𝗢𝗨𝗥 𝗟𝗢𝗩𝗘 ✦ CHS
🆅🅸🅴 . 𝗼𝘂𝗿 𝗹𝗶𝗳𝗲, 𝗼𝘂𝗿 𝘀𝘁𝗼𝗿𝘆. [finished]…
🆅🅸🅴 . 𝗼𝘂𝗿 𝗹𝗶𝗳𝗲, 𝗼𝘂𝗿 𝘀𝘁𝗼𝗿𝘆. [finished]…
Tên cũ: [Countryhumans] Con trai ta đóCre bìa: Lofter:ppap892287__________________________________Những cp chính, không thay đổiTop x botSpain x ItalyOttoman Empire x Italy EmpireGerman Empire x France EmpireGermany x Poland ________________________________German Empire trong vai " làm cha đứa khácItaly Empire trong vai " bị cướp con "Italy trong vai " nhân vật chính nhưng mờ nhạt"Spain trong vai " end truyện có vợ"Germany trong vai " tới già vẫn không chịu cưới vợ, dù đã có người yêu"Poland trong vai " con người bất hạnh, bạn trai hứa cưới nhưng vẫn chưa thấy cưới"và một số diễn viên khác....…
Tiêu đề là oneshots nhưng không hẳn là vậy. Khả năng cao là tớ viết về nhân vật Viet Nam. Nhưng tớ hứa là các nhân vật khác cũng có đất để diễn vì mỗi nhân vật đều xứng đáng có câu chuyện của mình.Sự kiện đang xảy ra: Xuyên không ->Chương 2-???…
Mình quyết định đổi tên truyện và nội dung tại mình chả còn ý tưởng nào nữa. Với lại một phần là vì mình muốn thôi. Mình vẫn sẽ giữ lại các chap trước nhe.Tên truyện cũ : Ý tưởng đồ gacha.Tên truyện mới : Countryhumans gachaẢnh bìa là của t, muốn lấy thì xin t trước khi lấy.…
Vietnam, cô là 1 người xem bói và là 1 con nghiện cờ bạc, rồi 1 ngày cô xem được tương lai của mình và đã bỏ cờ bạc để học võ thuật, trong 1 trận đấu karate cô vô tình nhớ lại tương lai của mình và mất cảnh giác bị thủ tiêu công khai và rồi được miễn phí 1 vé xuyên không…
"tao chưa từng nghĩ đến việc giết người. cho đến khi tao nhận ra, kẻ tao đâm hàng đêm trong giấc mơ lại đang dùng chung một cơ thể với tao.""mẹ tao dạy, người biết ơn là người sống biết trước biết sau. nhưng mẹ không dạy, nếu nợ đời một..."- nhật ký không ngày tháng, bị xé rách, tìm thấy dưới gầm bàn thứ 35 lớp 11 anh.có những giấc mơ mà khi tỉnh dậy, người ta sẽ quên sạch.lam an tịch cũng vậy. nó chỉ nhớ mang máng về một hành lang dài hun hút, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt kêu rẹtttt... và mùi máu tanh nồng ghim chặt lấy cuống họng. mỗi sáng thức dậy, cơ thể nó mệt rã rời, hai khớp cổ tay nhức nhối như vừa dùng hết sức bình sinh để siết chặt một vật gì đó suốt cả đêm.nhưng rồi thực tại vẫn tiếp tục lặp lại một cách trơn tru và dối trá.nó vẫn đi học. vẫn là cô lớp trưởng ngoan hiền, học giỏi của lớp 11 anh. vẫn dành trọn thứ tình cảm giấu kín cho phạm diễm quỳnh-cô bạn thân xinh đẹp, ngây thơ và đáng yêu.mọi thứ đáng lẽ sẽ mãi hoàn hảo như một bức tranh tĩnh vật, cho đến khi một học sinh mới chuyển đến.kẻ thô kệch, béo tròn, da dầu bóng nhẫy và mang một cái tên mà mỗi lần người khác cất tiếng gọi, tai tịch lại rền lên những âm tần méo mó: kỵ. kỳ? ký!từ ngày kỳ xuất hiện, con số sĩ số trên góc bảng lớp 11 anh bắt đầu khiêu vũ. lớp học vắng dần. từng người một. rất chậm. rất lặng lẽ. nhưng không một ai nhận ra sự biến mất của họ, ngoại trừ tịch.và đêm nào cũng vậy, trong cơn mê sảng đầm đìa mồ hôi lạnh, tịch lại thấy mình đứng ở cuối hành lang...…