Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
⚠Warning : OOC. Nhân vật thuộc về tác giả Wakui Ken nhưng ở đây số phận họ do tôi quyết định-Truyện: [ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á-Tác giả: Hoàng tử của nàng bạch tuyết bị dính lời nguyền daden------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------ Nó- một baocon từ Việt Nam ẩn mình dưới cặp kính dày cộp lúc nào cũng giải quyết mọi thứ bằng lời nói hoặc tri thức và hắn- một bất lương khét tiếng luôn giải quyết mọi thứ bằng bạo lực dường như chẳng liên quan nhưng lại là những mảnh ghép cho bức tranh cuộc tình thanh xuân vườn trường hoàn hảo.…
Tên Hán Việt: Phụng chỉ hòa thânTác giả: Mễ LạcSố chương: 158 chương + 1 phiên ngoạiTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng Edit: Đang tiến hànhNguồn CV: wikidth.comEdit + beta: Bỉ NgạnNhân vật chính: Đế vương công Ô Tư Mạn x Thân vương thụ Thuần Vu ViêmThể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ, HE, Ngọt sủng, Sinh con, 1v1, Ngược nhẹ, Tình cảm, Lãng mạnVăn án: Đoàn người sứ giả của nước Đại Yến hộ tống công chúa đi sứ sang nước Tây Lương, vậy mà từ xe loan bước ra tới lại là Vĩnh Hòa Thân vương Thuần Vu Viêm.Công chúa muội muội đáng yêu như vậy, làm sao có thể để nàng cùng một người khẩu phật tâm xà, lại táo bạo che trời như vua Tây Lương tiếp xúc được chứ?Đương nhiên phải để người làm ca ca là hắn, đi thăm dò ám sát trước.Kết quả bản lĩnh không bằng người, Thuần Vu Viêm bị bắt vào tù!......Thuần Vu Viêm: Thuần Vu Viêm ta thà đói chết trong địa lao, chết trận ở doanh trại đấu thú, độc thân cả đời cũng sẽ không gả cho Ô Tư Mạn ngươi, chứ đừng nói đến sinh con cho ngươi!......N năm sau.Thuần Vu viêm: ...... Ô, đại móng heo thật là thơm!Ô Tư Mạn: Ái phi, muốn nhanh lên hay là chậm một chút?Thuần Vu viêm: Nói nhiều, nhanh lên hay chậm một chút đều tới một lần --Ô Tư Mạn: Ha hả!…
Thương Cho Chiếc Lá Rơi Bên Kia Đường kể về kỉ niệm tươi đẹp tuổi học trò của bộ ba: Hoàng Anh - Thanh Thảo - Uyển Nhi cùng những người bạn khác. Hồn nhiên, ngây thơ tươi đẹp dưới mái trường cấp ba đầy màu sắc. Nó không hẳn là một cuốn tiểu thuyết... nó giống như là Hồi Ký về Thanh Xuân của tác giả vậy.…
Tác Giả: Huyền Nguyệt Băng Đồng Thể Loại: Ngôn tình, xuân vườn trường, ngược nhẹVăn án: Em thích anh nhiều đến thế, anh quay lai nhìn em một lần được không!Lý Ngữ Đồng ghét nhất không phải là Phong Khải Hàng, mà là số phận cứ trêu đùa cô khắp mọi nơi.Năm năm tuổi, Lý Ngữ Đồng mất đi ký ức, đổi tên đổi họ, có gia đình mới, bạn bè mới, cuộc sống mới.Nhưng cô không hề hay biết, từ rất lâu trước đó, đã có một người khắc sâu hình bóng cô vào tận đáy lòng.Thật bi kịch thay, người đó không biết cô của hiện tại chính là cô của ngày xưa, còn cô thì lại không hề hay biết người khiến cô ghen tị điên cuồng, kỳ thực lại chính là bản thân mình.…
Trong cuộc đời, có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng như ngẫu nhiên, nhưng hóa ra lại là định mệnh sắp đặt. Phạm Nữ An Nhiên từng là một cô gái tràn đầy sức sống, nhưng biến cố xảy ra khiến cô dần khép lòng, chìm sâu trong trầm cảm và rối loạn lưỡng cực. Những mối quan hệ dần xa cách, thế giới xung quanh trở nên u ám. Khi bệnh tình trở nặng vào năm lớp 11, gia đình quyết định cho cô đi du lịch cùng em họ Hạ Chang, với hy vọng giúp cô tìm lại chút bình yên.Tại cánh đồng hoa hướng dương-nơi cô từng không hề yêu thích nhưng giờ lại trở thành điểm tựa tinh thần-An Nhiên vô tình gặp Đức Vũ Minh Dương, một thiếu gia có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng thực chất cũng mang trong mình những vết thương chưa lành. Hai người chạm mặt trong khoảnh khắc thoáng qua, tưởng như chỉ là một cuộc gặp gỡ vô tình. Nhưng số phận lại một lần nữa đưa họ đến gần nhau khi An Nhiên chuyển đến trường mới, nơi Minh Dương đang theo học.Ban đầu, Minh Dương không để tâm đến cô. Cậu từng gặp rất nhiều cô gái, và An Nhiên cũng không ngoại lệ-ít nhất là cậu nghĩ vậy. Nhưng càng tiếp xúc, cậu càng nhận ra cô không giống bất kỳ ai. Đằng sau vẻ ngoài trầm lặng ấy là một tâm hồn chất chứa những nỗi đau và tổn thương. Không hiểu từ bao giờ, sự tò mò ban đầu đã dần biến thành sự quan tâm chân thành. Minh Dương không chỉ muốn biết về An Nhiên-cậu muốn bảo vệ cô, muốn kéo cô ra khỏi bóng tối của chính mình.Bên cạnh hai nhân vật chính, truyện còn xoay quanh những người bạn đặc biệt: Phan Thiên Kim, tiểu thư kiêu kỳ nhưng giàu lòng nhân ái; Phan Thiên Ph…
Thể loại: Đam mỹ, Thanh xuân vườn trường, Học đường, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng.Nhân vật: Lục Phong (Top) x Bảo Niên (Bot)Văn ÁnGiữa cái nắng gắt của tháng Chín tại trường Nam Ngạn, có hai thế giới vốn dĩ chẳng bao giờ chạm nhau.Một bên là Lục Phong - nam thần lớp 11A1, "tảng băng trôi" cao 1m83 với đôi mắt sắc lạnh sau gọng kính bạc, người luôn ngự trị trên đỉnh cao của các bảng xếp hạng học thuật. Một bên là Bảo Niên - cậu nhóc lớp 11B3 cao 1m70, nhút nhát như một chú thỏ đế nhưng lại mang trong mình nguồn năng lượng ấm áp như nắng mùa hè.Khoảng cách 13cm chênh lệch không chỉ là chiều cao, mà còn là ranh giới giữa một kẻ luôn xa cách thế gian và một người luôn muốn hòa mình vào nó.Mọi chuyện bắt đầu từ một cú va chạm đầy vụng về nơi hành lang vắng, từ xấp giấy bài tập bay tán loạn và chiếc móc khóa gấu nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh lẽo của Lục Phong. Bảo Niên đâu biết rằng, giây phút cậu va vào lồng ngực vững chãi ấy, cũng là lúc cậu vô tình làm nứt vỡ lớp băng bao phủ trái tim của chàng thủ khoa kiêu ngạo."Hóa ra, khoảng cách 13cm không phải để tạo ra sự chênh vênh, mà là để một người có thể vừa vặn tựa đầu lên vai một người, và để một người có thể bao bọc trọn vẹn người kia trong vòng tay mình."Liệu ánh nắng rực rỡ của Bảo Niên có thể sưởi ấm được mùa đông vĩnh cửu trong mắt Lục Phong? Hay chính sự lạnh lùng của Phong sẽ khiến trái tim nhạy cảm của Niên phải e dè lùi bước?Chào mừng bạn đến với những năm tháng thanh xuân nồng đượm vị kem dâu và vương vấn mùi nắng sân trường.…
Tại phòng y tế, hên cho Nhã An là natri acetat (CH3COONa) và etanol (C2H5OH) không gây độc khi tiếp xúc với da nên cô chỉ bị phỏng nhẹ. Sau khi sát trùng và băng bó vết thương, cô y tế có việc nên dặn An ở lại nghỉ ngơi rồi ra ngoài, để lại cô và Phong một mình ngồi trong phòng. Vì sợ mất bài trên lớp, An gắng gượng ngồi dậy và đang tính bước xuống giường thì đột nhiên, một cánh tay to lớn kéo cô lại, và khi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một tiếng ''tách'' vang lên, và ngay lập tức, An cảm nhận được đôi môi mềm mại của Phong đang đặt trên má mình."Cậu điên hả, làm cái gì vậy ?"Cô hét lên và dơ tay định tát cho Phong một cái nhưng cậu đã nhanh tay đỡ lại. Cậu nắm chặt cổ tay cô, đến mức cô muốn rút về cũng không được mà tiến tới cũng không xong, rồi cậu nói với giọng điệu đầy vẻ mỉa mai pha chút đe dọa :"Bị thương rồi mà vẫn hung dữ quá nhỉ. Tốt nhất là cậu nên nằm xuống đi, bằng không tôi sẽ đưa tấm ảnh này cho cả lớp, đặc biệt là cậu bạn kia xem và không quên kèm theo thông báo rằng hai ta đang hẹn hò đấy. Chắc là vui lắm nhỉ !"Từng chữ cậu thốt ra khiến cô chỉ muốn nhào đến bóp chết cậu cho bỏ tức. Cô không hiểu sao cậu lại đối xử quá đáng với cô như vậy trong khi cô có gây thù chuốc oán gì với cậu đâu chứ."Sao cậu dám..."Không đợi cô nói hết câu, Phong ghé sát tai cô cười nhạt."Có chuyện gì mà tôi không dám. Cậu nghĩ thái độ giận dữ của cậu khiến tôi sợ hãi sao. Chẳng qua cũng chỉ như một con mèo nhỏ đang kêu gào bất lực vậy thôi."Nói đoạn cậu buông tay cô rồi xoay người bỏ đ…
Giữa cái giá lạnh cắt da cắt thịt,khói sương mờ ảo hòa cùng những bông hoa tuyết đầu mùa ở Sa Pa,Trịnh Quốc Thịnh đưa hai tay xoa vào nhau,chốc lát lại xoa xoa cơ thể nhằm giữ cho bản thân một thân nhiệt ấm,cậu không nhìn Hạ An,đôi mắt đen láy đăm chiêu ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao nơi đỉnh đồi lộng gió,giọng nói trầm ấm vang lên tựa như rót mật vào tai,một câu có thể khiến trái tim thiếu nữ bồi hồi từng nhịp đập rộn vang,thổn thức lần đầu biết yêu,bên tai Hạ An nóng bừng:"An,sau này tao muốn trở thành đại bàng,tự do tự tại,dám nghĩ dám làm,dũng cảm tiến về phía trước theo đuổi đam mê."Hạ An chậm rãi từng chữ:"Vậy thì tao muốn trở thành bầu trời."Quốc Thịnh nhìn cô thiếu nữ bên cạnh đang run lên vì lạnh,gương mặt có chút đỏ, khẽ nhắc nhở một câu:"An nhỏ của tao,tao không muốn ngày này của 10 năm sau con cháu của chúng ta sẽ tới đây khám phá bức tượng thiếu nữ hóa đá đâu,ngắm tuyết thế là đủ rồi,mau trở về thôi"Hai bóng người một cao một thấp sóng vai nhau rảo bước ra về,không ai nói thêm lời nào:Đại bàng và bầu trời vốn là hai thứ luôn tồn tại song song,bất di bất dịch,một bên được mệnh danh là chúa tể của bầu trời,một bên lại là bàn đạp vững chắc cho đối phương vỗ cánh chao liệng.Đại bàng sải cánh trên nền trời cao,trời cao vì đại bàng mà tỏa sáng;hai thái cực ấy tương trợ lẫn nhau,gắn bó không rời.Cậu biết,cô cũng biết...…
Thể loại:Yêu thầm,Thanh xuân vườn trườngCó những người bước vào cuộc đời mình rất bình thường.Không phải kiểu khiến cả thế giới dừng lại, cũng không phải kiểu vừa gặp đã nhớ mãi.Chỉ là một người hay cười, hay trêu người khác, đôi khi ồn ào đến mức khiến mình phát mệt.Vậy mà không biết từ lúc nào, mọi thứ liên quan đến người đó lại trở nên đặc biệt.Một lần lướt qua ánh mắt cũng nhớ.Một câu nói vu vơ cũng nghĩ lại cả ngày.Một khoảnh khắc đứng chung một chỗ... lại thành chuyện để nhớ rất lâu.Có những ngày, chẳng có gì xảy ra cả.Không nói chuyện, không nhìn nhau, không một điều gì rõ ràng.Nhưng vẫn thấy thiếu.Mình từng nghĩ, thích một người thôi mà, đơn giản lắm.Không cần đáp lại, không cần bắt đầu, chỉ cần giữ trong lòng là đủ.Nhưng càng ngày, mình càng nhận ragiữ một người trong lòng lâu như vậy... không hề dễ dàng.Có lúc thấy vui vì chỉ một chút quan tâm nhỏ.Có lúc lại tự thấy mình thật ngốc vì để ý quá nhiều điều không đáng.Và rồi, giữa rất nhiều lần tự an ủi và tự thất vọng,mình bắt đầu đặt ra một câu hỏi mà đến giờ vẫn chưa có câu trả lời:**Đơn phương một người như vậy... có đáng không?**…
Tác giả : Phong Vô Quan NguyệtEditer: Sơ ÂnVăn Án: Ở kiếp trước, hắn cố chấp cuồng thân ở bi kịch vực sâu, yêu thầm đến phát điên.Thẳng đến cô bị người mưu hại,bị chửi bới rồi nhảy sông tự sát, hắn mới sa đọa nhập ma trở thành kẻ điên.Một kiếp này, cô trùng sinh về mười bảy tuổi.Mười sáu tuổi hắn còn tại phía trước thời kỳ ủ bệnh, lạnh lùng quái gở, yêu cô thành hoạ.[ bị cố chấp cuồng yêu hai đời, kia là cô tai hoạ ngập đầu ]Hắn cùng người đánh nhau, nắm đấm ngoan lệ, quyết tiệt.Cô sinh khí: "Nhanh lên! Cho người ta xin lỗi!"Hắn hừ lạnh: "Em không có sai."Cô tức giận đến phát run, chất vấn: "Vậy người kiacó lỗi gì? Ngươi hạ thủ như thế hung ác, cần thiết hay không? !"Hắn đã cuồng vọng lại lạnh lùng, phảng phất thân ở vực sâu vạn kiếp bất phục, tiếng nói trầm thấp khàn giọng."Không ai dám ở trước mặt em nói thích chị."Đời trước, cô tránh cái kia hung ác nham hiểm thiếu niên như sợ mãnh hổ.Sau khi sống lại, cô tránh không khỏi cố chấp thiếu niên ,hắn cướp đoạt thận trọng từng bước.#1v1, trùng sinh sân trường, song C, HE#Chị em ( không máu mủ)…
PHÁO HOA VÀ BONG BÓNGAn và Minh: Một người sợ hãi định kiến, một người sống vì sự chấp nhận.Tình yêu của họ nảy mầm từ sự khó chịu ban đầu, vượt qua sự kỳ thị nội tâm và áp lực xã hội. An học cách rực rỡ theo cách của chính mình, không phải để làm hài lòng crush hay thế giới, mà để nắm lấy tay Minh.Tình yêu này đã chiến thắng mọi thứ, ngoại trừ số phận.Sau biến cố tàn khốc, họ xa cách hai năm. Ngày đoàn tụ là ngày tận thế. An đứng đó, nhìn thấy người mình yêu, và chứng kiến toàn bộ bi kịch xảy ra ngay trước mắt.Cái chết của Minh không chỉ là một cái Kết BE, nó là sự tan vỡ của toàn bộ niềm tin mà An đã xây dựng. Liệu anh có thể sống tiếp với ánh sáng Pháo Hoa đã tắt đi vĩnh viễn?…
Thanh Vi luôn cười - nhưng chưa từng thật sự hạnh phúc.Lớn lên trong sự im lặng, trong những lần bị so sánh - chê cười, trong cảm giác mình chỉ là cái bóng... cô dần tin rằng bản thân không xứng để được yêu thương.Cho đến khi Nhất Quân xuất hiện - người đầu tiên nhìn thấy cô, không phải nụ cười, mà là trái tim phía sau nó.Người đầu tiên bước vào bóng tối của cô...Từ khoảnh khắc ấy, trái tim Thanh Vi bắt đầu đổi thay.Biết rung động. Biết đau. Và lần đầu tiên - biết khao khát được tỏa sáng, dù chỉ là một ngôi sao nhỏ giữa hàng triệu vì sao trên bầu trời.Thanh xuân là vậy -vừa có gia đình, có tổn thương, có yêu thương, vừa ấm áp, vừa nhói tim, vừa khiến người ta lớn lên trong lặng lẽ. Nếu bạn từng cảm thấy mình vô hình giữa chính ngôi nhà mình và cả thế giới rộng lớn này...có lẽ, bạn sẽ tìm thấy chính mình trong câu chuyện của Thanh Vi.Một ngôi sao nhỏ. Một mái nhà nhiều vết nứt. Và một mối tình đầu khắc sâu cả thanh xuân.Tớ muốn trở thành ngôi sao kia.* ✨…
Giới thiệu:- Cảnh 1 -Cảm giác khi cậu bạn trúc mã bỗng nhiên già đi mười tuổi là thế nào?Rõ ràng ngày hôm trước cả hai còn rủ nhau trốn học đi chơi game, vậy mà chỉ chớp mắt một cái, người đàn ông ấy đã khoác lên mình bộ âu phục phẳng phiu chỉnh tề, khuy cổ áo sơ mi cài kín đến nấc cuối cùng. Giữa từng cử chỉ hành động, đôi măng sét đính kim cương lấp lánh rực rỡ đủ khiến người ta hoa mắt.Anh cao hơn Phương Nhiên rất nhiều. Khi đứng trước mặt cậu, ánh mắt anh hơi hạ xuống, mang theo đôi chút cảm giác áp đảo của kẻ bề trên."Tại sao trốn ra ngoài chơi mà không báo cáo?""Ai cho phép em tắt định vị trong điện thoại?""Nhiên Nhiên, em không ngoan sao?"- Cảnh 2 -Cảm giác khi lăn lộn trên giường cùng bạn trúc mã là thế nào?Phương Nhiên không biết mười năm qua Hoắc Diễn đã ăn gì mà lớn lên như vậy. Thân hình anh vạm vỡ cao lớn, khi ôm Phương Nhiên giống như đang ôm một con gấu bông cỡ bự. Anh có thể dễ dàng nắm chặt cổ chân cậu, kéo tuột người về phía mình khi cậu đang liều mạng bò lên phía trước để chạy trốn.Chính hành động muốn bỏ chạy này của Phương Nhiên đã kích thích Hoắc Diễn. Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, anh càng ra sức ôm chặt lấy cậu, giọng nói hơi khàn đi:"Thật muốn nhốt bé con lại quá đi.".•♫•♬• Tửu Liên Yên Vũ •♬•♫•.…
"Ký Ức Không Còn Gọi Tên" là hành trình tình cảm kéo dài suốt gần một thập kỉ giữa hai người bạn thanh xuân Seo Yoon và Ji Hwan - những cảm xúc chưa từng gọi tên, những lần bỏ lỡ, những lựa chọn tưởng chừng bình thường mà hóa ra đã định hình cả tuổi trẻ.-----Seo Yoon chống cằm, nhìn trời một chút như thể đang cân nhắc rất nghiêm túc, rồi lắc đầu cười:"Được rồi. Nếu và chỉ nếu cậu tăng được 100 hạng vào cuối kỳ này, thì tớ sẽ suy nghĩ."Ji Hwan nghiêng đầu, nhíu mày:"Suy nghĩ? Không được. Cậu phải hứa sẽ thực hiện một yêu cầu của tớ. Chỉ một thôi."Seo Yoon khựng lại một nhịp, rồi chép miệng như thể chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả:"Ờ, được thôi. Nếu cậu thật sự tăng được 100 hạng, thì tớ đồng ý làm một việc cậu yêu cầu. Nhưng mà-"Cô nghiêng đầu, cười nửa miệng, "Đừng có yêu cầu gì ngốc nghếch kiểu cõng cậu quanh sân trường đấy nhé."Ji Hwan cười tươi hơn cả ánh nắng sau lớp mây mỏng."Yên tâm, tớ có kế hoạch rồi."Seo Yoon liếc nhìn cậu một cái, thấy cái vẻ mặt hớn hở đó, bỗng nhiên... tim cô đập chậm đi nửa nhịp....…
''Hi vọng chúng ta giống như những tia nắng ngày hạ, lúc nào cũng nhiệt huyết, nồng cháy''---------------------------------------------------------------------------Tên: [ĐM] Chuyện Tình Ngày Hạ Nắng GắtThể Loại: Đam Mỹ, Học đường, Thanh xuân vườn trường,...Tác Giả: YanLinCouple: Phó Thường Hi x Hạ AnCre ảnh bìa: trên Pinterest ( muốn ghi tên tác giả ảnh này lắm nhưng trên đấy ko có ghi tên, tiêu đề cx ko có luôn, lấy từ acc trên M T nha mấy ní, chữ tui tự ghi vô)Tác phẩm đầu tay của sốp, câu văn của Chương 1 vẫn có hơi lật đật tại đây là bản của năm ngoái r, h đọc lại thấy cx khá hay nên đăng, sốp lười sửa lại nên thông cảm tí=)) chương sau hứa sẽ viết tốt hơn*Lưu Ý: - Truyện không hề có thật, tất cả chỉ do tác giả tưởng tượng ra, ko hề sao chép ý tưởng của ai - Hi vọng các bạn không toxic, ném đá,... tác phảm, câu văn và nội dung trong truyện có thể chưa hoàn chỉnh, và xuất sắc như các bạn mong muốn nên hi vọng mọi người có thể thông cảm và bỏ qua cho - Nếu cốt truyện, câu văn và lời thoại có chỗ nào chưa đúng, chưa hợp lí thì mong các bạn hãy bình luận để sốp có thể sửa đổi - Nếu truyện không hợp gu thì có thể ngừng đọc…
Tác giả: Hạ Vỹ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ngọt sủng, Chữa lành.VĂN ÁN:Tô Ngọc Mai là một cô nàng có vẻ ngoài dễ mến cùng tính cách hoạt bát, được mệnh danh là "chúa tể ngoại giao" của lớp. Chỉ qua vài câu trò chuyện, cô đã dễ dàng khiến người đối diện yêu mến ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ngọc Mai mang đến cho mọi người nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ chói chang, đi cùng tính cách tinh nghịch của một cô nàng Lớp phó kỷ luật đầy trách nhiệm.Ngược lại, Cao Hoàng Thuận chỉ là một mảnh ghép bình lặng ở bàn cuối. Anh không nổi trội, không ồn ào, chỉ âm thầm dõi theo bóng lưng của cô bạn cùng bàn từ ngày đầu vào lớp. Anh có thể vì một câu khen vu vơ của cô mà thức trắng đêm đến thâm quầng mắt, cũng có thể vì một cái chạm tay vô tình mà bối rối đến lạc cả nhịp tim.Thế nhưng, giữa một Ngọc Mai luôn hướng về đám đông rực rỡ, Thuận đôi khi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Đã có lúc, đứng sau những tiếng cười nói líu lo của cô, anh chỉ muốn thầm hỏi một câu:"Ngọc Mai, cậu để ý đến mọi người như thế, sao không thử quay lại để ý tớ thử xem?"Câu chuyện thanh xuân về một người mải miết chạy theo thế giới, và một người mải miết chạy theo người ấy. Liệu "chúa tể ngoại giao" có nhận ra, có một chàng trai vốn rất kiệm lời, lại vì cô mà viết nên cả một bầu trời tâm tư?…
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn Thể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trường.Trích lời tác giả:" Trong những giây phút rực rỡ cuối cùng của thời thanh xuân này, bạn có nhận ra mình càng lúc càng thích nhớ lại chuyện xưa không?Những năm tháng thuần khiết vô âu vô lo đã qua, lứa tuổi ngây thơ mới bước chân qua ngưỡng cửa tình yêu , từ đơn giản tới sâu sắc, duyên và phận,gặp gỡ rồi chia ly... Cớ sau mới chỉ vừa chớp mắt mà thời gian đã vụt qua để rồi tháng năm vài lần lén trộm đổi, mang gương mặt trẻ trung năm xưa biến thành dung nhan tang thương nhường này ?Thanh xuân đang qua như một cuộc vui đã tàn, giữa cuộc đời đằng đẵng, quãng thời gian tươi đẹp nhất lại chính là thứ trôi qua nhanh nhất. Ký ức tựa như khối hổ phách trong suốt bảo bọc lấy tuổi hoa. Thứ tôi muốn kể chính là một câu chuyện được bọc trong hổ phách như thế, một đoạn hồi ức khó quên. Nếu mọi người nguyện ý thì xin cùng tôi đi theo từng dòng chữ lời văn, ngược dòng thời gian , cùng tìm lại những tháng năm tựa thủy."P/S: chuyện ban đầu có nội dung khá lê thê nhưng phần sau rất ý nghĩa,giống như một bài văn vậy, những điều hay nhất, thú vị nhất luôn nằm ở phía sau. Thế nên mình hi vọng các bạn có thể đọc hết bộ chuyện này.…
Lâm An Vy - một cô gái trầm lặng, ít nói, vừa chuyển đến trường Lâm Khánh trong năm học mới. Cô không giỏi giao tiếp, cũng không thích quá nổi bật, chỉ mong có một cuộc sống học đường bình yên. Thế nhưng, ngay ngày đầu tiên nhập học, cô tình cờ gặp Trần Hạo Dương - một chàng trai nổi bật trong trường, giỏi thể thao, học lực tốt, nhưng lại mang theo vẻ bất cần và bí ẩn.Cuộc gặp gỡ dưới tán cây phượng hôm ấy mở ra một mối nhân duyên đầy bất ngờ. Dương dần dần chú ý đến Vy, một cô gái tuy trầm lặng nhưng lại có nội tâm kiên cường và ánh mắt luôn mang chút gì đó u buồn. Cả hai từ những người xa lạ bắt đầu gắn kết qua những lần chạm mặt, những câu chuyện vụn vặt trong sân trường.Thế nhưng, mối quan hệ của họ không đơn thuần chỉ là tình bạn. Khi Vy dần mở lòng với Dương, cô phát hiện ra rằng cậu ấy cũng có những nỗi niềm riêng. Dưới vẻ ngoài bất cần ấy là một chàng trai luôn gánh trên vai áp lực từ gia đình và những vết thương lòng chưa thể nguôi ngoai.Giữa những ngày tháng thanh xuân đẹp đẽ, hai người cùng nhau trải qua niềm vui, nỗi buồn, những rung động đầu đời và cả những thử thách. Họ học cách chữa lành nhau, học cách yêu thương và trân trọng khoảnh khắc bên nhau.Nhưng thanh xuân vốn dĩ không kéo dài mãi mãi. Khi đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, họ liệu có thể giữ chặt tay nhau, hay sẽ chỉ là một đoạn hồi ức đẹp dưới tán cây phượng năm ấy?…