Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Mực Thích Lặn NướcGiữa làn sóng hơi nước và máy móc, ai có thể chạm tới điều phi phàm? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, lại là ai đang thì thầm? Ta tỉnh giấc từ trong cõi huyền bí, mở mắt ra nhìn thấy thế giới này:Súng ống, đại bác, thiết giáp hạm, tàu bay, máy vi sai; ma dược, bói toán, nguyền rủa, Người Treo Ngược, Vật Phong Ấn...Ánh sáng vẫn chiếu rọi, thần bí chưa từng rời xa. Đây là một đoạn truyền thuyết về "Kẻ Khờ".---Sử dụng công cụ dịch nên chỉ đảm bảo 70% nội dung. Hoan nghênh góp ý.Đọc tới đâu dịch tới đó.…
Cậu ấy chính là nam chính thanh xuân vườn trường trong truyền thuyết, chính là một badboy chính hiệu là một đại ca ở trường, khi ở ngoài trường thì giao du với những người không mấy tốt đẹp, những chuyện như đánh nhau, hút thuốc, cúp học..đối với cậu ta mà nói là chuyện hết sức bình thường.Với hàng chân mày đen, mắt một mí, mũi cao môi mỏng thêm vào đó là nước da trắng, dáng người vừa cao vừa gầy cậu ấy thật sự rất ưa nhìn nói đúng hơn thì rất đẹp trai.Tính cách lạnh lùng, vẻ mặt bất cần luôn nhìn người khác với ánh mắt khinh thường lại thu hút rất nhiều cô gái, trong đó có cả tôi. Nhưng cậu ấy không bao giờ để mắt đến tôi, cũng phải, vì cậu ta đâu thiếu lốp dự phòng. Những dòng kia là phần giới thiệu cho một mẩu chuyện mang tên Thực tại của tôi, nếu được xin hãy theo dõi câu chuyện của tôi, đó là câu chuyện có thật trong thời niên thiếu của tôi. Cuối cùng tôi chỉ muốn Cảm ơn vì đã đọc đến đây.…
Tác giả: Nhược Thủy Lưu LyEdit: Phương Thiên VũNguồn: diendanlequydonCô không nhớ rõ chính mình là ai, chỉ biết là khi cô tỉnh lại người thấy đầu tiên là anh, nhưng mà cô biết anh rất chán ghét cô, bởi vì chán ghét trong mắt anh rõ ràng như vậy cho nên cô ngoan ngoãn trốn tránh anh, mặc dù cùng sống dưới một mái nhà cũng cố gắng không để cho anh nhìn thấy mình.Sau một tai nạn xe cộ anh nhặt về được một tiểu bạch thỏ, anh ghét nhất là người ốm yếu, cô dĩ nhiên cũng có bộ dạng đáng ghét giống như tiểu bạch thỏ, nhưng mà chuyện dường như có chút không ngờ, tiểu bạch thỏ này cư nhiên... dường như... Không sợ anh?Tất cả đều là duyên số, là hạnh phúc cũng như những thăng trầm khiến ta không thể không bị cuốn vào vòng xoáy yêu thương đến lạ kỳ này[ Chỉ edit lại và muốn thay cách xưng hô theo ý chính mình khi đã đọc và khó chịu nhiều lần ]…
Yêu Thầm rốt cuộc là có hương vị gì?"Chính là vào buổi chiều hôm ấy, em rực rỡ chói sáng đứng trong sân cỏ. Là nụ cười, khuôn mặt, ánh mắt, hương vị nơi em đã để lại cho anh một hình ảnh không thể xoá nhoà."Là khi nhìn em ở bên người khác, anh chỉ biết trốn một góc mà tự mình nhấm nháp hương vị cay đắng.Là chỉ dám lén nhìn em từ xa. Là hương vị ngọt ngào hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười trên môi em. Là hương vị đau đớn tự trách khi nhìn em khóc.Là mất mát hối tiếc khi người bên cạnh em không phải là anh.Là cảm giác ghen tị khi nhìn em sánh vai cùng người khác."Trong suốt năm lớp 11 ấy Nguyễn Minh Hoà không hề hay biết có một người luôn lặng lẽ dõi theo cô, có một người vì cô mà đã đếm trải bao hương vị cuộc đời.…
Tác giả: Hạnh NhânNgày bắt đầu viết: 23/12/2025Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, HE, ngược, đời thực. _________________________________"Dạo này vẫn ôn trọng tâm Toán à?" Cao Bách hỏi."Ừ.""Làm được mấy đề rồi?""Chưa nhiều."Một lúc sau, tin nhắn mới hiện lên:"Lát về gửi mấy đề cậu đang làm, tôi xem cho."Quỳnh Giao nhìn màn hình, không trả lời ngay. Cô chợt nhận ra, từ lúc nào đó, việc có một người ở đầu dây bên kia hỏi han vừa đủ, xuất hiện đúng lúc, lại có thể khiến lòng cô khẽ mềm đi, dù chỉ trong thoáng chốc.…
"Màu tím của hoa bằng lăng tượng trưng cho sự chung thủy. Mình sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa cậu!"Xuyên suốt câu chuyện của An Hạ và Anh Vũ là một màu tím đẹp nhẹ nhàng nhưng cũng buồn man mác như màu của những đóa bằng lăng treo thành từng chùm trên cành cây mỗi độ hè về..."Thật tuyệt vì đã gặp được cậu trong những năm tháng đẹp đẽ nhấtCậu thật sự rất đáng quý với mìnhĐừng quên điều đó nhéVào một ngày thật đẹp trời nào đó, Mình sẽ gọi tên cậu một lần nữaĐến lúc ấy chúng ta sẽ lại ở bên nhauMãi mãi không bao giờ xa cách..."…
Tác giả: Tra Nhục LíNguồn: Reine Dunkeln Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Hắc ám , L luân , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Tỷ đệVăn án:Đào Hâm Quả lớn lên xinh xắn, làn da trắng nõn cùng ngũ quan xuất chúng, thích đá bóng chứ không đá đểu, thích mặc đồ oversize thoải mái chứ không mặc váy, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.Đào Hâm Quả có em trai nhỏ hơn mình bốn tuổi, tên là Đào Hâm Kỳ.Đào Hâm Kỳ nhỏ hơn Đào Hâm Quả bốn tuổi, trầm tính lạnh nhạt khác hẳn với tính cách hướng ngoại yêu vận động của Đào Hâm Quả. Bố Đào cười lớn, Hâm Quả nhỏ hưởng gen di truyền vận động thiên phú, Hâm Kỳ hưởng gen thông minh hiếu học, quả là mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.Nhưng thiên tài, thường thường cùng kẻ điên chỉ có một đường ranh giới. Đào Hâm Kỳ nhìn qua trầm mặc lạnh nhạt có tính sở hữu điên cuồng, có trời mới biết hắn muốn giấu riêng Đào Hâm Quả vào trong ngực mình thế nào.--------"Đệ Đệ biến thái từng bước ăn sạch chị gái nhỏ ngốc nghếch."…
Tôi gặp anh trong một ngày nắng đẹp vào đầu năm cấp 3, anh là dân thể thao, khuôn mặt dù chỉ ưa nhìn nhưng ngay từ lúc gặp anh, trái tim tôi đã đập liên tục từng hồi. Tôi biết, mình thích anh rồi, nhưng tôi không dám ngỏ lời cũng chẳng dám thừa nhận, thế là tôi như cái bóng vô hình mà ở bên cạnh anh, anh ở đâu tôi ở đó, âm thầm và lặng lẽ.Từng lời nói, cử chỉ của anh đều khiến tôi rung động, đến một hôm anh nói:"Làm cái bóng vô hình bên cạnh anh không biết mệt à?"Đến tận lúc ấy, tôi mới biết anh đã nhận ra sự hiện diện của tôi rồi.Tôi sợ, sợ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có can đảm để nhìn anh thêm một lần nào nữa. Anh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:"Lo mà học hành đi, đừng có suốt ngày đi theo anh nữa""Em biết rồi"- giọng tôi nhỏ đến cực điểm, tưởng chừng như đang hòa làm một với tiếng gió.Anh nghe vậy chỉ bật cười:"Này, anh giỡn đấy"Tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ được rằng, sẽ có ngày tôi ngồi kế giường bệnh của anh, hy vọng tất cả mọi thứ chỉ là giỡn như những tháng năm đó. Căn bệnh quái ác đã tự tay lấy đi anh, cũng đã lấy đi một phần của chính tôi."Xin lỗi em, anh chẳng thể tiếp tục yêu em nữa rồi. Nếu có thể, xin hãy sống thay cho phần anh"Tôi gật đầu, cố gắng vượt qua nỗi đau để thay anh đi hết phần đời còn lại nhưng tôi không thể."Xin lỗi, em thất hứa rồi...""Tôi là Nhược Lam, khi anh Minh Viễn mất đi, tôi cũng tự kết thúc đi câu chuyện của chính mình"…
Tình yêu?...Nghĩa là gì?...Một câu hỏi luôn canh cánh trong lòng tôi từ rất lâu, dù gì cũng sẽ kết thúc, vậy yêu để làm gì chứ. Cũng chỉ là vô dụng....Tôi vẫn luôn nghĩ vậy...Cho đến khi, cô ấy ập vào đời tôi...------Tôi luôn đặt việc học lên hàng đầu, không phải là tôi không muốn yêu đương, nhưng ít nhất tôi không mong muốn yêu đương vào thời gian này. Tôi tin vào những định mệnh, nếu có duyên ắt hẳn sẽ gặp nhau, vậy nên tôi không trông mong nó đến quá sớm, cứ từ từ cũng được.Tôi luôn tin là vậy....Cho đến khi, tôi gặp anh ấy...------Chỉ là một câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng. Kể về cậu thiếu niên cùng cô gái dắt tay nhau qua tuổi xuân rộn rã. Học cách yêu...Và học cách trưởng thành.…
- Tên truyện: Giai Điệu Của Gió Đêm •《Giai Điệu Của Gió Đêm》được xây dựng dựa trên hệ thống nhân vật quen thuộc từ Sát Linh Chi Lệnh và Thượng Cấp Đỉnh Linh Thư. Những mối quan hệ và các cặp đôi (CP) đã từng khiến người đọc rung động, nhưng câu chuyện lần này lại được kể bằng một nhịp điệu hoàn toàn khác, chậm rãi hơn, dịu dàng hơn, và cũng gần gũi hơn.Không còn những trận chiến huyền huyễn hay định mệnh siêu nhiên《Giai Điệu Của Gió Đêm》 đưa các nhân vật trở về với một thế giới rất đỗi bình thường, thanh xuân vườn trường hiện đại. Ở đó, họ không phải là những người được chọn, cũng không mang trên mình sứ mệnh lớn lao, họ chỉ là những con người đang lớn lên, vụng về học cách yêu thương, và lặng lẽ đối diện với những vết xước trong lòng mình. Câu chuyện giống như một cơn gió đêm, không ồn ào, không dữ dội, nhưng đủ để len lỏi vào những góc sâu nhất của cảm xúc. Ở nơi ấy, có những nỗi buồn không gọi thành tên, có những cô đơn tưởng chừng không ai hiểu, và cũng có những cái chạm rất khẽ... đủ để khiến một trái tim đang tổn thương dần học cách yêu thương. Đây không chỉ là một phiên bản khác của những nhân vật quen thuộc, mà là một thế giới song song, nơi họ được sống một cuộc đời giản dị hơn, thật hơn. Và cũng chính tại nơi bình thường ấy, họ tìm thấy nhau, sưởi ấm cho nhau, và cùng nhau bước qua những ngày tháng không hoàn hảo... để rồi nhận ra rằng, chữa lành không phải là quên đi tất cả, mà là có một người ở bên, dịu dàng nói rằng:"Không sao đâu, chúng ta r…
- Ngươi đừng có mà thèm vợ quá hóa điên. Mau bỏ ta ra.- Với thân phận của ta bây giờ, không điên thì còn có thể sống được sao?Có người nói rằng, đâu đó vẫn tồn tại một thế giới song song với Trái Đất chúng ta. Và thế giới đó quả thật tồn tại. Đó là một nền văn minh hiện đại như Trái Đất, nhưng đặc biệt hơn, con người ở nơi đó có khả năng sử dụng phép thuật. Ở đó, có một câu chuyện chưa từng được hé lộ.Cô vốn xuất thân là một cô gái nông thôn miền Nam, nhờ thiên phú vốn có mà trở thành một trong 4 thành chủ của Thiên Lạc Thành.Hắn là một chàng trai từ phương Bắc đến, xuất thân là đại hoàng tử cao quý của Từ Khải Thành.Một ngày nọ, thành Từ Khải thất thủ, đại hoàng tử buộc phải sang Thiên Lạc làm phò mã để sống tạm bợ qua ngày.Từ một hoàng tử được người người kính trọng, bỗng nhiên trong một đêm lại mất tất cả, đến nơi xứ người cũng không ai tôn trọng, Thiên Hương chính là ánh sáng duy nhất trong đời hắn... Một cách bất đắc dĩ...Mọi chuyện vẫn luôn suôn sẻ, cho đến khi...…
从年少到欢喜 - Từ Niên Thiếu Đến Rung ĐộngTác giả: Tiêu LộEditor: SanSố chương: 113 chương, 8 phiên ngoạiThể loại: Thanh mai trúc mã, song hướng thầm mến, song xử, vườn trường đến thành thị (từ đồng phục đến áo cưới), HE, ngọt văn.Thiếu nữ nỗ lực hết mình vì không tin cổ tích x Thiếu niên thiên tài muốn tạo nên cổ tích.VĂN ÁNĐôi lúc Đan Quý Thu nghĩ, nếu cô có thể lựa chọn lần nữa, cô hy vọng mình không phải thanh mai của Lục Duẫn, không được anh che chở từ nhỏ đến lớn. Vậy thì ít nhất cô còn có can đảm mà thích anh một cách quang minh chính đại chứ không phải ôm giữ bí mật vừa ngọt ngào vừa chua xót này, sợ một ngày anh phát hiện để rồi đến bạn bè cũng không làm được.Lục Duẫn vừa đẹp trai, hài hước, tính khí lại có chút cà lơ lất phất, cả Thất Trung đều công nhận anh là giáo thảo, chỗ nào cũng tốt. Nếu có chỗ không tốt thì chắc là chuyện hằng năm xếp hạng của anh đều bị tiểu thanh mai của mình nghiền áp. Lục Duẫn: "Mình đánh cược nhé, nếu lần thi này tớ vượt qua cậu thì cậu phải giặt tất cho tớ một tháng."Đan Quý Thu: ". . ."Lục Duẫn nói tiếp: "Nếu cậu thắng, tớ không chỉ giặt tất cho cậu một tháng mà còn giúp cậu giặt quần lót một tháng."Đan Quý Thu: "Cút giùm." Xuất huyết não mất thôi. Giới thiệu: Bạn thanh mai và bạn trúc mã đều cho rằng đối phương không thích mình. Nội dung vắn tắt: lòng mang lý tưởng, chính trực lương thiện. Một câu chuyện xưa về tình yêu và sự trưởng thành.…
Đây là một câu chuyện về thanh xuân vườn trường, về tình yêu nhẹ nhàng tuổi ngây ngô, về sự sự rung cảm đầu đờiHạ Mộc Miên- một cô gái trưởng thành từ cái nắng ngọt, cái gió mơn man của cổ trấn. Mang trong mình sự phớt đời, ngây ngô, dịu nhẹTriệu Tử Ngôn - một chàng trai lớn lên trong sự hoa lệ của Bắc Kinh nhưng tính tình lạnh nhạtHai người họ, hai thái cực đối lập. Một sôi nổi, mãnh liệt. Một trầm lắng, nhẹ nhàng. Họ gặp nhau giữa nơi được gọi là thanh xuân vườn trường, gọi nhau bằng danh phận bạn cùng lớp và " gục ngã" trong một tiết trời nắng gắt của hạ chí" Tử Ngôn, cậu ấy à..." Mộc Miên ngập ngừng một lúc, lơ đễnh nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Trời vẫn xanh như thế, nắng vẫn vàng như thế, những đôi chim sẻ vẫn vui như thế ." Cậu ấy, là chàng trai mùa hạ. Là chàng trai mát mẻ nhất trong tiết trời ko mấy dễ chịu này. Cậu ấy... là người tớ yêu nhất" Nói đoạn, Mộc Miên quay sang nhìn tôi nhoẻn miệng cười, đôi chân đung đưa qua từng vệt nắng in hằn trên đất . Trong ánh mắt ấy, tôi thấy Mộc Miên của tuổi 17, một Mộc Miên kiên định, dứt khoát mà tôi chưa từng gặp trước đây" Tại sao vậy?"" Tớ không biết nữa. Có lẽ đó là từ khi cậu ấy đưa cho tớ chiếc áo thơm mùi cây tùng đó, cũng có thể là khi cậu ấy cõng tớ đi suốt 7 km đường biển, cũng có thể là khi cậu ấy thay tớ đỡ một nhát dao. Cũng chẳng biết từ bao giờ nữa, tớ đã quyết định rằng, sau này, nếu không phải là cậu ấy thì tớ sẽ không cùng ai bước vào lễ đường"…
Năm ấy có một Trần Đức Huy quá vô tâm để mở lờiNăm ấy , có một Trương Hà My quá vô tâm để mở lòng Tóm tắt truyện- Cậu ấy ... quả thật rất đẹp trai- Hửm !?Chu Hà Mi chết lặng, não cô gần như ngưng hoạt động trong vài giây khi nhận ra những gì mình vừa nỏi ra- Tôi biết cả tôi đẹp rồi, nhưng chị ko cần phải nói to thế đâu ~ Tôi ngại đó ~-T-Tôi...Mày thôi đi- Việt Chi đánh mạnh vào vai người đàn ông đang trêu ghẹo Hà Mỹ - Giới thiệu với mày đây là Trần Đức Huy em họ tao cách mình 2 tuổi, còn Huy, đây là Chu Hà My , bạn thân tao - nói rồi, cô nhìn vào 2 người đối diện nhau :- Hai đứa bây làm quen dần với nhau nha - Ồ, hóa ra đây là đàn chị sao? - Huy nở nụ cười quyến rũ với ng người đàn chị mới gặp đang nhìn cậu với ánh mắt kinh tởm.- Ê Huy ! Có vào chơi tiếp ko - Thành Long bạn thân cậu lên tiếng trong khi đang mê mẩn chiếc máy chơi game playstation- À đây...nói rồi cậu quay bước đi đến chỗ bạn mình Chờ Huy đi xa Hà My mới yên tâm lên tiếng- Chi ơi em họ mày nó bị làm sao ấyHả ! Nó khám sức khỏe hàng năm, ít khi bị bệnh .Sao lại ko bình thường được ?- ko! Ý tao là cái nết của nó á-À...ừ thằng này nhà mặt phố bố làm to , tỷ lệ khuôn mặt cơ thể thì đúng là đáng ngưỡng mộ - Việt Chi đút tay vào túi áo trong khi nhìn thằng em họ mình đang vui sướng đập liên tục vào lưng thằng bạn mình vì thắng ván game - nên kiêu cũng phải thôi- Nhìn mấy thằng vầy ngứa mặt ghê - Hà My thầm nghĩ . Nhưng Hà My đâu nghĩ rằng kẻ mà cô cho là ngứa mắt kia sẽ theo cô cả đời.…
Đội trưởng đội 1, Kiku Ichimonji, nghênh chiến!Hai saniwa, hai honmaru, như hai lại một, vĩnh viễn không mãn trướng đao kiếm nhóm...Vai chính là Kiku ichimonji- nữ tính tsukumogami. Truyện theo hướng nữ chủ văn, chủ yếu là quá trình trưởng thành và chiến đấu của nữ chính nên tình cảm giữa các tsukumogami và Saniwa là tình huynh đệ, tỷ muội, đồng đội, thân tình!!! Có thể sẽ có cp, chắc chắn là 1vs1 cường cường liên thủ, chưa xác định nam chính, tuyến tình cảm tùy duyện.P/S: Nữ chính không phải nữ tính tsukumogami duy nhất, có giả thiết nguyên sang nhưng ta sẽ cố gắng bám theo những đao kiếm có thật trong lịch sử và chưa xuất hiện trong touken ranpu.Tác giả: kiku ( chính là tại hạ-lấy tên thân nữ nhi làm bút danh đầu đời)Vui lòng không re-up nếu chưa có sự đồng ý của tác giả, nếu phát hiện re-up mà kiku chưa cho phép hoặc ăn cắp truyện, ta sẽ khoá truyện lại và không đăng công khai nữa.…
Đây là bộ truyện thứ 3 của ta ! Xin đừng ném đá quá nhiều. Do một buổi trưa nắng đẹp, ta thường sẽ không ngủ trưa nhưng tự nhiên lại ngủ quên con mẹ nó mất! Kết cục ở trong mơ lại mơ thấy loại truyện kiểu này. Thử nghĩ mà xem, học trưởng ôn nhu bá đạo cùng với học muội ngốc nghếch, hiền lành. Dù một dân lười như ta cũng không thể nào để yên được. Dành trọn 1 phút 30 giây ta đã thêm mắm thêm muối vào ý tưởng này. Đáng nhẽ sẽ giống như trong mơ nhưng never!!! Nhân vật chính của chúng ta sẽ xuyên không bảo vệ học muội ngốc nghếch chuẩn bị hắc hóa thành một người độc ác lạnh lùng nư thế nào đây? Mọi người hãy cùng đón xem kết quả nha~-------------------------------------------------------------------------------------------------Truyện có yếu tố Nbn ( nữ biến nam đó ba! ) thuộc thể loại ngụy ngôn tình, ngụy bách hợp. Ai không thích xin hãy ngừng đọc dưới mọi hình thức. Truyện này có thể sẽ kết thúc rất nhanh cỡ 25-30 chương nên ta sẽ dồn hết sức lực lấp bộ này trước bộ "Cư nhiên ta lại xuyên?!" Văn án ta sẽ để ở trong. Pái pai:33…
Có một ngày, Vũ Lăng đế phát hiện, mỗi buổi tối hắn đều sẽ biến thành một cục đá, đè ở bên trong hộp trang sức của một cô nương, quẫn lại càng quẫn.Có một ngày, Triệu Cẩn Ngọc phát hiện, cục đá bị áp chế ở trong hộp trang sức thế nhưng lại nói! Quẫn lại càng quẫn.Cục đá này độc miệng, cay nghiệt, phúc hắc lạnh lùng, Triệu Cẩn Ngọc hận không thể đem nó ném vào bể... , ai biết có một ngày, nó vì cứu mình chặn lại kiếm sắc, mà vỡ vụn, nàng khóc thật lâu.Lại là có một ngày, Triệu Cẩn Ngọc vào cung tuyển tú, nàng phát hiện, hoàng đế chính là một cái độc miệng cay nghiệt như vậy, phúc hắc lạnh lùng...Nội dung nhãn hiệu: Linh hồn chuyển đổi xuyên qua thời không ngọt văn tùy thân không gian.Nguồn: vienviensontrang2https://vienviensontrang2.wordpress.com/quan-vuong-nha-ta-la-da-bich-van-thien/…
✧ THUỐC NGỌT ✧۰ Tên Gốc: 甜药۰ Tác Giả: Diệp Tích Ngữ۰ Thể Loại: Đô thị tình duyên, hào môn thế gia, sủng, HE۰ Tình Trạng Bản Gốc: 72 Chương + n PN (ĐANG SÁNG TÁC)۰ Tình Trạng Bản Edit: ĐANG LÀM۰ Lịch Up: KHÔNG CỐ ĐỊNH۰ Edit-or: Thỏ۰ Beta-er: Grace«Học thần thanh lãnh cấm dục × Yêu tinh ỷ đẹp hành hung»────────────────────────⚡ Truyện có set pass vài chương để tránh bị ăn cắp. Pass là kiểu chơi Quiz! Những chương set pass được đăng tại: thongoblog97.wordpress.com✿ Thỏ không-có-nhu-cầu RE-UP/RE-POST truyện, mong các bạn sẽ không làm như thế (•‿•). Để tiện đọc offline cho các bạn, mình cũng đã suy tính mà quyết định đăng lên Wattpad luôn rồi. Thế nên hãy tôn trọng Thỏ nhaa ♥‿♥. ✿(Bookcover designed by Mộc Mốc Meo)…
Sảng vănTruyện tự làm, không dịchTác phẩm đầu tay, còn non nớt mong mọi người thông cảmAnh em thích nhẹ nhàng bơi hết vào đây nhé, không có cẩu huyết đâuKhi một cô gái biết tính cả... cây kem vào công nợ,và một chàng trai thề sẽ mua hết game trên thế giới,thì định mệnh chỉ còn cách... đứng cười ở giữa.Một câu chuyện nhỏ về "oan gia" và những ngày hè dài bất tận…