[Textfic - CĐĐG] Trung học phổ thông Nhất Yến.
Những câu chuyện dở khóc dở cười ở khối 12, trường trung học phổ thông Nhất Yến.…
Những câu chuyện dở khóc dở cười ở khối 12, trường trung học phổ thông Nhất Yến.…
Quỳnh lớn lên trong sự dạy dỗ của cha dượngCô yêu cha như người thân thật sựDù có một khoảng thời gian cha đã rất căm ghét cô, và đối xử tệ bạc với côQuỳnh xinh đẹp, ngây thơ và hồn nhiênNhưng bỗng một ngày cô nhận ra, hình như cha không tốt như cô tưởngVà ngày ấy cô cũng nhận ra, đây không phải tình thân mà là yêu đương đến điên dại, cuồng nhiệt" Sinh nhật lần thứ 18, con muốn cha tặng quà gì ?"Quỳnh đăm chiêu suy nghĩCô tiến đến chỗ Hưng đang ngồiNắm lấy chiếc cà vạt của Hưng, cúi người để lộ bầu ngực lấp ló sau lớp áo sơ mi"Con muốn...daddy là của em""Thế giới khắc nghiệt đối xử tệ bạc với em, hãy để tôi yêu em thêm vài lần nữa. Tôi không muốn em phải chịu đựng bất cứ thứ gì"…
Mafia nước P đến Giang Hỗ mở rộng địa bàn, lãnh địa của hắn ngày càng bành trướng khiến thế cục ở Giang Hỗ phải thay đổi. Công ty hợp pháp HS của hắn có quan hệ hợp tác với tập đoàn Bắc Siêu, một tập đoàn lớn của thế giới.Ông chủ của Thịnh Phóng sinh vật, một công ty lớn ở Giang Hỗ, người có khúc mắc với người nước P nhưng buộc phải mở lời muốn hợp tác vì công nghệ sinh học mà HS đang nắm giữ độc quyền.Lần hợp tác này dẫn đến những chuyện không thể ngờ tới, cuốn những nhân vật chính vào một thứ tình cảm hỗn loạn.Cảnh bảo có ooc, hai cặp không có mối quan hệ tình cảm từ trước nên Bắc Siêu không đổi tên thành X Holdings. Có chút mùi tà đạo, cân nhắc kĩ trước khi đọc…
Nếu vào buổi chiều bên bờ sông sau khi tộc Uchiha diệt tộc Sasuke không phớt lờ với Naruto , chìa tay ra và thay đổi tất cả Dự là đệ tam thời kỳ , đệ tứ chưa lên làm Hokage , nhẫn giới đại chiến lần 3 sắp tới , các tổ cha mẹ xem đến tương lai của con mình ( có cháu góp mặt nha nhưng là con của SasuNaru ( đông à nha ) , các cp khác như truyện riêng cp LeeSakura và ToneriHinata ) Đây chỉ là truyện mình viết dựa trên trí tưởng tượng của mình có thể có occ hay không trung khớp với truyện do mình không nhớ rành mạch chi tiết mong được bỏ qua ( P/s : thực sự chỉ là tưởng tượng xin đừng công kích )…
Tháng 4 là mùa hoa anh đào nở đẹp nhất ở Nhật mà Tiêu Chiến cảm thấy,anh đang đứng ngoài hành lang của khuôn viên trường ngắm những cánh hoa đang thoăn thoắt rơi xuống,không thể nhịn được nữa mà đưa tay ra đón nó,từng cánh hoa rơi xuống tay anh như một lời nhắc nhủ anh tại sao lại xuất hiện tại một nơi xa xôi không một người quen biết này thì bỗng có một tiếng nói quen thuộc vang lên mà rất lâu rồi anh mới nghe thấy,tiếng nói đó khiến tim anh như muốn ngừng đập giây phút ấy"Giáo sư Tiêu...lâu ngày không gặp" nụ cười toả nắng trên môi của thiếu niên ngày nào bây giờ đã khác xưa nhìn cậu bây giờ đã chững chạc,lạnh lùng hơn xưa...Lúc Tiêu Chiến xoay người ánh mắt chạm phải cậu giây phút ấy toàn bộ giác quan trên người anh dường như đông cứng lại,anh không biết thời gian đã trôi qua bao lâu cho đến khi Vương Nhất Bác chỉ còn hai bước nữa là có thể giơ tay chạm tới anh"Thấy Tôi khiến giáo sư luốn cuốn tới như vậy sao.." Câu nói khiến Tiêu Chiến càng thêm khó chịu,rốt cuộc anh cũng chịu lên tiếng"Nào đâu dám...thấy được Vương đại thiếu gia tôi đây cảm thấy mình thật may mắn" câu nói mỉa mai của Tiêu Chiến,Vương Nhất Bác nghe xong chả giận còn cười nhàn nhạt" Thế sao...nhưng tôi lại thấy ngược lại là giáo sư đang cố tình lẫn tránh tôi"...........Thể loại:Hiện đại,H nhẹ,ngược,HE…
Truyện kể về ông trùm Nguyễn Huỳnh Sơn và năm quý tử.…
Phạm Phi Nhung thật sự không thể hiểu được con người này!Nguyễn Mạnh Quỳnh không có tình cảm với cô, cô cũng đã nhận ra, nhưng mà đã kết hôn với cô, còn có thể đối xử với cô, cô thật sự không thể tin được...Hành hạ cô, dùng lời lẽ nhục mạ cô, bắt cô uống thuốc,....thật đáng sợ!Nguyễn Mạnh Quỳnh kết hôn với Phạm Phi Nhung là vì thực hiện di nguyện của cha mẹ mình.Nhưng anh không thể nào có thể chấp nhận được việc mình chung sống với con gái của kẻ thù, vì vậy luôn tìm cách để áp bức cô, trút hết oán thù lên đầu cô.…
Giản giới: Hệ thống 7480 bị mình túc chủ đánh chiếm quản lý trình tự, trở thành đối phương nô lệ. Bất quá không quan hệ, có thể tự mình lựa chọn mau xuyên thế giới 7480 có một ngàn loại nhiệm vụ cảnh tượng giết chết túc chủ, từ đó thoát khỏi bị khống chế số mạng. Nhược kê 5 điểm sức chiến đấu? Quá tốt, đưa ngươi đi mạt thế! Một số năm sau, nhược kê đem mạt thế cải tạo thành khoa học kỹ thuật phồn vinh thế giới mới Nhược kê tình thương thấp, làm cho người ngại? Quá tốt, đưa ngươi đi cho vạn người mê Mary sue mang cầu chạy còn sinh một thiên tài con trai tiểu kiều thê vai chính làm tiếp bàn hiệp, lại để cho bá đạo tổng tài nam chủ bởi vì ghen giết chết ngươi! Kết quả nhược kê so với vai chính đại sát tứ phương thiên tài con trai còn thiên tài, phân phút để cho bá đạo tổng tài quỳ xuống kêu ba ba. Nhược kê sợ dơ, sợ mệt, sợ chết, một lòng chỉ tham đồ hưởng thụ? Quá tốt! Đưa ngươi ra chiến trường làm đào binh, để cho quân sư nam chủ giết chết ngươi! Kết quả không ngoài mấy năm, nhược kê phụ tá chủ công trăm trận trăm thắng gió thổi cỏ rạp, không có gì cản nổi, rất nhanh liền thống nhất chia năm xẻ bảy đại lục. Đổi N cái nhiệm vụ cảnh tượng đều không có thể giết chết túc chủ 7480 rốt cuộc phát hiện một cái chân tướng -- túc chủ tên không gọi nhược kê, kêu học thần, học thần là không thể chiến thắng! Tị lôi châm: 1, mau xuyên văn, có CP, nhưng là chủ chỉ muốn leo khoa học kỹ thuật cây, cảm tình phương diện tương đối chậm nhiệt. 2, Cắt lát chủ thần công VS h…
hành trình nuôi trẻ date : 18/10/25end : 31/12/25…
❌Truyện có nhiều nguyên mô không hợp cho trẻ em dưới 18❌.Đã vào đây đọc không toxic không nói nặng lời nhân vật. Truyện chỉ là hư cấu không có thật vui lòng sống giả với bản thân trong truyện.…
Tác giả: Mộc Hề Nương Edit + beta: Có một đóa mai nở trên tuyết lạnhLưu ý: Bản edit chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không bê đi đâu.Bản edit chỉ đúng từ 60-70%Ngô Hoan sinh ra ở núi, lớn lên ở núi, nếu không có gì ngoài ý muốn, cậu sẽ cưới vợ sinh con rồi chết già trong núi, thi cốt cũng chôn ở núi.Nhưng năm cậu 14 tuổi, một chuyện ngoài ý muốn xảy ra đã làm đảo lộn cuộc sống của cậu.Cậu cứu được một đứa trẻ, sau đó bị đưa ra khỏi núi.Ngô Hoan năm 14 tuổi vừa đen vừa gầy, xấu đến không nhìn nổi, giống hệt như một con thiêu thân. Ngô Hoan năm 18 tuổi lại là ánh trăng sáng ở nhân gian, là người mà người khác cầu còn không được. ___________________________Thuộc tính: Vạn nhân mê, phế vật, đại mỹ nhân thụ.Truyện ngắn đọc giải trí không phải V*. *Cái này mình hiểu theo 2 nghĩa:1 đây không phải là truyện nghiêm túc chú trọng logic2 truyện này không set vipNhưng mà do mình không chắc lắm nên chỗ này giữ nguyên nhaGỡ mìn: Đây chỉ là một thế giới giả tưởng. Phế vật, phế vật, phế vật, đại mỹ nhân thụ! Không có tam quan đặc biệt đúng đắn!!! Nếu bạn đọc xong mà mắng thụ là một phế vật ngoài mặt ra thì chẳng có gì, tôi chỉ có thể nói là bạn mắng đúng vl.Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ngô Hoan, Lâu Lan Úc┃ Vai phụ: ┃ Khác: Tóm tắt: Chẳng qua chỉ là ham vui một chút. *Giải thích một chút về tên truyện:Tên truyện gốc: 无我不欢 Tên thụ: 吴欢Ở đây tác giả chơi chữ để tên thụ lên tên truyện nên tên truyện còn có thể hiểu theo cách khác là: Không có tôi thì không có (Ngô) Hoan…
Có một bông hoa dại vẫn đâm chồi nở hoa giữa miền khô cằn sỏi đá.Có những chú cá nhỏ nhoi vẫn ngày đêm ngược dòng nước chảy, tìm đến bến bờ mình vẫn hằng ước mong.Nhưng lại có một số người, ngay cả lời hẹn ước cũng chẳng thể thốt ra khỏi môi...Không Hẹn Ước…
Tác giả: Kim Cương QuyểnNguồn convert: Xà ViệnEditor: Đầm♥Cơ + SNOOVăn án:Lăng Húc vì một sự kiện ngoài ý muốn mà đột nhiên mất đi vài năm ký ức,Lúc tỉnh lại phát hiện mình nhiều thêm một đứa con trai,Nhưng mẹ của đứa bé là ai? Đứa bé từ chỗ nào tới?Cậu hoàn toàn không có một chút ấn tượng. Này, bảo bối, rốt cuộc con là ai?Nhân vật chính: Lăng HúcBiên tập đánh giá:Bởi vì một sự kiện ngoài ý muốn, Lăng Húc 27 tuổi mất đi ký ức mười năm, tư duy trở về năm 17 tuổi một lần nữa, không biết con trai từ đâu mà tới, gia đình còn gặp biến cố lớn khiến đầu óc cậu lơ mơ, mà thời gian này người duy nhất cậu có thể dựa vào chỉ có ca ca, nhưng có vẻ ca ca lén lút gạt cậu điều gì đó về đoạn ký ức cậu đã mất này...Rõ ràng là người thành niên đã trải qua những điều tang thương nhưng đột nhiên ký ức lại về tới thời kì thiếu niên, mở ra góc nhìn khác hẳn kể về một câu chuyện tình yêu khác biệt.Rất nhiều lúc, đổi một lập trường cũng đủ để biến những điều vốn không có khả năng thành có khả năng, mà những điều vốn có khả năng lại trở thành không có khả năng.Rốt cuộc điều bị gạt đi là gì, đoạn này ký ức đối với nhân vật chính mà nói quan trọng bao nhiêu? Đứa bé từ chỗ nào tới, còn có nhiều điều bí ẩn chờ đợi tác giả tại hạ cởi bỏ cho chúng ta.Đầm: Tình tiết truyện không mới nhưng góc nhìn lạ. Báo trước cho bạn nào dị ứng sinh tử, ngụy huynh đệ thì đừng vào nhé (^-^)/~~~…
Giới thiệu sơ lược------Trần Mỹ Anh bởi vì buồn tình, buồn tiền, buồn cả thế giới, rồi còn thiếu nợ tiền nóng mà bị xã hội đen dí chém, vì rối quá nên nhảy đại xuống dòng sông đen ngòm với nước đang xoáy cuồn cuộn. Cô cứ tưởng là mình đã chết rồi, nhưng mà lại không phải vậy, cô đã xuyên không thành cậu ba Huy là con trai thứ hai của nhà địa chủ giàu nổi tiếng khắp Nam Kỳ Lục Tỉnh lúc bấy giờ. Nhưng vừa hay người kia lại là "cô chủ" chứ không phải cậu, bởi vì một số việc riêng tư mà phải giả làm con trai tiếp quản gia nghiệp, thế là Trần Mỹ Anh đã bị bà nội bắt lấy vợ. Tưởng chừng lấy vợ về để chị chị em em qua mắt thiên hạ, nhưng mà cô càng ngày càng dấn sâu vào cuộc tình này.--------"Mình ơi, tui đấm lưng cho mình nghen!""Mình ơi, kẹo này tui mới đi Sài Thành mua đó. Mình ăn thử đi!""Đời này tui thương có một mình mình thôi!"--------Truyện được lấy bối cảnh miền tây Việt Nam xưa, không dựa vào cột mốc lịch sử hay chính trị nào cả. (Lấy cảm hứng từ phim Ải Mỹ Nhân + Ải Trần Gian. Ai kêu lấy cảm hứng Tiếng Sét Trong Mưa nữa là lấy súng bắn lủng đít.)Tác giả: Tiêu Dương (gautruckungfu)Thể loại: xuyên không, bách hợp, 1x1, hai bà con gái đẻ con =)) Vô lý và ờ mấy zing gút chópCp chính: Hoàng Bảo Gia Huy (Trần Mỹ Anh) x Lê Huỳnh Kiều Trang(Truyện không có drama gì đâu chỉ viết chơi trong lúc rảnh nên từ ngữ không được trau chuốt với diễn biến khá nhanh và lỗi dính chữ, truyện chỉ bình tĩnh sống và truyện cũng khá là ngắn với lại truyện của mình không được chắc tay như những tác giả khác, m…
Chúng ta đã từng trải qua những câu chuyện mà trong đó có những thổn thức, có những giọt nước mắt, những cảm xúc mới lạ, hay những ngày bình yên trôi qua. Ở đây cũng vậy, mười hai con người đều trải qua những thứ được gọi là thanh xuân, hay như tiêu đề - "chuyện của chúng ta"…
"Tôi là mợ cả, còn cô - chỉ đi vào bằng cửa sau."Ngày đó, cậu cả Huỳnh Sơn cưới Anh Khoa về làm mợ cả không phải vì cha mẹ sắp đặt, mà vì yêu.Mợ cả đẹp như tranh, dịu dàng như gió xuân, từng là niềm kiêu hãnh của cả phủ họ Nguyễn. Nhưng tình yêu nếu không giữ, thì hoa cũng phai, gấm cũng tàn.Một lần bị phản bội, Khoa chọn rút lui, không ồn ào - mà để lại lời cảnh cáo khiến cả nhà phủ không ai dám ngẩng mặt.Đến khi cậu cả nhận ra... thì người đã không còn là "mợ cả" nữa. Chỉ còn là Khoa - người cậu phải học cách yêu lại, bằng tất cả sự nhẫn nại và chân thành.…
Tình yêu ba năm tưởng chừng sẽ hái được quả ngọt. Nhưng lại chính ngày hai người chuẩn bị đăng kí kết hôn, anh ta đã tặng cô món quà quá lớn. Lớn đến nổi cô bật cười trong nước mắt... Ba năm cô cố gắng tất cả chỉ đổi lại sự dối trá.Và trước cửa cục dân chính, cô đã ngỏ lời kết hôn cùng người đàn ông xa lạ.…
Tác giả: Khổ TưThể loại: Đô Thị, Đam MỹTừ Tân vẫn luôn là một người nghiêm túc, chuẩn mực, tựa như một chiếc đồng hồ tỉ mỉ nhất, cứ lặp đi lặp đi những thứ thường ngày không chút trì hoãn và thay đổi.Có điều, đôi khi có những lúc ngẫu nhiên giữa lúc nhích sang giây khác, Từ Tân sẽ nhớ về người bạn trung học Trương Quýnh Mẫn của mình.Anh còn nhớ như in hình ảnh Quýnh Mẫn đeo máy trợ thính, ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ làm bài thi. Ánh mắt anh xuyên qua đám đông giữa họ, lặng yên đậu lên bóng dáng mảnh khảnh của Quýnh Mẫn.Rất nhiều rất nhiều năm về sau, Từ Tân vẫn luôn coi Quýnh Mẫn như giấc mộng đẹp của mình, chỉ khi say ngủ mới có thể gặp lại.Cho nên Từ Tân cực kỳ ghét việc mất ngủ, anh phải mua loại gối thoải mái nhất, chiếc giường êm ái nhất.Dù sau khi mở mắt ra, tất cả đều tan biến, nhưng Quýnh Mẫn mãi mãi là áng văn sinh động nhất giữa cuộc đời nhạt nhẽo đơn điệu của Từ Tân...…
Có người luôn mải miết chạy theo bước chân của người khác mà không hay biết phía sau vẫn luôn có một người lặng lẽ dõi theo bằng tất cả yêu thương và tuyệt vọng.Những năm tháng cấp ba, Naruto vẫn là cậu học sinh mang tiếng cười ồn ào và trái tim rộng mở. Cậu chạy theo từng người bạn, từng ánh mắt công nhận, từng cảm giác thân thuộc mà thời thơ ấu chưa từng có. Cậu cứ mải miết như thế, nghĩ rằng mình là kẻ cô độc đi tìm một chỗ đứng trong thế giới rộng lớn này.Nhưng cũng có một kẻ cô độc khác đang tìm một chỗ đứng trong tim cậu.Gaara như một sa mạc khô cằn - đẹp nhưng khắc nghiệt, lặng lẽ nuốt lấy mọi bước chân lạc vào. Chỉ biết mong mỏi chờ đợi một cơn mưa đủ lớn để thấm xuống tận sâu lớp cát, nơi những tổn thương chưa từng được ai chạm tới.Ấy vậy mà giữa tiếng chuông trường vang lên mỗi sáng, giữa lớp học ngập nắng cuối giờ chiều, Naruto lại vô tình chạm phải ánh mắt như lửa giấu trong cát, nặng trĩu những yêu thương ngây dại...…
Thanh xuân là mùa của những lời nói dối ngây ngô, của trái tim đập lỡ nhịp, của những câu "ghét nhau" chỉ để che giấu cái "thích" không dám nói ra...."Là đứa nào bảo sẽ không bao giờ ghét tôi?"Naruto sững người. Không khí như bị bóp nghẹt lại trong một khoảnh khắc. Cơn mưa rào rào phía ngoài chẳng còn ồn ào như lúc trước nữa-chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.Cậu quay sang nhìn Sasuke, mắt mở to: "Cậu... vẫn nhớ à?"Sasuke không trả lời ngay. Cậu ta chỉ khẽ cúi đầu, để một giọt nước mưa lăn từ tóc xuống má, như thể đang che đi điều gì đó."Chỉ có cậu là quên thôi." Giọng cậu ta trầm xuống, gần như đang thì thầm, "Tôi chưa từng quên bất cứ thứ gì."…