Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Fic chứa một số yếu tố phi thực tế do tôi nghĩ ra, có thể sẽ không vừa ý một số người. Nếu không ưa thì click back chứ đừng vô comment chê bai, tôi xóa mỏi tay :))- Chỉ viết fic để thỏa mãn cho việc yêu thích viết lách, bên cạnh đó là vì đu otp trên đa vũ trụ. Bởi vậy cho nên tôi k cần phải vì một hay vài người không ưa mà xóa hay sửa những tác phẩm của tôi. Một lần nữa, nếu không thích xin hãy click back.( Tôi có thể sẽ ra chương chậm vì bận )…
"Tôn Dĩnh Sa, em định hôn anh xong là lại chạy luôn sao?"Hôn xong liền bỏ chạy, đã thế còn dám quên sạch sành sanh về tôi. Bây giờ, có phải em nên bù đắp cho tôi chút gì rồi không?…
Hiện trường "vả mặt" quy mô lớn của một kẻ miệng độc, gai gócTrước khi sa vào: Cô nàng mặt tròn ấy, liên quan gì đến tôi?Sau khi "ngã": Cô nàng mặt tròn của tôi, liên quan gì đến cậu?"Năm nay mùa xuân đến sớm hơn mọi năm""Ý của anh là, mùa xuân thuộc về anh đã đến rồi"AU• Bối cảnh học đường •tình cảm thuần khiết…
Bác sĩ tâm lý nhạy cảm có chứng bệnh về mắt x bác sĩ nhãn khoa thẳng thắn chậm hiểu__________Yoon Jeonghan luôn cảm thấy mình là người thực hành triệt để định luật Goodman: Không có gì đơn giản hơn bằng việc lắng nghe.Cậu đã lặng lẽ nghe lời người khác quá nhiều năm, đến mức cảm xúc của chính mình sớm đã bị cất giấu, tìm mãi cũng không thấy đâu. Thế nhưng Choi Seungcheol lại nói với cậu rằng, giải bày còn quan trọng hơn cả lắng nghe.Mãi cho đến rất nhiều năm sau, Yoon Jeonghan vẫn nhớ rõ khoảnh khắc tháo lớp băng che mắt, nhìn thấy Choi Seungcheol lần đầu tiên."Vì sao quạ lại giống bàn viết?""Vì anh thích em""Vì sao anh lại thích tôi?""...""Em là mùa xuân mà anh đã nghe thấy."_________HE Main CheolhanSẽ xuất hiện một ít tình tiết của Soonhoon, Wonhui và VerkwanDo nhu cầu nội dung, các nhân vật xuất hiện trong truyện phần lớn sẽ có bệnh tâm sinh lý, mọi người cân nhắc trước khi đọc.thuộc về 辣椒虾不瞎edited bởi Yuu…
"Thích nhau thuở thiếu thời chính là niềm vui sướng không ngừng kéo dài cho tới tận hôm nay. Cho đến bây giờ, người bên cạnh vẫn luôn là em"[Những cử chỉ âu yếm của 'đôi vợ chồng trẻ']…
Vương Sở Khâm có một cái đuôi, cái đuôi ấy theo anh từ sáng tới tối, ở bên anh từ khi mặt trời mọc đến mãi khi lặn sau chân núi. Hai người bọn họ cứ thế ở bên nhau, rõ ràng giống như người yêu, ngay cả sống chung cũng đã làm, nhưng hai tiếng "danh phận", anh chưa từng có cơ hội chạm tới.*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Bạn đã từng muốn quên một người chưa?"Tôi có."Tôn Dĩnh Sa, 27 tuổi, muốn quên cậu bé mà cô thầm yêu từ năm 17 tuổi, người chiếm trọn những năm tháng học trò của cô.Nhưng dấu ấn mà cậu để lại trong tuổi thanh xuân của cô quá sâu.Dù thời gian trôi qua bao lâu,vào những đêm khuya tĩnh lặng,cô vẫn không ngừng nghĩ đến dáng hình mờ nhạt nhưng lại rõ ràng ấy.Không thể xua đi, muốn buông nhưng lại không nỡ.Mỗi khi trời sắp sáng, cô lại thốt lên:"Thôi được.""Ngày mai, lại quên anh."…
Thể loại:Au, kết hôn trước yêu sau, giám đốc tập đoàn x tiểu thư thế giaNgược, HEĐộ dài: 14 chương"Chúng ta chẳng qua là mỗi người đều có nhu cầu, thuận theo sở thích của đối phương mà thôi.""Em tính toán tôi."…
Vài ngày sau khi gặp lần đầu, Vương Sở Khâm lại đưa Mộ Thừa tới sân bóng, kể cho Mộ Thừa về kế hoạch cầu hôn của mình.Mộ Thừa như một người lớn nhỏ, nghe xong rất nghiêm túc, nhận lời mời ăn bánh quy gấu của Vương Sở Khâm không giới hạn, và đặc biệt nghiêm túc nói với Vương Sở Khâm: "Ba đẹp trai, mặc dù mẹ rất yêu ba, ba cũng là ba ruột của Mộ Thừa, nhưng ba phải yêu mẹ như Mộ Thừa yêu mẹ, phải yêu mẹ còn hơn cả mẹ yêu Mộ Thừa, thì ba mới là ba thật sự của Mộ Thừa!"…
Tác giả ơi? Mình có thể nào cho nhân vật nữ chính của em bớt khổ không ạ? Truyện nào cũng khổ tàn canh hết 🫠Vầng, đồng tác giả với Thiên vị là biết khổ cỡ nào! Ra 3 chương mà hơn 80k chữ giời ạ, làm tôi cứ tưởng tác giả chưa hoàn, mãi không thấy ra tiếp mới mò vào xem, hoá ra xong từ mấy hôm rồi :>…
Anh ngồi tù 2 năm khi đang trong kì tuyển sinh đại học. Chàng trai xuất thân từ một khu chợ, gia cảnh bình thường, tai bay vạ gió thế nào lại bị toà án phán quyết có tội.Cô được mệnh danh là "công chúa" của Tạ gia. Xuất thân giàu có, xinh đẹp, là "con nhà người ta" trong mắt các ông bố bà mẹ của giới thượng lưu.2 người lần đầu gặp nhau khi anh nhặt được hoa tai kim cương của cô. Vì đền ơn cô mua hẳn cho anh 3 tháng cơm thịt xào ớt xanh. Để chống đối chuyện xem mắt mà Tạ gia sắp xếp, cô muốn anh làm bạn trai cô. Cứ vậy mà bên nhau 3 năm đại học.Hoàn thành năm cuối đại học, cô chia tay anh. "Giang Trạch Dư, những người theo đuổi tôi có thể xếp hàng dài từ đây đến tận Hương Sơn, anh vừa nghèo lại còn từng ngồi tù, dựa vào cái gì mà nghĩ rằng tôi sẽ ở bên anh suốt đời?"Khi nói xong lời chia tay, cô cầm ô đi ngang qua anh, cô đã thoáng nghe lời nói cuối cùng của anh. Đáng tiếc cơn mưa mùa hạ ở Bắc Kinh xen lẫn tiếng sấm, cô chỉ nghe được chữ đầu tiên, chính là từ "em".Vài ngày sau, cô ra nước ngoài, 5 năm chưa từng quay về.- 5 năm sau -Anh nhìn thẳng về phía cô: "Em có nhớ lời cuối cùng anh nói với em vào ngày chia tay không?""Em quả nhiên không nhớ. Anh chỉ là, muốn em đừng đi quá xa, hãy đợi anh đến tìm em, anh sẽ đi tìm em"…