[ĐM] Mợ Cả Bỏ Đi Rồi
Thể loại* Đam mỹ cổ điển miền Tây Nam Bộ* Nhà Hội Đồng* Cưới trước yêu sâu đậm* Ngược thụ - truy thê - sinh tử văn* HE (Happy Ending)* Có con nhỏ đáng yêu --Tác Giả: im_uyne…
Thể loại* Đam mỹ cổ điển miền Tây Nam Bộ* Nhà Hội Đồng* Cưới trước yêu sâu đậm* Ngược thụ - truy thê - sinh tử văn* HE (Happy Ending)* Có con nhỏ đáng yêu --Tác Giả: im_uyne…
Truyện ngắn đam mỹ, sủng ngọt, kết HE…
Tác phẩm đạt giải ba cuộc thi viết "Ngân hàng tôi yêu" năm 2021…
giá như đêm đó anh níu tay em lại,liệu...em có quay về bên anh không?…
Nếu ví tình yêu của người quân tử dành cho người thiếu nữ như một cánh hoa rơi.Có kẻ bạc tình ngoảnh mặt bước đi.Có người vội vàng giơ tay níu giữ nhưng vô tình để tuột mất.Nhưng có người nhẹ nhàng đưa tay, gió đưa cánh hoa rơi trọn lòng bàn tay.Đó là thuận ý trời, là vừa lòng người. Là bậc quân tử không thể vì nữ nhân mà mặc giang sơn sự nghiệp nhưng lòng trai chí lớn cũng không thể vì cơ đồ mà hy sinh người con gái đã đem lòng yêu.Thế nào được gọi là "Trăm đao vạn kiếm không thắng nổi sợi tóc mai của nàng"? Lấy cảm hứng từ phi vụ "parkour cướp dâu" thế kỉ của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Truyện gửi gắm quan điểm, tư tưởng và tình cảm cá nhân của tác giả!Ngoại truyện 1: Điểm yếu của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn.Tác giả: Diệc Nguyện Vi ChiThể loại: Dã sử, điền văn, tản văn.Wattpad © diecnguyenvichi…
Raiting: TThể loại: ngôn tình, sủng, fanfictionTác giả: amycelia Genre : hiện đại, nhẹ nhàng, hài, có chút biến tháiRating : TLength : longficStatus : on - goingNguồn: forum.mn12chomsao. ❤️❤️❤️❤️❤️❤️ Văn ánTôi ngồi đây. Im lặng giữa những ồn ào cuộc sống. Con tim chơi vơi giữa những ngã rẽ cuộc đời, không tìm thấy lối đi cho riêng mình.Giống như một đứa trẻ lẻ loi, bơ vơ không ai che chở, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn theo từng bước chân em. Bất lực, không thể níu giỡ em ở lại thế giới của tôi. Chợt nhận ra được yêu là thứ hạnh phúc xa xỉ biết bao. Chỉ là, một kẻ ngốc như tôi chưa bao giờ hiểu được điều đó.Em đi rồi. Chỉ có tôi ngồi đây. Lục tìm trong trái tim hoang vu sứt sẹo kí ức về những ngày xưa đó. Những ngày xưa có em.Trong lớp bụi mờ của quá khứ, tôi lại ngắm nhìn tình yêu của chính mình. Cứ ngỡ biển trời rộng và lòng người cũng rộng, có thể chứa cả thế giới bao la. Lúc này mới biết, trái tim này của tôi thực ra vô cùng cố chấp và ích kỉ. Chỉ có thể yêu em thôi. "CHỈ RIÊNG MÌNH EM"…
Lế tế đã thành công rồi. Hắn cũng chết rồi....Xét theo một phương diện nào đó thì cậu và bọn họ đều giống nhau, đều hưởng lợi từ cái chết của Khun Aguero Agnes....Giá như em mạnh mẽ hơn một chút.Giá như em không phải một tên lính quèn.Giá như anh không phải tế phẩm.Liệu kết cục của chúng ta sẽ khác chứ?~~~~~Tác giả: EwanNhân vật chính: Twenty-fifth Bam (giường trên), Khun Aguero Agnes (giường dưới)Tag: Niên hạ công, cổ đại, 1x1, huyền huyễn, cái chết được định sẵn, HE@Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIU@Mọi sự kiện xảy ra trong fic đều là giả tưởng, không có thật…
"Và em đã rời xa anh lúc nào, chẳng kịp níu."Tác giả: Quanh x HoènFic thuộc quyền sở hữu của blog. Vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của chúng mình. Mãi yêu.#gccgmh…
lowercase.…
Kazuha đưa tay chạm nhẹ vào một bông hoa nhỏ, rồi ngước nhìn Scaramouche, ánh mắt đầy chân thành và rạng rỡ: 'Em muốn gửi gắm đến anh trọn vẹn ý nghĩa này. Tình cảm của em dành cho anh luôn trong trẻo,thuần khiết, và em hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau nắm chặt tay nhau, bước vào một tương lai rạng ngời, không còn bất cứ lo lắng hay sợ hãi nào nữa.'Kazuha khẽ ngắt một bông Nemophila, cánh hoa xanh biếc run rẩy trong tay cậu. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên, cài nó lên mái tóc mềm mượt của anh, hành động đầy sự nâng niu và trìu mến.'Sinh nhật vui vẻ, Scaramouche.'Ánh mắt anh hiền dịu hơn bao giờ hết. Anh chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ và thoải mái đến mức này. Scaramouche đã quen với sự lạnh nhạt và ngờ vực mà thế giới dành cho mình. Thế nhưng,giữa biển người rộng lớn ấy, luôn có một ánh sáng dịu dàng luôn sưởi ấm và chữa lành cho trái tim anh tưởng chừng đã rỉ máu từ lâu rồi.---------------------Kết nó buồn thôi chứ đầu ngọt sâu cả răng.^^ Đây là OOC nên sẽ khác xa so với nguyên tác, cân nhắc trước khi đọc. Mình viết vui thôi nên văn có thể không hay, xin hãy để lại lời góp ý nhẹ nhàng.Và rất mong mọi người ủng hộ truyện của mình nha.Nếu thích hãy cho 1 vote để mình có động lực hơn.…
Fakenut"Cậu đã có được những gì cậu muốn rồi. Tôi đã chia tay cậu ấy, tôi đã ở đây với cậu... Cậu còn muốn gì nữa?""Em muốn anh nhìn em, chỉ nhìn một mình em thôi""Anh nói tình yêu của em rẻ mạt? Phải, em dùng tiền, dùng quyền lực để ép anh rời bỏ người kia. Nhưng nếu không có 'sự rẻ mạt' đó, bà anh có được phẫu thuật kịp thời không? Cha anh có được an dưỡng tuổi già không? Còn anh, anh có đang đứng ở đỉnh cao sự nghiệp hay bây giờ anh vẫn đang phải đóng những vai quần chúng rẻ tiền để kiếm từng đồng bạc lẻ?""Em không có, anh tin em chỉ là hiểu lầm, em không có lái xe tông vào cậu ấy""Nếu bây giờ em nói chỉ vì cứu người mà lỡ va phải cậu ấy anh có tin không""Tôi không tin cậu.......Có đôi lúc tôi nghĩ lại... tôi thật sự hối hận vì năm đó đã cứu cậu trên chuyến tàu ấy. Nếu biết trước cứu cậu sẽ khiến cuộc đời tôi và những người tôi yêu thương trở nên khốn khổ thế này, tôi thà rằng mình đã không nhúng tay vào."Cơ thể Wangho khựng lại, hơi thở dường như đình trệ. Cậu đã chuẩn bị tâm lý cho sự chỉ trích, nhưng cậu không bao giờ ngờ được anh lại phủ nhận cả ngày đầu tiên ấy khoảnh khắc mà cậu nâng niu như báu vật, lý do duy nhất để cậu bắt đầu tất cả sự điên cuồng này."Anh... hối hận vì đã cứu em?"Wangho lặp lại, giọng cậu run rẩy đến mức không thành tiếng."Hóa ra, ơn cứu mạng mà em tôn thờ suốt 5 năm, đối với anh lại là một sai lầm sao , hóa ra... mạng sống của em, tình yêu của em, sự tồn tại của em trong mắt anh lại là một nỗi nhục nhã như vậy"" được rồi, em hiểu…
Trong danh bạ của Sakura Haruka có lúc thêm số người này xoá số người kia nhưng có một số không bao giờ bị xoá ra khỏi mục ưu tiên hàng đầu trong điện thoại của em, đó là 'thời tiết'Inoue Seijuro ngang nhiên chiếm slot quan trọng trong cuộc đời của em nhưng hắn lại quá kiêu ngạo để rồi một ngày đẹp trời trở về nhà thì phát hiện em nó cuốn gói bỏ nhà ra đi Hắn để cho em ung dung vui vẻ sống cuộc sống đời thường mà đáng lẽ ra em nên được tận hưởng nó từ lâu. Nhưng mà cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, một tuần sau khi em đến Makochi thì hắn cũng đã xuất hiện tại đó-___Cp chính: OC x Sakura Haruka (hint allSaku)…
Oneshot của hai bạn nhỏ của tui sẽ được đặt ở đây nhaa…
Đức Duy - Quang Anh Em giấu hắn, giấu mọi thứ, em không muốn hắn biết. Yêu nhau, nhưng em không hề tin tưởng hắn tí nào. -Bị gì à?.-Không sao đâu.-Lời nói dối của Quang Anh rất tệ, Duy biết, nhưng Duy không muốn nói, cảm xúc của Quang Anh là hàng đầu đối với hắn. Ngay từ đầu, em không phải người hắn chọn, mà là người chắc chắn sẽ thuộc về mình, không lệch đi đâu cả-…
Một chiếc mèo kiệm lời và một chiếc cún ưa nũng nịu…
Một lần chơi trò thật lòng hay mạo hiểm, cô ngồi lên đùi Lý Ma Kết, ôm cổ anh, nũng nịu gọi: "Anh Kết~ "Người đàn ông trầm mặc ít nói ung dung thong thả hút thuốc, khói mù lượn lờ, mấy giây sau buông điếu thuốc xuống, nói: "Cô cảm thấy tôi sẽ thích cỏ non như cô sao?"Ý cười trên gương mặt cô liền biết mất, lập tức đứng lên: "Có biết chơi thật lòng hay mạo hiểm không? Đồ đàn ông già."Dù sao người đàn ông này trêu chọc cũng không được, cô liền vứt bỏ, duy trì thân phận ban đầu rất tốt.Một đêm mưa, tiếng nước mưa lốp bốp, cô mặc váy dây xách giày cao gót chuẩn bị ra cửa hẹn hò, vô tình gặp Lý Ma Kết mới vừa trở lại, hai người bốn mắt nhìn nhau, một giây sau, Lý Ma Kết cởi nút áo sơ mi, một cái rồi lại một cái, từ từ đi về phía cô, ép cô không thể không lui về phía sau. Sau khi cô lui đến bệ cửa sổ, Lý Ma Kết cúi đầu, cổ áo lộ ra xương quai xanh mang vết sẹo, thấp giọng nói: "Đi hẹn hò? Tôi đồng ý chưa?"=========Lưu ý: Đây là truyện chuyển ver!…
Tác giả: Thành Nam Hoa KhaiThể loại: ngôn tình hiện đại, sủng ngọt văn, gương vỡ lại lành. ~~~~~~~~~~~~~~~Ai cũng cho rằng Phó Hằng là một tên điên. Ai cũng có thể trêu vào, nhưng những liều mạng thì thật sự không thể chọc aa.Nhưng không hiểu sao, có một ngày, hắn lại thu hồi nanh vuốt của bản thân, cẩn thận nâng niu một đoá hoa ăn thịt người.~~~~~~~~~~~~~~~Xin hỏi qúy cô Hoa Ăn Thịt Người, gặp lại mối tình đầu ở bệnh viện tâm thần là trải nghiệm như thế nào?Diêu Linh: Lúc quang hợp, có bạn!Phóng viên nằm vùng có nghĩa khí và nhan sắc tỷ lệ thuận VS Sếp lớn Internet bị chứng hưng cảm hay nổi điên bất thường.Ngọt~~~~~~~~PS: - Nam chính bị bệnh là thật nhưng vẫn ngọt lắm nhaa. - Không nên lấy tiêu chuẩn người phụ nữ bình thường ra đánh giá nữ chính. - Không viết về bệnh viện tâm thần chính quy mà là trung tâm quản lý bệnh nhân tâm thần bất hợp pháp.Nguồn:Suonxaochuangot520.wordpress.comtruyenfull.vni…
Em thấy mặt trời đằng kia không? Sau khi nó biến mất sau rặng chân trời là lúc màn đêm sẽ buông xuống. Ánh sáng là hy vọng. Nếu không có ánh sáng, hy vọng sẽ không còn. Tình yêu giống như một cây hoa đẹp. Nếu không có mặt trời gieo hy vọng và nước gieo niềm tin, thì dù mạnh mẽ đến mấy tình yêu cũng héo mòn...https://www.facebook.com/ViTinhDauVoz/timeline…
Tác giả: Tướng quânThể loại: Cha tra trọng sinh, phản ngược, bối cảnh tu chân.🎇🎇🎇 Quà Tết quà Tết 🎇🎇🎇Hép pi niu dia 2024, mong 1 năm bình an và thuận lợi 🎉🎉🎉🎉Bộ này tui mua tặng mấy cô á, đúng chuẩn gu mấy cô nè, tra cha trọng sinh, tuy vẫn còn hơi tra nhưng ông này tui oánh giá vẫn còn tẩy trắng được, chưa đến nỗi như mấy ông chà javel cũng không sạch hay là quay xe ngâm ô mô 🤣🤣🤣Tui thích bé nhi tử bộ này á, bé không phải kiểu ngoan hiền nha, mà rất có cá tánh, biết thương biết quý chính mình, mấy đoạn nó quay ông cha như chong chóng khá là zui, tui thích mấy bé thế này hơn là ngoan hiền như cục bột, mang cảm giác như coi bé Dung Vân năm ấy, mong là tính cách giữ nguyên tới cuối cùng 😆Năm vừa rồi thiệt là 1 năm khó khăn với tui quá, nhất là 6 tháng cuối năm, những tháng ngày mệt mỏi, chán nản, có lúc tuyệt vọng thật sự, hiện tại thì vấn đề vẫn chưa kết thúc, tuy rằng cũng có kết quả khả quan hơn, chỉ mong 2024 của tất cả chúng ta được bình an, vui vẻ, mọi sự thuận lợi hanh thông ☺Happy New Year 💚🎉💚🎉💚🎉…