Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Long fanfic được viết bởi windowlessatmosphereRating: 12+Nguồn: AO3Trans: Hạ AnBeta: Hạ AnBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, được đăng duy nhất tại wattpad anhavu_0709 của Hạ An. Vui lòng không mang đi nơi khác.Cover pic: cre on pic…
Oneshort fanfic được viết bởi windowlessatmosphereRating: 12+Nguồn: AO3Trans: Hạ AnBeta: Hạ AnBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, được đăng duy nhất tại wattpad anhavu_0709 của Hạ An. Vui lòng không mang đi nơi khác.Cover pic: cre on pic…
Oneshort fanfic được viết bởi windowlessatmosphereRating: 12+Nguồn: AO3Trans: Hạ AnBeta: Hạ AnBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, được đăng duy nhất tại wattpad anhavu_0709 của Hạ An. Vui lòng không mang đi nơi khác.Cover pic: cre on pic…
Oneshort fanfic được viết bởi windowlessatmosphereRating: 12+Nguồn: AO3Trans: Hạ AnBeta: Hạ AnBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, được đăng duy nhất tại wattpad anhavu_0709 của Hạ An. Vui lòng không mang đi nơi khác.Cover pic: cre on pic…
"- Có chuyện gì à?- Không. - Eunbi lắc đầu - Chỉ là...mắt chị giống như một hồ nước vậy.- Điều đó có xấu không? - Kim Sojung nghiêng đầu.- Có, nó khiến em không tìm thấy phương hướng của mình. - Eunbi chau mày, con bé dừng một lúc rồi nói tiếp - Em lạc lối trong mắt chị mất rồi."Ft.SinRin, Yumji------------Start: 14/02/2019End: 28/04/2019❌ VUI LÒNG KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER!…
⚠️ CONTENT WARNING / TWThis fanfiction contains sensitive and potentially triggering content, including:• Psychological obsession, emotional instability• Detailed medical imagery (surgery, anatomy, clinical descriptions)• Themes of love, grief, moral boundaries• Fictional events and characters not based in reality• A dark, melancholic atmosphere that may be distressing to sensitive readersĐây không phải là câu chuyện về sự chữa lành.Đây không dành cho những người tìm kiếm sự dịu dàng hay kết thúc trọn vẹn.Đây dành cho những ai đã từng yêu sâu đậm,đã từng lặng lẽ mất mát,và vẫn đang học cách để thở tiếp.Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.Nếu bạn từng yêu đến mức quên mất bản thân, hãy đọc câu chuyện này thật chậm.Đọc nó bằng tất cả sự yên lặng.Đọc như một vết thương mà bạn chưa sẵn sàng đóng lại.…
Antarcticite chưa bao giờ nghĩ rằng sau khi mình mất đi, có một người luôn mong chờ, nhớ nhung anh phát điên, cố gắng củng cố chính mình từng ngày, thậm chí nảy sinh tâm tư không ai dám nghĩ tới - đặt chân lên mặt trăng để tìm kiếm mảnh vỡ của anh, của những người khác. Muốn đem bức tranh vốn đầy lỗ hổng lần nữa trở về nguyên trạng."Phos không dành lại điều gì cho cậu ấy". Rutile ngửa cổ nhìn trần nhà bồng bềnh, buông lời nhẹ tênh "Antarcticite, cậu là nỗi ám ảnh trong tim Phos".…
"Đừng khóc nữa.""Chỉ một lát thôi, tại sao không?""Vì khi ánh sáng trước cậu bị nhòe đi, mình sẽ chẳng còn là điều gì đó thật rõ ràng."Hãy chỉ tập trung vào mình thôi.Phosphene có nghĩa là đom đóm mắt.[00:20am - 03•06•19]Highest ranking: #3 sanghoStory cover credit: PicsArt free photos (edited by mytth_)Pictures credit: PicsArt free photos…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Những hàng cây xanh đủ loài luôn là "người bạn" không thể thiếu trong bất cứ ngôi trường nào. Vậy TDC - trường của tôi - đặc biệt hơn vì sao?Có rất nhiều ngôi trường danh tiếng hơn TDC rất nhiều, song tôi dám cá với tất cả các bạn rằng: về số lượng cây xanh trong khuôn viên, chắc chắn trường tôi không chịu thua bất cứ ngôi trường nào đâu nhé!Đó chính là một trong những dấu ấn khó phai trong lòng những cựu sinh viên rời xa mái trường TDC, khi khoảng thời gian còn học, chỉ cần đặt bước chân đầu tiên vô cổng, ai ai cũng đều trầm trồ trước nguyên mảng xanh tươi mát, trong lành phủ đầy khắp mọi ngóc ngách, đến mức chỉ cần bạn dừng chân ở bất kỳ chỗ nào trong khuôn viên vẫn luôn có bóng mát gần gũi che chắn.Hãy đọc bài thơ tôi viết vào ngày 22 tháng 9 năm 2019 để tìm hiểu thêm nhé!…