Tôi..🌸
Đau lắm🙊😍🍂…
Sau thời gian kết hôn cô hỏi anh rằng: "Nói đi, tại sao anh lại yêu em ?" - Đôi đồng tử đen láy của cô lấp lánh nhìn anh đầy chờ mong. "Hửm....não em úng nước à." - Bàn tay đang rửa chén của anh bỗng khựng lại, cũng tì tay lên gạch men lát ở trên bệ bếp khẽ cười nhìn cô. "Úng..úng...cái con khỉ í, anh trả lời đi xem nào." - Hai tay cô nắm lấy tay anh đong đưa, nũng nịu nói. "Không biết, chỉ là anh thấy cái gì em cũng tốt." - Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon gầy, tì cằm lên đỉnh đầu cô. "Mỗi thế thôi à." - Nhận được kết quả không mong muốn, cô bất đắc dĩ nhìn thẳng vào mắt anh. "Còn nữa khi em cười nhìn như toả ra ánh trăng sáng vậy" - Anh mỉm cười cưng chiều, hôn nhẹ lên chóp mũi cô ............. Ngày hôm ấy, dưới ánh trăng anh đã nói những lời ngọt ngào như vậy, nó như suối nước mật chảy róc rách vào trái tim thương tật của cô, lấp đầy những lời đường mật vào tâm hồn yếu đuối, mong manh, sứt sẹo. Nhưng đời không như phim. Cũng dưới ánh trăng đó, trời mưa tầm mưa tã anh không phải nói lời đường mật với cô mà là nhẫn tâm kề dao vào cổ cô, nói những lời đay nghiến cô. Khi đó cô như chết lặng, người từng hứa non hẹn biển với cô, hiện giờ lại biến thành người như vậy sao.... Cô thất vọng, đau lòng, suy sụp tự hỏi rằng tại cớ làm sao một con người lương thiện, luôn quan tâm người khác, cưng chiều cô hết mực như vậy lại làm thế với cô. Tất cả bắt nguồn từ đâu, có phải do chữ "hận" mà thành ?. Mời các bạn tiểu tiên xinh đẹp đọc chi tiết nhé>-<…
Lần đầu tôi gặp em, em như một con mèo nhỏ, sợ hãi thế giới rộng lớn này. Lần thứ hai tôi gặp em, lúc này em đã rạng rỡ hơn nhiều.Lần thứ ba tôi gặp em, Lúc này em đã trở nên xinh đẹp vô cùng. Tôi cũng đã trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng. Lần thứ tư tôi gặp em, em đã mang trong mình bộ váy cưới tinh khôi. Chỉ tiếc rằng, người đàn ông sánh bước bên em sau này chẳng phải tôi nữa....…
Chuyện mang tính chất hư cấu :> fan KWM thì ủng hộ nhé 🌸 ! …
các mẩu truyện nhỏ được viết ngẫu hứng…
tác giả: Thanh Sắc Vũ DựcGiới ThiệuThể loại:Tấn Giang VIP2012.3.6 kết thúcTrước mặt bị cất chứa số: 2374Văn chương tích phân: 19,648,576Đang ở dị quốc thần bí Đông Phương nam tử Phương Trì,Bởi vì một lần ngoài ý muốn bị có kỳ lạ hứng thú quân bộ thượng tá Bryan nhìn trúng, đem này nạp vào quân tịch.Hai cái cô đơn người, có không đột phá hết thảy chướng ngại, xông ra một cái thuộc về bọn họ con đường?===============Hiện thực bản văn án:Bryan tọa ở trên bàn, trên cao nhìn xuống mà đối phương muộn vươn chân nói:"Tưởng rời đi quân đội sao? Vậy liếm ta giày."Phương Trì cong hạ thân tử cúi đầu --Sau đó lấy sét đánh không kịp bưng tai chi thế cởi chính mình giày,Đem nó hung hăng nện ở Bryan soái trên mặt,Lộ ra hắn kia trước sau như một ôn nhã tươi cười: "Không, ta thực thích nơi này."PS: Cường cường văn, một chọi một. S hệ thượng giáo quỷ súc công cùng cường thụ chuyện xưaTag: Cường cường dị quốc kỳ duyên hoan hỉ oan giaTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Phương Trì, BryanVai phụ: Rất nhiều ┃ cái khác: Quân văn, cường cường, một chọi một…
Thể loại: Đam Mỹ, HE, Ngọt, Ngược, H nhẹ (nặng), Hiện Đại Lưu ý: Tác phẩm dựa trên trí tượng tưởng, lấy ý tưởng từ truyện tình của 1 người bạn, hoàn toàn là tưởng tượng. Một số chi tiết có trong truyện vô tình giống với đời sống của đọc giả thì cũng chỉ là sự trùng hợp------Văn án: "Tên lưu manh, đồ đáng ghét chết bầm, đồ nhũng não, đồ khó ưa"-Vừa đánh vào con người trước mặt vừa mắng"Được rồi, là anh sai, chúng ta cùng về nhà"-Lâm Minh Kiệt được ôm vào lòng lập tức ngoan ngoãn mặt cho con người cao kia khiến mình khóc đến sưng cả 2 mắt…
cre: https://uocnguyenbandau.wordpress.com/giao-chu-lac-duong-ky-nhat-the-hoa-thuong/Giáo chủ lạc đường kýTác giả: Nhất Thế Hoa ThườngThể loại: Đam mỹ, cổ trang, cường công cường thụ, 1×1, HENguồn cv: Hạ NguyệtEditor: Gà Đi Lon TonSố chương: 115 chương + 5 chương Ngoại truyệnTình trạng edit: chậm rãi bòGiới thiệuGần đây Ma Giáo xảy ra một chuyện lớn, giáo chủ rất là lợi hại của bọn họ bỗng nhiên mất tích.Mọi người an ủi lẫn nhau: "Đừng lo, chắc là giáo chủ đi đâu đó hóng chuyện rồi, sẽ quay về thôi.""Ừ, đúng đúng."Bọn họ chờ rồi chờ.Chờ rồi chờ.Chờ rồi chờ.Chờ rồi... Cả đám lật bàn: "Chờ cái con khỉ! Chắc chắn giáo chủ đã gặp chuyện! Đi tìm a --!"Vì thế giáo chúng một giáo "rầm rầm rầm" chạy xuống núi.Ngày tháng năm nào đó, một vị giáo chủ mở mắt, nghĩ nghĩ: A, ta là ai?Tóm tắtGiáo chủ Ma Giáo Diệp Hữu để lại một câu "Đi làm chuyện lớn trời long đất lở" liền mất tích, các trưởng lão sốt ruột, lúc chạy xuống núi tìm y thì y đã bị hủy dung còn bị mất trí nhớ, được người cứu y giao lại cho môn chủ Song Cực môn, sau đó biết được mình là sư đệ của vị môn chủ này, nửa tin nửa ngờ quyết định đi cùng sư huynh tìm thần y chữa bệnh, ai ngờ vướng vào cái bẫy đã được sắp đặt từ mười năm trước... Câu chuyện mở màn qua lại giữa cảnh ở tổng đàn Ma Giáo và cảnh Diệp Hữu mất trí nhớ tỉnh lại, dần dần đưa độc giả vào nội dung câu chuyện, văn phong tác giả hài hước, nhân vật khắc họa sinh động, nội dung câu chuyện sắp xếp tài tình, hồi hộp, bắt đầu từ mười năm trướ…
Hai thế giới : - Thế giới thứ nhất chỉ toàn hồ ly và phù thủy ( white world) - Thế giới thứ hai chỉ toàn wolf và vampire ( black world) Giữa hai thế giới từ mấy nghìn năm nay chỉ toàn là hận thù căm ghét, họ luôn đấu đá tránh giành quyền lực, một khi wolf và vampire nhìn thấy hồ ly và phu thủy chắc chắn máu sẽ nhuộm đỏ cả một vùng trời đất và ngược lại Nhưng đến khi một nhóm những chàng trai wolf và vampire lạc vào thế giới hồ ly và phu thủy họ luôn mang trong mình những hận thù mà từ khi sinh ra đã bị gieo rắc vào đầu. Họ gặp một nhóm hồ ly và phù thủy không hề hay biết thân phận thật của họ, họ đã được giúp đỡ tận tình, tuy bề ngoài lạnh lùng chỉ buông một câu cảm ơn và tự nhủ sẽ không giết chết đám người ấy nhưng người ta nói thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương, những chàng trai ấy có phải đã biết yêu? Liệu khi yêu rồi có phải chịu bi thương? Liệu hận thù có thể xoá bỏ bằng tình yêu chân chính?!!!!* đây là lần đầu tiên mình viết truyện mong mọi người ủng hộ…
Đám anh em vỗ vai Tạ Yến: "Em gái mới tới làm người dẫn chương trình, giọng ẻm hay muốn chết, tiếc là có bạn trai rồi".Nhìn Sơ Xuân bị đám đàn ông vây quanh, Tạ Yến mặt không đổi sắc bóp nát ly rượu.Trên con đường nhỏ rợp bóng cây, Tạ Yến chặn Sơ Xuân: "Không phải nói đợi tôi đến năm hai mươi lăm tuổi sao?"Sơ Xuân tỉnh bơ: "Không đợi nữa".Mắt hắn đỏ hoe, giọng khàn đặc "Nhưng anh đang đợi mà".Song C, tình đầu, sau ngược nam…