Tự truyện
Tôi viết với mong muốn đc tâm sự thôi. Thực sự rất cô đơn...…
Những cơn mưa mùa hạ đủ khiến cho những tâm hồn khô cằn ướt át…
Gửi đến tất cả những nhân vật "em" trong lòng của nó, dù là chóng vánh nhất thời hay đời đời khắc cốt ghi tâm.…
những sự tiêu cực xuất phát từ một cá nhân con người khi nghĩ về sự bất công của cuộc sống. Những suy nghĩ quẩn quanh không một lời giải đáp, hi vọng tìm một sự đồng cảm, một ánh sáng chói rọi mở đường chơ lý tưởng.....…
vâng. anh là boss cô là kẻ ăn hại. làm việc j cx xui xẻo. bị vu oan là đồng tính. bị chó đuổi. say bất tỉnh nằm vật trên đường với tư thế bất nhã. Bị trâu đuổi. còn j xui hơn ko chứ. còn! đó là tất cả đều bị boss đại nhân chứng kiến và là người bị cô hại. ôi ôi. tính sao??? làm sao?? hay là tấn công luôn boss?????cô có số nợ ngân hàng để mua đồ ăn. giờ mà nợ thêm khoảng trời đánh thánh đâm mưa lăm ngăm chết đuối của đại boss thì.... cô xác định đi vay thêm ngân hàng một khoản để làm một bia mộ dành cho mk.…
Mảnh ghép còn lại là thứ chúng ta vội vã tìm kiếm, nhưng đôi khi phải chờ đợi để mảnh ghép ấy xuất hiện.…
cô đơn trong 4 năm tôi không còn cảm giác là một con người tôi muốn được giải thoát bởi chính mình trong con dao sắc nhọn…
Lại là một tối về trễ và lần này thì cố ý dầm mưa...…