Nam chính OOC rồi!
Gustav Cetran là một học sinh bình thường, cậu đậu vào kỳ tuyển sinh của vương cung St.Phero. Dù có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa, cậu cũng chỉ vừa đủ điểm đạt.Gustav lo ngay ngáy mình sẽ tuột thứ hạng học tập, cậu học ngày học đêm, cố gắng làm thêm công việc thiện nguyện trong trường để đỡ chút tiền học phí.Nếu Gustav chỉ có thể cày bục mặt để giữ hạng, Andrew lại chỉ cần bỏ chút thời gian là giữ được vị trí đứng đầu của mình, một giọt mồ hôi cũng chẳng đổ.Cái tên thần đồng chết tiệt đó khắp nơi khắp chốn nhằm vào Gustav, khiến đời sống học đường của cậu khổ không thể tả. Hoặc chỉ do cậu ghen tỵ người ta học giỏi mà thôi."Nghe nói cậu muốn tranh vị trí đứng đầu với tôi hả, mèo con?""... Ăn nói cho đàng hoàng, ai là mèo con?"…
Chưa từng mơ
Ngôn tình 3 xu, lậm văn Trung Quốc, nhiều chi tiết ảo đá. Ai có đam mê thì đọc mà không hợp thì mong bạn nhận xét nhẹ nhàng.Giới thiệu:Tiểu Hoa cuối cùng cũng không thoát khỏi sự truy lùng từ lũ rắc rối đó, bị chúng kéo vào con hẻm nhỏ rồi tẩn nhau một trận thừa sống thiếu chết. Vừa run rẩy bước ra thì gặp ngay mấy ông lớn, cô thầm nghĩ trong lòng không ngờ có thể chết sớm như vậy.Nhưng bọn họ nói sẽ chăm sóc cô rồi kéo cô lên xe, thật sự đưa về nhà họ trị thương rồi còn tuyên bố sẽ để cô sống chung với bọn họ khi biết Tiểu Hoa sống một mình, gia đình đã mất mấy năm trước.Tiểu Hoa dù kinh hồn bạt vía nghĩ về tương lai tối tăm đang chờ đợi mình cũng phải cố kéo một nụ cười nhàn nhạt cảm ơn họ. Bọn họ nhìn dáng vẻ của Tiểu Hoa thì thở dài:- Hy vọng chúng tớ sẽ sớm lấy được niềm tin từ cậu.…
Viết lại
Lũ chim cổ đỏ chỉ kêu vào ban đêm, kêu cho tới khi ánh sáng tìm đến chúng. Một quá trình dài đằng đẵng cho tới lúc chết."Sieun đầu óc mụ mị hết cả lên, cậu thở hổn hển, tóc tai thì rối mù, ba lỗ lẫn áo khoác thì dính đầy đất. Thằng chó này nó phát điên vì mình rồi. Nó làm tới mức này chỉ vì cái lòng tự tôn khốn nạn của nó, trời cao đất dày đéo ai được phép hơn dù chỉ là một chút. Nó bị ám ảnh bởi việc phải đứng nhất, phải nắm quyền và thống trị tất cả. Nhưng xui cho nó là sieun đéo quan tâm. Dù có bị đánh chết thì cậu cũng kệ mẹ thôi. Nói thật cậu cũng chả bận tâm việc học lắm vì nó cũng chỉ là công cụ để làm bố mẹ hài lòng, chán quá thì cứ học vậy, học vớ vẩn cũng được giải này giải kia. Cái vấn đề là cậu đéo ngửi nổi cái thói bố đời của nó, thích lên mặt rồi ra vẻ nữa, nên cậu mới không muốn chịu thua."…
















