Lưu giữ (Wonhui/Seventeen)
"Ánh mắt của em rất đẹp!" "Nụ cười của em rất đẹp!" "Em rất đẹp!" ... "Đồ ngốc. Tình yêu của chúng ta cũng rất đẹp!"…
"Ánh mắt của em rất đẹp!" "Nụ cười của em rất đẹp!" "Em rất đẹp!" ... "Đồ ngốc. Tình yêu của chúng ta cũng rất đẹp!"…
chuyện nhỏ, của hai người yêu nhau.…
"Vậy bây giờ anh còn cảm thấy như thế chứ?""Luôn luôn. Đối với anh, em là singularity."…
Tôi thầm ngước nhìn em, nhìn em ôm lấy hào quang chính mình thầm mơ ước.Em lặng Ngước nhìn tôi, nhìn tôi với nổi khát khao cuộc sống bình lặng.…
Anh là kẻ may mắn, vì có em trong đời.…
Vài mẩu kẹo đường của khầy Ngọc và Timeo…
bản tình ca không hồi kết tôi viết cho em như một mảnh kỉ niệm tôi hồi tưởng về quá khứ, khi em còn có tôi, và tôi còn có em.began on: 31082018finished on: 4022019beta:2001-260120©lalunetoiles_#mín#no re-up…
nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !…
Giữa những ngày nắng và mưa, hai con mèo cứ quấn quýt bên nhau - như cách tụi mình, dù có gì xảy ra, vẫn chẳng thể rời xa. 🌧️☀️…
Vong Tiện phấn chớ điểm, tỉnh các ngươi không cao hứng, ta buồn nôn.Liên Hoa Ổ hủy diệt đến hưng thịnh đã có vài chục năm, Giang Phong Miên cũng đi theo Giang Trừng mười mấy năm. Hắn nhìn xem con của mình khiêng thường nhân khó có thể tưởng tượng khó khăn, cõng lên Giang gia tông chủ trách nhiệm, bảo đảm một phương khí hậu an bình, chống lên một phương thiên địa. Hắn cũng nhìn con của mình bị chính mình sủng ái con nuôi tổn thương hết lần này tới lần khác. Cái này phảng phất là đối với hắn trước kia sở tác sở vi trào phúng.Nếu như có thể lại một lần, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không nặng như vậy đạo vết xe đổ! "Thật sao?" Ai? Ai đang nói chuyện? "Như vậy cho ngươi thêm một cơ hội đi!"…
Đời này của ta, có đệ là đủ rồi Đông Quân à.…
Summary: Khôi Vũ không phải là một chàng trai hậu đậu, nhưng không hiểu sao trước mắt cậu lại là hình ảnh cốc cà phê không còn nguyên vẹn và một người đàn ông bị ngã với chiếc áo tinh khôi bị sẫm màu.Warning: Thế giới giả tưởng không ảo tưởng!!, dỗi x dỗ (?), gương vỡ lại lành, ...#1 noswitch (9/10/25)…
Trong con hẻm nhỏ, ẩn dưới lớp cây thường xuân, một tiệm trà chỉ mở cửa khi trời ngả chiều. Khách ghé qua đều nói rằng nơi đó "có hương thơm khiến lòng người bình yên"----------------------Chỉ có tác giả là thật :))) còn lại là giả :))))…
Woo Seul-gi tỉnh dậy và nhận ra mình bị giam giữ trong một căn phòng không lối thoát. Cổ cô bị khóa chặt bằng một chiếc vòng da lạnh buốt-dấu hiệu cho sự sở hữu tuyệt đối của Yoo Jae-yi. Không chỉ là một trò chơi kiểm soát thông thường, Jae-yi dần đẩy Seul-gi đến bờ vực tuyệt vọng, nơi cô không còn phân biệt được giữa sợ hãi và phục tùng.Mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ, mỗi lời nói đều bị giám sát. Jae-yi không cần dùng xích sắt hay roi da-chỉ cần những lời nói lạnh lùng, những cái chạm ám ảnh cũng đủ để Seul-gi gục ngã. Nhưng liệu có thực sự không có lối thoát, hay chính Seul-gi cũng đang dần chìm vào vòng kiểm soát ấy?Một câu chuyện về sự giam cầm, hành hạ và những ranh giới mờ nhạt giữa nỗi sợ hãi và sự lệ thuộc.Thể loại: Dark Romance, ngược tâm + thể xác, thao túng tâm lý, cưỡng đoạt, độc chiếm, chiếm hữu.#fanfic, #jeayi, #seulgi #friendlyvinalry, #gl…
Nơi mình đăng tải những fic ngẫu hứng về Kim Soleum ^^…
Lời thú nhận muộn màngKẻ ở người điHẹn một mai gặp lại…
rồi một ngày, người ta nhận ra rằng chỉ cần được yêu, thì mọi giới hạn đều tan biến. Kể cả thời gian, cũng trở thành thứ có thể nắm trong tay"dành hết cả thanh xuân này cho nhau, liệu còn bên nhau lúc mai sau?"- trích từ Hẹn em ở lần yêu thứ 2…
Viết về allsoleum, hoặc ncp, tùy tình huống và tình trạng tinh thần. Truyện có sai xót mong mọi người thông cảm…
VerkwanThanh xuân vườn trườngNhân vật không thuộc về tôi…
Lâm Thu Thạch : Chúc Manh , đời này là anh nợ em, xin lỗi , để kiếp sau anh bù lại cho em nhé, có được không ?Nguyễn Nam Chúc : Em không cần anh trả nợ, anh có nghe thấy không hả Lâm Thu Thạch ?…