on2eus ✘ giấc mơ từng rất thơ
ý thơ người ví em là ánh trăng lẻ loitext | ooc | lowercase…
ý thơ người ví em là ánh trăng lẻ loitext | ooc | lowercase…
Anh nói đúng. Cô đã quá ích kỷ, sự ích kỷ của cô đánh đổi 5 năm một mình nuôi con, 5 năm cuộc sống vắng bóng anh, 5 năm chật vật nơi đất khách quê người không có người thân, một mình chăm con, đưa con đi bệnh viện, thậm chí không dám ăn chỉ để tiền mua sữa cho con nhưng 5 năm của cô cũng chỉ đổi lại được 2 từ "ích kỷ" từ người mà cô yêu nhất. Cô không phải không muốn nói ra cho anh biết mà là cô rất khao khát được làm điều đó nhưng cô không dám, không dám chắc sau bao nhiều năm như thế anh sẽ tha thứ cho cô không, liệu anh có chập nhận con bé không và liệu nếu anh biết anh sẽ không mang con bé đi khỏi cô không. Mọi thứ với cô vẫn đang mơ hồ, ngay cả Lạc Y Niên cô cũng không nhìn rõ được là mối quan hệ gì với anh thì huống hồ gì đến việc nói cho anh biết sự thật chứ. Nếu là hai ngày trước thì cô có thể biết rằng anh đang dần tiến về phía cô nhưng đến ngày hôm nay thì cô không chắc nữa rồi.…
Thể loại: Textfic, boylove, OOC, mpreg, hài nhảm, giới giải trí, hắc bang, thanh xuân vườn trường, lát cắt cuộc sống, drama.Nội dung chính: Ba anh em kết nghĩa Tuấn Tài, Trường Sinh, Anh Quân cùng đầu tư xây chung cư căn hộ cao cấp mười tầng. Thật ra Quân là người lên ý tưởng và góp chín phần vốn, Tài và Sinh gom hết heo bò gà vịt trong nhà cũng chỉ được một phần. May mà Anh Quân là hoàng tử hàng thật giá thật, nói không với đa cấp lùa gà nên dự án thành công tốt đẹp. Một tòa chung cư căn hộ cao cấp dựng lên tại một vị trí đắc địa. Thu hút nhiều thành phần máu mặt tới ở. Chuyện gì sẽ xảy ra tại nơi đây? Hãy đón xem.Cảnh báo: TẤT CẢ ĐỀU LÀ GIẢ 100%…
Bên kia bí quá gòi qua đêi viết cái khác :(((…
ti tỉ chuyện xoay quanh cái tiệm bánh maolan của ông chủ mèo.…
nếu được chọn, wooje chọn mặc áo mưatext | lowercase | ooc | ưu tiên reader vứt não…
tình yêu của 2 kẻ điên…
mùa đã thay lá mọi chuyện cũng đổi thayanh cũng chả cần níu nữa vì vl mỏi taytext | ooc | lowercase(!) bối cảnh Việt Nam nhưng tên Hàn Quốc, chỗ nào vô lý cả nhà hoan hỉ giải trí giúp em 🫶🏻…
Bạn cần tìm phòng trọ? Sắp tới năm học mới nhưng bạn đang có nguy cơ phải lê lết ngoài đường vì không có chỗ nương náu? Đừng lo. Hãy tới phòng trọ của Thắng Trường. Ở đây hết phòng rồi nhưng ít ra bạn sẽ được thấy cảnh dàn báo 12 người báo anh chủ trọ như chuyện cơm bữa.Bạn đói bụng nhưng không biết ăn gì? Bạn đã đi khắp nơi mà vẫn không tìm được gì ưng ý?Đừng lo. Hãy tới phòng trọ của Thắng Trường. Ở đây không bán đồ ăn nhưng bạn vẫn sẽ được ăn cơm tró do không chỉ 1, không chỉ 2, mà tận 6 cặp phát cho. Bạn muốn ăn cơm tró nhưng sợ cô đơn? Đừng lo. Vì đã có Lý Sang ở đây cô đơn cùng bạn. Trích lời Lý Sang: Ở chung dãy trọ với mấy người này tôi thành cha xứ lúc nào không hay.…
Tên cũ: nhà có 5 chú báoCouple: Smeft, Fakenut, Choran, Guria, On2eus___textfic, vô tri, hạt nhài, ngọt ngào#OOC #OOC #OOC…
đặng thành an luôn tự hỏi bản thân kiếp trước có phải đã nợ nần to lớn đối với lê quang hùng hay không, cho nên kiếp này mới chạy trời không khỏi nắng, chạy đi đâu cũng gặp người yêu cũ.hàng xóm cái gì? người yêu cũ cái gì? sớm muộn sau này sẽ phải thành người một nhà thôi.📆 04.02.2025 - 02.10.2025…
Ngọt.Văn phong non không hợp với nhiều người, đã không hợp thì đừng cố đọc mà hãy ra ngoài và bấm nút chặn acc.plot mỳ ăn liềnMột gia đình bốn người, cùng nhau đi dạo trên bờ biển. Ánh hoàng hôn soi rọi từng bước chân của họ. Từng đợt sóng biển rì rào như gió thu, vỗ dập dìu vỗ đi những âu lo. "Anh Hyeonmin!! Chờ em với..!" "Em mau đi nhanh lên đồ chân ngắn." "Ahh!! Chân em dài lắm đó, em có thể sút anh từ đây bay tít xa luôn đấy." Jeong Jihoon bật cười nhìn hai đứa nhóc đang tung tăng chạy trên cát. Cậu khẽ liếc mắt nhìn sang người bên cạnh, chính là Lee Sanghyeok. Ánh mắt cậu dịu dàng như làn gió thoảng đang làm bay tóc anh. "Sao em cứ nhìn anh thế? Mặt anh dính gì hả?" "Không.. Không có, chỉ là em thấy hạnh phúc quá đi mất... Cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh em." Lee Sanghyeok mỉm cười khẽ cất giọng. "Ơn nghĩa gì kia chứ, chúng ta là vợ chồng mà."Jeong Jihoon níu tay anh lại, cậu kéo nhẹ Lee Sanghyeok lại gần mình. Jeong Jihoon nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn, một nụ hôn chứa đầy tình cảm cậu dành cho anh. Trong vai diễn anh là vợ cậu, và ngoài đời vẫn là như thế. Dù cho hiện tại hay sau này anh vẫn mãi là vợ của cậu.…
Tác giả : Thanh Thanh Thùy TiếuTừ chương 1-200.Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ.Cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.…
Tác giả: Thanh Thanh Thùy Tiếu Từ chương 200-400.Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ.Cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.…
Cuối ngày, ánh hoàng hôn nhuộm nhẹ hành lang cũ kỹ. Ling Ling Kwong bước vào đời Orm Kornnaphat như một dấu chấm rất nhỏ giữa trang sách tối tăm. Cô bé mười tuổi, đôi mắt vô hồn mang theo vết thương sâu, lần đầu rung động trước nụ cười ấy - một tia hy vọng mong manh giữa vô vàn hỗn độn. Nhưng nếu "định mệnh hiền dịu nhất là để ta gặp nhau, độc ác nhất là để ta chia li" thì khoảnh khắc đầu tiên ấy cũng là lúc những cánh cửa mở ra - và rồi chóng vỡ tan. Giữa ánh sáng hư ảo của buổi chiều, trái tim cô tự biết rằng thiên đường có thể chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi, không hơn.…
"Hức, anh Sinh ơi,...Em sợ lắm"Em nức nở khóc, hai tay khoanh lại trước gối, mặt úp xuống cách tay khiến cho nước mắt cứ thế tràn ra ướt đẫm."Đừng khóc, anh sẽ bảo vệ em" - Anh vẫn dùng chất giọng trầm ấm, dịu dàng đó dỗ dành em.CHÚ Ý: Đây là một sản phẩm hoàn toàn tạo thành từ trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến đời thật. Câu chuyện được lấy cảm hứng và ý tưởng từ phim "Siêu Lừa Gặp Siêu Lầy", để hiểu thêm về mạch truyện chính thì mọi người có thể xem phim nhé ^^!…
"điểm yếu của em là gì?""là đàn ông lớn tuổi ạ.""hả?"…
"Em đừng cười kiểu đó với người khác nữa."Đức Duy khựng lại, bàn tay đang cầm cốc trà sữa hơi run."Kiểu gì cơ?"Quang Anh không trả lời ngay. Ánh đèn phòng hậu trường hắt lên gương mặt Duy - yên tĩnh, sáng, và quá mức dịu dàng."Cái kiểu cười khiến người ta tưởng em có ý gì đó." - Giọng Quang Anh trầm, đều, không nhanh không chậm - "Trong khi... em chỉ hay cười như thế với anh."Duy cắn nhẹ môi, đôi mắt lảng tránh."Anh để ý kỹ thật đấy.""Với em thì anh luôn để ý."Quang Anh bước lại gần. Rất gần. Cái khoảng cách khiến tim Duy đánh trống trong lồng ngực."Từ bây giờ," - cậu nói chậm rãi - "đừng mang ánh mắt đó, nụ cười đó... cho ai khác nữa. Được không?"Duy im lặng.Một lúc sau, cậu nhỏ giọng, gần như là thì thầm."Vậy... anh tính làm gì với ánh mắt đó?"…
chúng ta đều là những người đẹp đáng iuu.. cho nên hãy là một người ngữ văn >3<* H+ / sinh tử văn *---KHÔNG CHUYỂN VER + REUP…
"tôi bị bắt xe vì lỗi gì thế đồng chí?" "anh lạng lách đánh võng, úp vỉa vào tim em rồi."…