【Giản Linh】Em đừng có nhớ thương tới chỗ cơm thừa của em nữa được không?
Tác giả: 重度洁癖,不拆不逆…
Ở một nơi hẻo lánh trong thành phố, nơi chỉ có người rời đi chứ chẳng có ai thèm lui tới. Có một chàng trai với vẻ ngây thơ, cảm nhận cuộc đời bằng một màu hồng trong sáng, chàng trai tuy đã mất đi ánh sáng của cuộc đời mình nhưng vẫn tình nguyện là người mang lại ánh sáng cho một gã được mọi người ví như là 'hiện thân của loài quỷ khát máu' gã điên cuồng, bệnh hoạn và lẫn cả biến thái, nhưng. Ở một số 10 trong cuộc đời gã, gã đã nếm trải được thứ cay nghiệt của con người, ngay cả người đã mang nặng đẻ đau ra gã cũng là người như gián tiếp đánh thức con quỷ trong người gã...…
Tên gốc: 再陷温柔 - 矿泉水nanaTạm dịch: Lần Nữa Rơi Vào Dịu Dàng - Khoáng Tuyền Thủy nana.Thể loại: Hào môn thế gia, thiên kiêu chi tử, sủng văn, sảng văn, yêu thầm, hiện đại, đô thị tình duyên, 1x1, HE.Số chương: 56 chương + 3 phiên ngoại.Editor: jei.----- Văn án.Đêm tốt nghiệp cấp ba, Hoành Tịnh lấy hết dũng khí ôm chặt Hạng Chương, chúc cho thiếu niên ngỗ nghịch cô thích đã lâu tiền đồ như gấm, tương lai xán lạn.Thiếu niên siết chặt vòng tay, chúc cô tương lai bình an, luôn luôn suôn sẻ.Thiếu niên về sau đúng như lời cô nói tiền đồ như gấm, tuổi còn trẻ đã trở thành phó chủ nhiệm của một bệnh viện nổi tiếng, tương lai vô hạn.Mười năm sau, hai người gặp lại nhau trong bệnh viện, Hoành Tịnh ôm vết thương trên trán nói đùa, lời chúc phúc của anh không linh nghiệm chút nào, bắt anh phải chịu trách nhiệm. Hạng Chương nay đã không còn bộ dáng bướng bỉnh, chỉ nhàn nhạt đáp: "Được."Sau đó, cô lấy được chìa khóa nhà anh.Tiếp đó nữa, cô lên giường của anh.Mãi cho đến ngày cả hai nhận được giấy chứng nhận kết hôn, Hoành Tịnh mới ngờ ngợ nhận ra trách nhiệm mà anh nói ngày đó thế mà lại là sự thật.Cửu biệt trùng phùng, yêu thầm thành thật.***Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Hoành Tịnh, Hạng Chương || Vai phụ: Một câu tóm tắt: Người dũng cảm xứng đáng có tình yêu.…
Giới Thiệu: Ở trường anh là bạch mã hoàng tử sáng chói nhất. Còn cô chỉ là một cô gái bình thường. Nhưng anh chỉ nổi lên "Dục vọng" với cô! Anh vốn nghĩ chỉ cần "Chơi" qua một lần thì sẽ không còn cảm thấy thú vị nữa. Ai ngờ bảy năm trôi qua, anh vẫn không cảm thấy chán... Nhưng cô không giống cô bé lọ lem. Cô chỉ là "Tình nhân bí mật" không thể lộ ra ngoài của anh. Ở trước mặt người ngoài, bọn họ chỉ là người xa lạ! Vì anh, cô không có bất kì một người bạn nào. Cô chỉ sống trong ảo tưởng tình yêu của mình. Chỉ với một câu "Người đàn bà xấu xí" của anh đã phá vỡ giấc mộng đẹp mà cô ấp ủ bấy lâu, đưa cô từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Tan nát cõi lòng cô quyết tâm ra đi. Nhưng anh lại xuất hiện trong buổi tiệc xem mắt của cô, kéo cô rời đi... Sau đó còn dùng 5000 vạn để cá cược...…
tuỳ hứng.mỗi chap là một mẩu chuyện con con.…
ROSEKOOK VERChuyển ver từ truyện gốc "Nghe nói tổng tài thầm yêu tôi" Couple chính Jeon JungKook và Park Chaeyoung.Tac gia ; Baek_yeon_yiLịch ra chap: T2,3,4,5,6,7,CN nheee…
Cái tên đã nói lên tất cả rồi nhỉ ^-^ mình bỗng chợt nghĩ muốn viết ra những sự tiếc nuối , hạnh phúc , vui vẻ , ... của một thời thanh xuân . Đây là những câu chuyện do mình nghĩ ra hoàn toàn là hư cấu . Mong mọi người ủng hộ…
Trái tim anh là một cánh cửa đóng…
"Ngay từ khi chưa được sinh ra thì giữa họ đã được định sẵn hôn ước từ đời ông cố để lại. Cũng từ đó mọi chuyện bắt đầu xảy ra khi hai con người được gắn kết số phận lại với nhau cùng bị cuốn vào vòng xoáy của sự thù hận, những khúc mắc mà số phận nghiệt ngã đã cuốn lấy họ. Để rồi tình yêu sẽ hòa giải tất cả. Truyện cũng có chút hài hước. Mọi người theo dõi câu chuyện nhé."…
TMH X ĐTARhyder x CaptainJisol x NickyDongpad…
"Cô phải tự mình giết chết con sói đó đi thôi"…
[𝙾𝚍𝚗𝚘𝚕𝚒𝚞𝚋] 𝚔𝚎 𝚜𝚒 𝚝𝚒𝚗𝚑 𝚌𝚑𝚒 𝚢𝚎𝚞 𝚖𝚘𝚝 𝚗𝚐𝚞𝚘𝚒 𝚍𝚎𝚗 𝚑𝚎𝚝 𝚍𝚘𝚒𝕔𝕧𝕖𝕣 𝕝𝕚𝕫𝕜𝕠𝕠𝕜{H}…
Duy Thuận và Tăng Phúc yêu nhau thời niên thiếu, những ngày ấy tràn ngập niềm vui và hy vọng. Đôi ta có nhau, có những buổi chiều đi dạo dưới hàng cây, có những lời hứa ngọt ngào về một tương lai bên nhau, không biết rằng rồi một ngày, tất cả sẽ chỉ còn lại trong ký ức.Ngày hôm nay, khi anh đã là một ông lão tóc bạc phơ, những bước đi đã không còn nhanh nhẹn như xưa, anh lại vô tình gặp lại bóng dáng của em. Nhưng em không thay đổi. Em vẫn là chàng thiếu niên năm ấy, vẫn đầy sức sống.Dưới bóng cây tùng, nơi chúng ta từng ngồi trò chuyện, em đứng đó, mỉm cười nhìn anh. Em không nói gì, nhưng ánh mắt em đầy ắp yêu thương, như thể muốn nói rằng: "Anh đã đến rồi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em."Anh đứng đó, bất động, như thể thời gian đã quay lại, như thể mọi thứ quanh mình chỉ là ảo ảnh. Anh mỉm cười, một nụ cười nhè nhẹ, bởi vì trong giây phút này, anh biết rằng tình yêu này sẽ không bao giờ kết thúc.Em vẫn là em, mãi mãi, trong ký ức và trong trái tim anh.…
"Sở thích của người có tiền sao?"…
Nói ra có lẽ không ai tin, tôi vẫn còn si mê chồng cũ...Chồng cũ sinh con cho tôi.Chồng cũ cho tôi tiền.Chồng cũ tự trèo lên giường tôi.Chồng cũ thơm quá.Chồng cũ à, anh gả cho em được không?Tag: Nam sinh tử, Ngọt văn, Chữa lành, Sa điêu, Mỹ cường thảm, HE…
Một chút đáng iuu và đường mật của một cặp đôi mới cưới nọ. Ăm chã húi nhõng nha nhõng nhẽo x Bà chã hơm siu cấp ngoan ngoãn.…
Sau sự kiện quan âm miếu Giang Trừng bất ngờ trọng sinh vào thời điểm theo học ở Cô Tô.Nhưng điều bất ngờ là không chỉ một mình hắn trọng sinh về.Giang gia 4/5 người đều trọng sinh, chỉ trừ mỗi Giang Yếm Ly.Tuy đều trọng sinh vào cùng thời điểm trong quá khứ nhưng cột mốc trọng sinh của bọn họ không giống nhau. Giang Trừng là sau sự kiện miếu Quan Âm mọi chuyện đều đã sáng tỏ.Mà Nguỵ Vô Tiện là sau khi tẩu hoả nhập ma, bạo phát mà chết thì quay lại quá khứ.Giang Phong Miên và Ngu Tử Diên cùng là sau khi bị Ôn Trục Lưu thảm sát.Bốn con người của những thời không khác nhau, không hẹn mà cùng một mục đích thủ hộ Giang gia, bảo vệ Liên Hoa Ổ.📌Chú ý:Truyện do tớ tự viết nên có thể không hay, tớ chỉ muốn cho nhân vật một cái kết viên mãn hơn thôi.Nhân vất của má Mặc, ooc là của tớTớ sẽ ghi nhận đóng góp của mọi người nhưng tớ không chịu được lời quá nặng nề đâu😉Cp tớ ship là Hi Trừng, Vong Tiện, Nhiếp Dao, Truy Lăng, Tiết Hiểu, Tống Ninh, Tang Nghi, Hiên Ly nha!…
.....cuộc sống vốn chẳng bao giờ đi theo một quỹ đạo đã được vẽ sẵn.ngay từ khoảnh khắc cất tiếng khóc đầu tiên, mỗi con người đều lặng lẽ bước lên một con đường chỉ thuộc về riêng mình.con đường ấy trải dài qua vô số ngã rẽ, nơi số phận và lựa chọn không ngừng đan xen vào nhau. chẳng ai biết điều gì đang chờ đợi sau khúc quanh kế tiếp, cũng chẳng ai có thể đoán được một cuộc gặp gỡ tưởng chừng vô tình sẽ đủ sức làm đảo lộn cả cuộc đời.nhưng nếu có một ngày bánh xe định mệnh bất chợt lệch khỏi quỹ đạo vốn có, đưa số phận rẽ sang một hướng khác. liệu đó sẽ là món quà mà tạo hóa vô tình ban tặng, hay chỉ là lời mở đầu cho một bi kịch vẫn còn đang say ngủ trong màn đêm ?…