Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Giữa màn đêm tĩnh lặng. Ánh trăng sáng soi rọi một vùng trời xanh thẳm. Nguy nga tráng lệ khiến con người ta muốn lại gần và cung kính.Cậu là ánh trăng, thắp sáng con đường tôi đi trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người. Còn tôi, kẻ dại khờ đem cậu làm đức tin để tôn sùng.…
'Cậu là người đưa tớ món quà vào giờ ra chơi sáng nay đúng chứ?'Chiếc điện thoại được đặt tùy tiện nơi góc bàn bỗng phát lên tiếng 'ting' chói tai. Tôi buông bút dừng bài toán đang dang dở, khẽ đưa mắt quét sơ những dòng tin nhắn đang hiển thị ngay ngắn trên màn hình."V-vãi! Nhắn thật à?"…
Một mối tình đơn phương lặng lẽ năm xưa, một lần gặp lại giữa dòng đời bận rộn.Cô từng âm thầm dõi theo anh - khi anh đã có người khác. Nhiều năm sau, họ gặp lại trong cùng một dự án...Liệu lần này, cô có còn chọn im lặng như trước? Và anh - có nhận ra người con gái luôn đứng ở phía sau mình?…
Mỗi chương sẽ là một lát cắt nhỏ được tớ viết trên hành trình của hai anh bé, cụ thể là một ngày hoặc một khoảnh khắc nào đó. Vậy nên có thể các chương sẽ hơi thiếu liên kết và rời rạc ạ.…
Năm lớp 6 , cậu bàn 1 tổ 1 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu từ xa Năm lớp 7 , cậu bàn 2 tổ 2 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu gần hơn Năm lớp 8 , cậu bàn 3 tổ 3 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu gần hơn chút nữa rồi Năm lớp 9 , cậu bàn 3 tổ 3 , tôi bàn 4 tổ 4 , vẫn phải nhìn cậu từ xa nhưng thế này cũng được , tớ sắp buông được rồi , chỉ là hình như cậu thích ai đó mất rồi . Năm lớp 10 , cậu và tôi , 2 thành phố , 2 ngôi trường , 2 lớp học . Mối tình đơn phương này kết thúc rồi , tớ buông được rồi , tạm biệt .…
• Boss! Thanh xuân này em tặng anh.•~Thể loại: Nhật ký, Tự sự...~Tác giả: An Trần~Nhân vật: Trần Nguyệt Na & Vương Hàn#Trích:-- "Chỉ vì gặp được anh mà tâm trạng của tôi tốt như bầu trời ngày nắng đẹp"-- "Anh không thể mang cho tôi bình yên thì cũng đừng mang bão tố đến cuộc đời tôi"#An~💙…
cậu đến cuối cùng cùng cũng chỉ là " Hoa trong gương, trăng trong nước" Triền miên cùng nhau đến cuối cùng cũng chỉ có thế , một người yêu đến ngây dại , một người mãi vẫn chưa nhìn rõ tâm tư trong lòng #ngược #đammy #vươntruong #Bl #tracong #nhuocthu #nguocthu #banhbeo…
"Điều buồn nhất chính là không thể thích người mình thích và không thể ở bên người mình yêu. Mong rằng sẽ có một kết thúc có hậu cho chuyện tình chúng ta..." - gửi người bạn năm ấy không thể quên.…
Tác giả gốc: wildgo_oseWordcount: 18kDrag queen Wonbin x Cảnh sát Sohee, có nhắc đến Hong SeunghanEdit bằng QT và Google Translate, không đảm bảo chính xác 100%Fic có nhiều phần, mình sẽ up dần từng phần...…
Nơi đây toàn sếchCó ý tưởng hoặc req sẽ lênChỉ có sếch xoay quanh SGPClick back nếu bạn không thích, không nhận đá xây nhà.Chỉnh sửa ảnh tại covers book…
Hoàng Thanh Trương là một chàng trai lạnh lùng, trầm mặc, sở hữu vẻ ngoài hoàn mỹ được ví như "Nam vương". Với chiều cao nổi bật, đôi mắt sâu thẳm và khuôn mặt góc cạnh, Trương luôn là tâm điểm chú ý. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp ấy là một trái tim cô độc và tổn thương. Anh lớn lên trong sự ghẻ lạnh của mẹ, sự cô lập từ bạn bè và nỗi đau mất cha, khiến anh mang ác cảm sâu sắc với con gái.Dù khép kín và luôn giữ khoảng cách với mọi người, Trương lại không thể kìm nén tình cảm đặc biệt dành cho Dương Tự Khánh - người bạn thân từ thuở nhỏ. Tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng, nhưng Trương luôn giấu kín, sợ rằng Khánh sẽ không thể đáp lại hoặc thậm chí xa lánh mình nếu biết sự thật. "Nếu cậu ấy biết tôi thích cậu ấy... liệu Khánh sẽ còn coi tôi là bạn thân không?" - Trương tự hỏi, nỗi lo lắng luôn bủa vây tâm trí.Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một buổi sáng mùa hè, khi Khánh vội vã đạp xe đến trường và té ngã trước mặt Trương. Cảnh tượng Khánh lúng túng, đau chân, và Trương cõng cậu đến phòng y tế không chỉ là một khoảnh khắc gần gũi mà còn khơi gợi những cảm xúc sâu kín trong lòng Trương. Dù cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt lo lắng và bàn tay dịu dàng của Trương lại nói lên tất cả.Khánh vẫn luôn giữ được sự vô tư trong mọi tình huống, đôi khi còn đùa cợt mà không hề hay biết: "Cậu là bạn thân của tớ, Trương! Dĩ nhiên tớ tin cậu hơn bất kỳ ai khác." Nhưng liệu sự vô tư ấy có khiến Trương mãi mãi không dám thổ lộ?…
Chín Năm Đủ Chưa? Là câu chuyện dài được tớ đúc kết từ chuyện tình dang dở không được đáp lại, còn tớ thì muốn viết kết cho nó☺️✋------------------------------------Năm mười tuổi, tớ gặp cậu lần đầu trong lớp học hè. Cậu ngồi ở bàn cuối, tóc rối, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, như thể ngoài kia có thứ thú vị hơn cả bài giảng của cô giáo. Tớ không biết từ khi nào, mọi ánh mắt của mình đều lén tìm đến bóng lưng ấy.Năm mười bốn tuổi, cậu cho tớ mượn cây bút bi. Cái bút chẳng có gì đặc biệt, nhưng tớ giữ nó trong hộp bút suốt 3 năm trời, như một báu vật.Năm mười bảy tuổi, tớ đứng giữa sân trường, nhìn cậu cười với một cô gái khác. Cậu không thấy, nhưng tớ đã xoay lưng bỏ đi, cố nuốt nghẹn vào trong.Năm mười chín tuổi, tớ cầm điện thoại, gõ rồi xóa hàng trăm lần tin nhắn "Tớ thích cậu". Cuối cùng, vẫn là không gửi.Và hôm nay... là năm thứ chín tớ thích cậu. Tớ không còn là con bé nhút nhát ngày nào. Tớ hít sâu, bước đến trước mặt cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt quen thuộc ấy, và nói rõ từng chữ:- Tớ thích cậu.Cậu im lặng vài giây, rồi mỉm cười.Một nụ cười dịu dàng, nhưng... tàn nhẫn.- Xin lỗi.Tớ đứng đó, nghe tiếng trái tim mình rơi xuống. Chín năm qua, hóa ra... đủ để tớ yêu, nhưng không đủ để cậu đáp lại.---…
Tác giả: Tang KiềuTình Trạng: Đang lết.Trang web đăng chính thống: WattpadThể loại: Mỹ diện Công nhưng tâm tư vừa lệch lạc vừa tam quan bất chính - Thụ nhu nhược si tình yêu thầm Công nhưng không thể thừa nhận. Em trai x Anh Trai (Không cùng huyết thống, thụ là con riêng của mẹ kế công.) Showbiz, Giới Giải Trí, Song hướng yêu thầm, Cao H, thao túng tâm lý, có vấn đề về tam quan, ngược ngọt lẫn lộn. (cảnh báo: Công có đời sống buông thả.)Văn Án:Lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Thường Nghiên, trong đầu Đình Nghiêm Lạc chỉ có một câu hỏi."Trên đời này thật sự có người... có thể toả sáng rực rỡ đến vậy sao?" Đứa trẻ sáu tuổi, nhỏ hơn Nghiêm Lạc chỉ hai tuổi, đem bông hoa anh túc vừa hái được cài lên bên tai phải của Nghiêm Lạc, trên môi treo nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giọng nói ngọt ngào trong trẻo."Anh hai, đẹp lắm."Cũng cùng một câu nói đó mười một năm sau, ánh đèn mờ đổ lên cơ thể của hai người đang dựa vào nhau, Thường Nghiên ở phía sau, hơi thở dồn dập gấp gáp, chóp mũi dán vào sau gáy Nghiêm Lạc rải những chiếc hôn xuống, cố tình tạo ra vết tích như đánh dấu vật sở hữu, cụp mắt ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm những hạt mồ hôi hoà cùng tiếng nỉ non, Thường Nghiên cong môi cười, giọng nói trầm thấp khàn đặc."Anh hai, đẹp lắm."Đó là lần đầu tiên Đình Nghiêm Lạc cảm thấy không còn gì hối tiếc trên đời nữa.Nhưng . . .Đêm mà Đình Nghiêm Lạc ngỡ mình hạnh phúc nhất, cũng chính trong đêm đó, mẹ của cậu ta đã - Tự sát.___…
📌TRUYỆN CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT‼️📌THUYỀN MA NÊN AI KHÔNG THÍCH,KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC CÓ THỂ THOÁT HOẶC BLOCK TÁC GIẢ NGAY ‼️_____________________Sẽ ra sau khi có một thứ gì đó luôn theo Phuwin sau khi Phuwin từ làng Prang trở về Bangkok sau chuyến đi tham quan của khóa sinh hoạt mà trường tổ chức cho sinh viên năm nhất và năm hai.Và chuyện gì anh Top thầy pháp x Bot sinh viên sẽ diễn ra như thế nào?CÁC CẶP PHỤ SAU SẼ CÓ 1 CHAP NGOẠI TRUYỆN.Mình dựa theo 1 số mô tip của Khemjira the series…