Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hạ Thư đã yêu thầm Nhật Hạ nhiều năm, khiến cho câu chuyện của hai người vốn không cùng một thế giới bắt đầu diễn ra. " Chỉ cần anh hạnh phúc, em chịu đau lòng một chút cũng không sao"_ Truyện được lấy cảm hứng từ "chuyện có thật" nhưng đã có sự thay đổi chỉnh sửa_…
Tôi từng nghĩ, ngồi cạnh cậu ấy chỉ là một chuyện nhỏ.Cho đến khi cậu rời đi... mà không một lời tạm biệt.Nếu hôm đó tôi quay lại, nếu hôm đó tôi nói ra-liệu mọi thứ có khác không?Nhưng thanh xuân vốn dĩ không có chữ "nếu".Và cậu... mãi mãi là người tôi không kịp giữ.…
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
truyền này mình lấy tren web truyện thấy hay nên mang về cho các bạn cùng đọc thôi nhatác giả: Đàm Mộc HyTuyên mang tên Ê, Nhóc Cận, Em Chọn Ai? xoay quanh các nhân vật chính sau đây: Dương Ngọc Nhi (nó):18 tuổi. Là 1 cô nhóc nghịch ngợm, gia đình cũng chẳng mấy khá giả, chỉ là đủ ăn đủ sống (Hime-ka; thật ra gia thế thật của nó hơi bị hùng hậu nhá nhưng là bí mật hì). Bị cận nặng nên trên mặt lúc nào cũng vác theo 2 cái mắt nữa. Nó chẳng xinh cũng chẳng xấu xếp vào loại bình thường. Là 1 con nhỏ ngốc, dễ tin Nam chính vào chuyện sẽ biết🙂Thể loại: Truyện teen,NPRanting: khẳng định là ko có H (Hime-ka còn là tiểu bạch thỏ ạ!) Các chàng nhà ta đều là bạn thân và được mọi người trong đại học gọi là 5HB (5 hotboy) ngoài các chàng này ra Nhi vẫn còn 1 người thầm yêu và thích nó nhưng sẽ xuất hiện ở các chương. Sau đây là tác phẩm đầu tay của Hime-ka mong mọi người ủng hộ! Mình sẽ cố gắng post chương nhanh nhất có thể! XIN CẢM ƠN!!!!!!…
Một câu chuyện nhẹ nhàng mà S. muốn gửi đến các bạn, cho những ai đang yêu đơn phương, cho những ai đang đợi chờ một người nào đó. Dù cái kết cho câu chuyện của các bạn như thế nào cũng đừng thấy hối tiếc. Bởi vì bạn còn may mắn hơn nhiều người ngoài kia, bạn vẫn có người để thầm thương trộm nhớ, vẫn có một chành trai đặc biệt xuất hiện vào những năm tháng đẹp đẽ nhất trong thanh xuân của bạn. Vì thế hãy cứ vui, cứ đau, cứ yêu, cứ thương hết mình, bởi vì đó là thanh xuân.…
nam9 : Lê Dương Minhnu9 : Nguyễn Hoài ThươngThể loại : ngôn tình, thanh xuân vườn trường , song học bá, thích thầm,..Tóm tắt : nam9 vs nu9 học cùng trường cấp 2nhưng ko cùng lớp . Sau một mùa hè rực rỡ năm ấy cô đã vô tình thích thầm nam9 : một chàng trai lạnh lùng, học bá , chuyên tự nhiên . Nhưng ko may khi lên cấp 3 cô với cậu ko cùng trường và từ đó mở ra 1 khoảng thời gian dài suốt 4 năm thầm thích người con trai ấy . Cuối cùng cô đã thi vào trường đại học ngay sát trường người con trai cô thầm thích . Và 1 chuyển biến tình yêu ngọt ngào đã bắt đầu.…
" Tớ thích cậu ... tớ thích cậu 5 năm rồi..." [ Dự án mới - chuẩn bị phát hành ] mỗi câu chuyện của các bạn gửi tới sẽ được lồng ghép đan xen vào tác phẩm, mọi người hãy tìm xem liệu câu chuyện có giống cuộc đời bạn hay không...Các bạn hãy bấm vào đường link để chia sẻ câu chuyện của chính mình nhé ^^https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLScHp9ZZgIhBWVGLB7f8P2qH7SJT_axyQ4Ywz_XmIfkrZu-aZQ/viewform?usp=sf_link…
Đơn phương là gì? Đơn phương là thứ tình cảm xuất phát từ một người, là cái cảm giác luôn dõi theo, luôn thầm mến đối phương, thật đẹp đẽ và thơ mộng làm sao. Nó rất đẹp, nhưng cũng rất đau. Khi đơn phương, chúng ta phải chấp nhận rằng tình cảm mà mình dốc lòng dành cho họ, có lẽ sẽ không bao giờ được đáp lại. Đối với những trái tim mà chính người ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời, nó sẽ trở thành một sinh vật dai dẳng, vừa đẹp, vừa có thể khiến bản thân chết dần chết mòn trong mớ hỗn độn. Những mẩu chuyện ngắn kể về tình cảm một chiều sẽ được viết, và đăng tải bởi Sheepp. Rất mong mọi người sẽ đón nhận.…
Chín Năm Đủ Chưa? Là câu chuyện dài được tớ đúc kết từ chuyện tình dang dở không được đáp lại, còn tớ thì muốn viết kết cho nó☺️✋------------------------------------Năm mười tuổi, tớ gặp cậu lần đầu trong lớp học hè. Cậu ngồi ở bàn cuối, tóc rối, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, như thể ngoài kia có thứ thú vị hơn cả bài giảng của cô giáo. Tớ không biết từ khi nào, mọi ánh mắt của mình đều lén tìm đến bóng lưng ấy.Năm mười bốn tuổi, cậu cho tớ mượn cây bút bi. Cái bút chẳng có gì đặc biệt, nhưng tớ giữ nó trong hộp bút suốt 3 năm trời, như một báu vật.Năm mười bảy tuổi, tớ đứng giữa sân trường, nhìn cậu cười với một cô gái khác. Cậu không thấy, nhưng tớ đã xoay lưng bỏ đi, cố nuốt nghẹn vào trong.Năm mười chín tuổi, tớ cầm điện thoại, gõ rồi xóa hàng trăm lần tin nhắn "Tớ thích cậu". Cuối cùng, vẫn là không gửi.Và hôm nay... là năm thứ chín tớ thích cậu. Tớ không còn là con bé nhút nhát ngày nào. Tớ hít sâu, bước đến trước mặt cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt quen thuộc ấy, và nói rõ từng chữ:- Tớ thích cậu.Cậu im lặng vài giây, rồi mỉm cười.Một nụ cười dịu dàng, nhưng... tàn nhẫn.- Xin lỗi.Tớ đứng đó, nghe tiếng trái tim mình rơi xuống. Chín năm qua, hóa ra... đủ để tớ yêu, nhưng không đủ để cậu đáp lại.---…
Người ta nói thanh xuân ngắn lắm, nhắm mắt rồi mở ra thanh xuân đã trôi qua rồi. Người ta dùng thanh xuân để có một tình yêu đẹp hay những kỉ niệm khó quên. Còn tôi, thanh xuân của tôi chỉ để đi theo bóng lưng và đơn phương cậu...…
một mối tình đơn phương có hồi kết giữa 2 người trẻ, họ cứu rỗi lẫn nhau, cứu những nhân dân ngoài kia, họ là những người con của Đảng,một lòng chung thành với tổ quốc và dân. Còn có những tình tiết hay và hấp dẫn hơn, các bạn cùng ủng họ tớ nhé.…
Thể loại truyện: Ngôn tình, học đường, đơn phương, tình yêu lứa đôi, thanh xuân, ngược tâmTác giả: Ngôn Thanh xuân ai cũng có một kí ức để nhớ, một kỉ niệm để thương, một chuyện để mỉm cười, và một người ta nguyện dành trọn cả thanh xuân để đuổi theo. Trong những năm tháng khi ta còn ngồi trên ghế nhà trường, khi ta chỉ là những đứa trẻ mới lớn chưa trải sự khó nhọc của cuộc đời, ta lúc ấy ngỗ nghịch và nông nổi biết bao. Nhưng đó mới chính là tuổi trẻ! Ở cái tuổi đẹp tựa trăng rằm ấy, ta cũng yêu, cũng say mê, cũng cam tâm tình nguyện theo đuổi người ta thương. Thế nhưng tình yêu ấy không ôn nhu hiền dịu như ánh trăng đêm, mà chính là nồng nàn nhiệt huyết tràn đầy năng lượng như mặt trời của tuổi trẻ.…
Những năm tháng ấy, những năm tháng mà trong thế giới của ta chỉ toàn băng giá lạnh lẽo, vô tận bóng tối và sự cô độc không thể diễn thành lời. Là nàng...Là nàng đã xuất hiện trong thế giới của ta, dùng sự thiện lương, đơn thuần và ấm áp của nàng chậm rãi hòa tan băng giá trong lòng ta. Nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban mai chậm rãi sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta. Hình bóng ấy từng chút từng chút một ăn sâu vào từng tế bào, vào máu, vào trái tim lạnh lẽo này. Nhưng nàng ơi, sao nàng nhẫn tâm quá vậy ? Nàng chiếm lấy linh hồn lẫn trái tim của ta rồi lại thờ ơ vờ như không biết gì cả. Nàng là tia sáng duy nhất trong thế giới của ta, là tín ngưỡng mà ta hằng tôn thờ, nàng cho ta ấm áp rồi lại khiến ta cảm thấy mình chẳng xứng đáng với sự ấm áp đó. Nàng- là ánh sáng, tín ngưỡng duy nhất rồi lại là thứ mà ta chẳng dám mong ước có được là hình bóng mà ta mãi mãi chẳng thể với tới...…
Trong thế giới này, có những ký ức không thuộc về con người. Chúng không sinh ra, cũng không chết đi. Chúng chỉ lẩn khuất, chờ đợi... để quay trở lại dưới một hình dạng khác.Thành phố bắt đầu chìm trong chuỗi án mạng kỳ quái. Không dấu vết chống cự. Không hung khí. Không động cơ. Mọi logic đều bị xóa bỏ, chỉ còn lại một điểm chung duy nhất: ánh mắt nạn nhân-mở to, hoảng loạn đến tột cùng, như thể trước khi chết, họ đã nhìn thấy thứ gì đó không nên tồn tại trong thế giới này.Boun Noppanut Guntachai - pháp y hàng đầu, người luôn tin rằng khoa học có thể giải thích mọi thứ - lần đầu tiên dao động. Những thi thể anh khám nghiệm không chỉ là xác chết. Chúng mang theo thứ gì đó... như đang thì thầm. Không phải bằng âm thanh, mà bằng một loại ký ức méo mó, xâm nhập vào tâm trí anh.Cùng lúc đó, một người sống sót xuất hiện.Prem Warut Chawalitrujiwong - không danh tính, không quá khứ, không ký ức. Nhưng mỗi đêm, khi tỉnh dậy trong hoảng loạn, cậu lại bật khóc, gọi tên một người xa lạ:"Boun..."Cậu không biết tại sao.Nhưng cơ thể cậu... thì nhớ.-Vụ án dần kéo theo những con người khác-mỗi người mang theo một mảnh ghép của bóng tối:-Tất cả họ bị cuốn vào một vòng xoáy mang tên Hắc Niệm.Đó không chỉ là một khái niệm.Đó là một nghi thức.Một nghi thức cổ xưa, được tạo ra từ oán hận, tình yêu méo mó, và những lời thề không bao giờ được thực hiện. Hắc Niệm không triệu hồi quỷ từ nơi khác-nó đánh thức thứ đã tồn tại sẵn trong bóng tối của con người, biến ký ức thành vật dẫn, biến linh hồn thành t…
• Boss! Thanh xuân này em tặng anh.•~Thể loại: Nhật ký, Tự sự...~Tác giả: An Trần~Nhân vật: Trần Nguyệt Na & Vương Hàn#Trích:-- "Chỉ vì gặp được anh mà tâm trạng của tôi tốt như bầu trời ngày nắng đẹp"-- "Anh không thể mang cho tôi bình yên thì cũng đừng mang bão tố đến cuộc đời tôi"#An~💙…
cậu đến cuối cùng cùng cũng chỉ là " Hoa trong gương, trăng trong nước" Triền miên cùng nhau đến cuối cùng cũng chỉ có thế , một người yêu đến ngây dại , một người mãi vẫn chưa nhìn rõ tâm tư trong lòng #ngược #đammy #vươntruong #Bl #tracong #nhuocthu #nguocthu #banhbeo…
"Mình đưa cậu về với những ngày nắng hạ.""Cậu có đi với mình không?""Mình không."Có lẽ là khi ta thật sự thích một người, sẽ vì người đó mà ngắt đóa sao trên trời.Như một chú chim về tổ, cần được vỗ về sau những đêm dài xa nhau..._______s. 21/4/2026e. ?_______Nguyễn Ngọc Ý Nhi w Mai Gia Bảo.…