[nam khánh] gió chẳng ngỏ lời, mây vẫn chơi vơi
shorts series for nam khánh@dankong_…
shorts series for nam khánh@dankong_…
Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,Để nghe dưới đáy nước hồ reo.Để nghe tơ liễu run trong gió,Và để xem trời giải nghĩa yêu.Mợ, người bỏ bùa, lại chẳng biết mình chơi nghĩa người ta.Cậu, người bị bỏ bùa, biết bị chơi nghĩa lại nhưng vẫn hợp tác làm bộ không biết.…
[Nam x Khánh ] Vì yêu mà đến, vì em mà chờ.…
Trăng tàn gió lạnh, vách đá cheo leo, rừng tranh hiu quạnh. Nam nhân bạch y đứng ở mạn núi, tay khẽ siết tấm áo choàng trên vai, đôi mắt hờ hững nhìn về nơi xa xôi.Đôi mắt từng được ca tụng là sánh ngang quốc bảo, lấp lánh hơn pha lê, giờ đây ảm đạm không chút ánh sáng.Chẳng ai ngờ được, tài tử một thời, lại có ngày như vậy, một mình chốn sơn vu thủy dã, thân mang kịch độc, bên người không có lấy một tia dương khí. Nếu không phải y nội lực thâm hậu, hẳn giờ này đã vong mạng nơi đâu chưa biết chừng.Vậy mà, y vẫn kiên trì từng ngày, lết tấm thân tàn tới bên vách đá, mắt hướng xa xa, để rồi thu vào tầm mắt ngoài rừng cây bạt ngàn cùng tiếng thú hoang hú lên mỗi đêm lạnh thì cũng chẳng còn gì khác.Nhưng y biết, xa hơn nữa, vượt khỏi rừng trúc này, sẽ tới biên giới, nơi đó, là chiến trường.Ngàn binh ngã xuống, máu nhuộm ba thước đất, trở về thắng lợi được tôn làm anh hùng, thua trận sẽ có kẻ khác đứng lên thay thế, nắm tro tàn lẫn vào đâu, chẳng ai nhớ đến.Những kẻ sinh ra mang số phận chiến binh, cuộc sống chính là như vậy.Biết rằng mình không có hi vọng, nhưng y vẫn cứ chờ mong. Cảm giác man mác bao nhiêu năm nay chưa từng xuất hiện, rốt cuộc lại trào lên, là vì ai chứ?Mối thù gia tộc không thể không trả, lại không nghĩ tới, có ngày bản thân lại vướng vào chần chừ...Vị tướng quân đang ở trên chiến trận, liệu chàng có biết, nơi này còn một bạch y nam tử vẫn thủy chung hướng ánh mắt về phía mình?…
"Nỗi buồn cũng thật đẹp, đừng xa lánh nỗi buồn mà hãy uống trà với nó. Rồi đến một ngày, nỗi buồn sẽ nở hoa."(Phạm Duy Thuận)…
Trong cuốn sổ chép nhạc cũ kĩ của chàng rơi ra tấm hình polaroid đã úa màu. Nhìn kĩ, trong tấm hình ấy có hai thiếu niên đứng bên nhau hạnh phúc, tay đan tay giữa cánh đồng hoa lưu ly lúc hoàng hôn. Một người trong đó, hình như là chàng.. còn người kia..."Cho anh ôm em thêm một lần nữa thôi" là hành trình đi qua những bản nhạc dang dở, tìm lại những mảnh kí ức vỡ vụn, nỗi đau và tình yêu bị số phận vùi sâu của chàng nhạc sĩ và người diễn viên trẻ, khi những bi kịch ở quá khứ và sự thật ở hiện tại giao thoa.----------------------------------Couple: Bùi Công Nam x Duy Khánh, Thanh Duy x Thiên Minh.Thể loại: Couple idol, nghiệt duyên bi lụy, day dứt tâm can, đau lòng đớn dạ, sống chết mặc bay, âm dương cách biệt, mất trí nhớ, tình đầu..Đọc truyện vui vẻ ạ 🍊🍓ig của bạn tác giả: ub.bonyd…
author: khoaimain: jeon jungkookcategory: lower case❗️ngoại trừ cốt truyện, còn lại đều không thuộc về mình. chỉ đọc và đừng mang đi đâu nhe~~~ông bố đơn thân jeon jungkook thường xuyên đón cậu con nhỏ muộn nhất lớp, ban đầu là do bận rộn, sau thì chỉ là cái cớ…
tình yêu đôi khi chỉ đơn giản là sự vô tình, vô tình lướt qua nhau.…
Chỗ này là tổng hợp những đồng nhân Ma đạo mà tui đã đọc, và tất nhiên là chỉ có những truyện hợp gu tui.┐('ー`)┌Nói thật mọi người không tin chứ cái gì cũng có hết á, y như tags luôn:【 Chỉ có bạn không dám đọc, không có chuyện tác giả không dám viết 】╮(╯_╰)╭ Trí tưởng tượng của các tác giả phong phú hơn mọi người tưởng nhiều _(:з" ∠)_ _ chào mừng _…
Đoản cổ đại ngượcMưa lạnh, lòng đau, bỉ ngạn rực lửa...…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Tên: Sư tôn người ổn chứ?Thể loại: xuyên không, tu chân, đam mỹ.Tác giả: Lam Khanh VyGiới thiệu:[Cửu Lộ Tiên Môn] có ghi Mạc Quyết tiên tôn họ Cố là một mỹ nhân băng sương tính tình thất thường lại có chút táo tạo, là nữ nhân duy nhất nam chủ không thu được về tay, là đóa hoa duy nhất chết dưới tay vai ác cuối màn, mà chính 'nàng' lại là một vai ác nhỏ chuyên đi tìm đường chết.Mạc Quyết tiên tôn họ Cố: "..."Hắn sờ sờ ngực phẳng lì như cái sân bay của mình, lại len lén vạch quần ra nhìn...Xin lỗi... có nữ nhân nào chỗ đó nhiều thêm mấy lạng thịt không????Ai nói cho hắn biết rốt cuộc mỹ nhân băng sương sư tôn chạy đi đâu rồi???Vì cái quần què gì hắn xuyên qua Cố Thành Ân lại biến thành nam luôn rồi???Một câu tóm tắt: Cố đại thần sau khi xuyên thư mới phát hiện mình bị lừa sâu sắc.(*Truyện là nguyên tác và chỉ đăng duy nhất tại Wattpad _LamKhanhVy_ )…
Tác giả: Lý TrọngTác phẩm: Sau khi chết giả, vợ trước là ảnh hậu điên rồi ( Chết giả sau, ảnh hậu vợ trước điên rồi )Nguồn: https://truyenwikidich.net/truyen/chet-gia-sau-anh-hau-vo-truoc-dien-roi-Z%7EJ2kVS4CHB7Gne9Thị giác: Chủ côngTóm tắt:Cao lãnh chi O ngã xuống thần đàn | ngạo kiều O yêu mà không biết | truy thê hỏa táng tràng.Dư Chu Chu là con dâu nuôi từ bé do gia tộc Cố Diên Khanh từ lúc còn nhỏ tuyển ra.Cố Diên Khanh là thiên chi kiêu nữ, ảnh hậu nổi danh, tự phụ mỹ diễm, cũng là Cố gia đệ nhất người thừa kế.Mà Dư Chu Chu bất quá là kho gien chất lượng tốt được giới nhà giàu nuôi dưỡng.Cố Diên Khanh tựa như mặt trời xa xôi không thể với tới, cực nóng mà làm người khát vọng.Dư Chu Chu từ nhỏ liền thích cô.Nhưng là Dư Chu Chu biết, Cố Diên Khanh chưa từng dùng con mắt nhìn lại cô.---Tag: Đô thị, gương vỡ lại lành, giới giải trí, hệ thống, sảng văn, truy ái hỏa táng tràng.Vai chính: Dư Chu Chu, Cố Diên Khanh.Vai phụ: Hứa Nhất Thi, Thạch Niệm Húc.Cái khác: Ngạo kiều truy thê hỏa táng tràng.Một câu tóm tắt: Ngạo kiều ảnh hậu truy thê hỏa táng tràng.Lập ý: Chân thành mới là con đường để con người sống chung với nhau.…
_ Sao anh thích màu xám khói?_ Mày không thấy nó chất à?…
Tác giả: Tháng Chín Sơ NgũThể loại: trọng sinh, chủ công, hào môn thế gia, hiện đại đô thị, thương đấu, 1vs1, HE.Edit: Strangers Ex [ 1 ~ 35 ||| 68 ~ End ] - Liast [ 36 ~ 68]Beta: Strangers ExDiêm Thiếu Liệt chính là một tên thiếu gia lưu manh, chỉ là không ngờ lại chết thảm đầu đường.Trước khi hắn chết, bạn bè xa lánh, người yêu là đại minh tinh thì vùi đầu ôm ấp với người anh trai của mình, khi đó, hắn phát hiện ra bản thân không những là kẻ thất bại mà còn là một tên nam nhân cặn bã.Sau khi sống lại, việc đầu tiên mà hắn là chính là dùng kế quăng Hạ Khuynh Thành, đấu với anh trai, thu thập cặn bã Nhị thúc, hiếu dưỡng trưởng bối, nhận thức người nhà với bạn bè từng bị mình làm tổn thương, tìm kiếm nam nhân từng bị mình với Hạ Khuynh Thành sỉ nhục, tận tâm yêu sủng, chỉ vì nụ cười của người yêu!Lưu ý:Truyện này là chủ công văn, công trước khi chết là tra công.Truyện ngọt ngào sủng, không có tình tiết ngược.Có nội dung kịch bản cẩu huyết, có chi tiết thương chiến.Tác giả có chút khiết phích, chỉ có thể viết couple 1v1Chủ công văn, đây là câu truyện về một tra công sau khi trọng sinh biến thành trung khuyển, ngọt ngào sủng văn.Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Diêm Thiết Liệt | phối hợp diễn: Thuỷ Ân Trạch, Tần Hiếu Luân, Diêm Trí Viễn, các loại pháo hôi | cái khác: trọng sinh, tra nam, trung khuyển, thương chiến.Lời của con Edit:Về nội dung truyện: Vâng, đọc kiếp trước của anh công mà anh ấy còn được trời cho trọng sinh. Chắc mốt bản thân mình được lên trời làm thiên sứ, làm thần luôn quá!!!!!Tui…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Nhân sinh tựa lữ khách qua sông, mượn một chuyến đò mà ghé lại nhân gian.Người đến từ đâu, chẳng mấy ai tường tận.Người đi về đâu, cũng ít kẻ tỏ tường.Chỉ thấy xuân qua thu tới, hoa nở rồi tàn, trăng tròn lại khuyết. Một đời người suy cho cùng cũng chỉ là vài lần tương phùng, vài lần biệt ly, vài đoạn duyên sâu cạn đan xen giữa dòng năm tháng.Có người đi qua một đoạn phong trần, để lại cả đời vương vấn.Có người chỉ lưu một bóng lưng, vậy mà khiến kẻ ở lại nhớ mãi đến bạc đầu.Có những người ngỡ rằng duyên đã tận từ lâu, nào ngờ qua vạn dặm phong sương vẫn còn một lần hội ngộ.Có những lời chưa kịp gửi theo gió xuân, đã hóa thành chuyện cũ dưới mái hiên năm tháng.Thế nên mới hay, điều khó buông bỏ nhất chẳng phải tháng năm, mà là những hồi ức từng được tháng năm cất giữ.Kẻ đọc sách là người trong mộng.Kẻ viết sách cũng là người trong mộng.Mở sách là nhập mộng.Khép sách là tỉnh mộng.Chỉ là có những giấc mộng, tỉnh rồi vẫn chẳng thể quên.Có những người đã thành cố nhân.Có những chuyện đã thành cố sự.Cùng mượn một vầng minh nguyệt soi chiếu nhân gian, cùng nghe gió cũ thổi qua những mùa hoa đã tạ, rồi gửi vài chuyện hợp tan vào trang giấy mỏng thành mười thiên mộng cảnh.Mộng về người.Mộng về tình.Mộng về một lần tương phùng, đổi lấy nửa đời thương nhớ.Mộng về một cuộc biệt ly, để lại cả kiếp vấn vương.Ấy gọi là Phù Sinh Mộng Lục.Lục chép phù sinh.Mộng ký hồng trần.…
- Tác giả: Samkhach.- Couple: Vmin, và vài thành viên bom hẹn giờ.- Thể loại + warning: H, chút hài, HE, từ ngữ có thể giang hồ(tục tĩu), nói chung 16+,..- Là viết theo hứng và ko biết có phải longfic hay ko. Viết được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu đó nha. Mình Ko phải là người hay dự tính trước nên ko biết được mấy chap.- Xin đừng mang fic đi khi chưa đc sự đồng ý của mình. Xin cảm ơn đã ủng hộ bộ fic này.- TT: tình yêu thường ko phải là thứ tình cảm có thể tự quyết định được, vì ta ko biết nó xuất phát từ đâu và bắt đầu từ khi nào, kết thúc ra sao. Trường hợp của đôi bạn trẻ này cũng vậy. Liệu họ có thể vượt lên trên giới hạn của tình bạn để chạm vào ngưỡng cửa của tình yêu hay ko? Hãy theo dõi fic để biết được kết quả.- TẠM DROP (sẽ comeback thôi)…
Thể loại: Xuyên KhôngEditor: Từ Vũ Thiên Vi Nguồn: DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔNSố chương: 139 chươngTình trạng: Đã hoàn thành PHẦN GIỚI THIỆU (bản gốc): Tác giả Tiểu Đậu Bố Đinh đã viết nên truyện Cực Phẩm Khí Phi rất hay, hấp dẫn, nhân vật Nữ rất chí khí, cá tính mạnh mẽ. Bên cạnh đó luôn có những âm mưu toan tính được âm thầm theo dõi và thực hiện một cách bí mật trong hoàng cung. Vì thánh chỉ giáng xuống, khiến cho nàng trở thành thê tử của hắn; đưa ra hưu thư, khiến cho nàng trở thành một khí phụ, người bị chồng ruồng bỏ. Nàng nhẹ giọng đáng thương, mang theo vẻ khẩn cầu, còn có phần nức nở. Gương mặt nhỏ nhắn cúi thấp xuống, thân mình còn không ngừng run lên, mọi người đều cho rằng nàng là đang đau lòng khổ sở, thật ra là bởi vì nàng vẫn cố nhịn cười. Khi hắn đứng trước mặt nàng, nhỏ nhắn quyến rũ, xử sự quyết đoán, làm cho hắn không thể rời mắt, đây thực sự là cái người đầu gỗ, yếu đuối, bảo sao nghe vậy trước kia sao? Nhất quyết lần này nàng sẽ không buông tha hắn!…
Tiểu thuyết gốc: toàn cầu tiến hóa.Nội dung fanfic:Sau sự kiện ánh trăng sáng khoảng 300 năm, Thẩm Khinh Dương lại lần nữa đầu thai và yêu say đắm bạch nguyệt quang của cậu.Liệu lần này, sự cố chấp của cậu sẽ được đền đáp hay một câu chuyện mới sắp mở ra với cậu? Tác giả: mìnhThể loại: oneshot, đam mỹ.…