Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nếu bạn không cẩn thận và bị tách rời khỏi thực tại ở sai chỗ thì bạn sẽ rơi vào Backroom, một nơi mà không có gì ngoài sự hôi thối của những tấm thảm bị ẩm mốc, sự điên loạn của màu vàng đơn sắc, và tiếng nhấp nháy âm ỉ vô tận của những bóng đèn huỳnh quang xung quanh, cùng xấp xỉ sáu trăm triệu dặm vuông chỉ có những căn phòng trống được sắp xếp một cách ngẫu nhiên để giam giữ bạn. Cầu xin Chúa sẽ đến cứu bạn đi vì nếu bạn nghe được một thứ gì đó đang lảng vảng xung quanh, thì chắc chắn địa ngục cũng đã nghe thấy bạn rồi đấy...…
Tên: Đạo văn tỏ tìnhTác giả: 游弋 (@lofter)CP: Vương Tử Dị x Vương Lâm Khải (Tiểu Quỷ)Dịch: Chỉ có cảm giác với em (@FB)Tình trạng: End."Gió ngoài trời thổi nhẹ,Em thích anh không nhẹ."…
Tạ Nhiễm - Kita Ela (Kila) - Ante Vika (La Vi) - Nguyệt ThuyênCha: [Myue - un] Tạ Nghi Tu - phán xét viên bậc 2 Mẹ : Lâm Huyên - Nhân viên Truyền thông Lam thị - Khu A thành phố Bạc Dương.Nguồn ảnh: forum.matngu12chomsao.com…
Câu chuyện tình yêu giữa một cô gái không mấy phần xinh, mới lên sống ở thành phố - Tô Đường Bảo và một chàng trai từ nước ngoài trở về, vô cùng đẹp trai, cái gì cũng rất xuất sắc khiến bao người ngưỡng mộ - Lý Phong. Bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ oan gia, hai người quen biết nhau rồi dần nảy sinh tình cảm. Tưởng chừng họ sẽ mãi mãi ở bên nhau, con đường đi sẽ luôn trải đầy hoa hồng vô cùng đẹp đẽ và nên thơ nhưng có lẽ tình yêu mà không vượt qua thử thách thì sẽ không thể biết bản thân yêu người ấy đến đâu và người ấy yêu mình bao nhiêu. Họ có thể vượt qua để cùng nắm chặt tay đi trên con đường trải đầy nắng vàng hạnh phúc không hay chỉ để lại một cuộc tình dang dở, mỗi người một ngã.###Đây là lần đầu mình viết tiểu thuyết, chưa có nhiều kinh nghiệm vẫn còn nhiều sai xót mong mọi người bỏ qua và ủng hộ mình nha!!!…
Năm ấy, ngôi nhà của tôi vẫn còn tiếng cơm sôi và hơi người, nhưng tiếng cười đã chết từ lâu.Chồng tôi - người đàn ông mà tôi từng tin là bến đỗ - sống trong một thế giới riêng, nơi im lặng là tường thành và vô cảm là áo giáp. Còn tôi, tôi cứ lặng lẽ xoay mình trong vòng quay cơm áo, con cái, và những giấc ngủ chập chờn đầy tiếng thở dài.Con gái lớn của tôi, Luyến, đang tuổi mười lăm, cái tuổi người ta bắt đầu biết mơ nhưng vẫn chưa đủ mạnh để tin. Con bé giỏi, có năng khiếu, có cả một thế giới chờ phía trước - còn tôi thì lo, lo vì tương lai ấy có thể bị bóp nghẹt trong căn nhà nhỏ này, nơi mọi cố gắng đều bị coi là "vô nghĩa".Nhiều đêm, tôi ngồi bên bếp gas, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tự hỏi: "Từ bao giờ mà mình sợ nói, sợ cười, sợ cả ánh mắt người từng nằm cạnh mình?".Tôi không còn khóc, vì nước mắt chẳng đổi được gì. Tôi chỉ còn lại một niềm tin mỏng như sợi chỉ - rằng một ngày nào đó, tôi sẽ bước ra khỏi căn nhà này, dù là ra đi với hai bàn tay trắng, cũng phải tìm lại tiếng cười cho chính mình...Nhưng trước khi đi được, tôi phải học cách thừa nhận một điều: Ngôi nhà này không chết vì nghèo - nó chết vì sự lãnh đạm cùng nhụt chí của "anh ta".____________________________________________________________Tên truyện: Ngôi nhà không tiếng cườiTác giả: Khải HuyềnTình trạng: Chưa hoàn thànhGenre: Tâm lý - Gia đình - Hiện thực xã hộiRating: 11+Tác phẩm thuộc sở hữu của Khải Huyền, làm gì với nó xin báo tôi một tiếng.…
Thể Loại : Ngôn Tình Thanh Xuân Vườn Trường (SE)Tác Giả : Nhất DươngTô Dược - cô gái dịu dàng ,sống khép kín ,chỉ muốn yên ổn qua những năm đại học.Chu Từ Việt - kẻ lạnh lùng ,ngạo nghễ,mang cả cô đơn và dục vọng sau ánh mắt.Họ gặp nhau trong mùa đông giá rét ở Đại học Nhất Trung, nơi những ánh nhìn lỡ chạm ,những lời nói làm tổn thương, và những cảm xúc chưa kịp gọi tên.Một cổ áo đồng phục - một ánh nhìn - một thanh xuân không thể quay lại.Chúng ta hữu duyên vô phận ,tương ngộ bất tương thành. ((有缘无分,相遇不相成))…