mình đã cùng trẻ mãi không già.
"tối quatôi như thấychết trong lòng."…
"tối quatôi như thấychết trong lòng."…
nguồn: truyenfull.vntác giả: Tam Chưởng Quầy…
Châu Gia Tuyết một cô gái khá bình thường không có gì nổi bật thành tích tốt nhờ và cố gắng bản thân cô đã trở thành một học sinh đứng trong top 3 toàn khối. Lúc 5 tuổi đã chuyển đến khu nhà cạnh Trần Lê Bảo Anh. Thanh Xuân của cô rất đẹp cho đến khi. Cô rời xa cậu cũng là lúc bao biến cố phong ba bão táp đều đổ ập và cô mà không có sự chuẩn bị nào cả. ******Trần Lê Bảo Anh người Việt gốc Hoa. Ba anh là người gốc Trung Quốc vì một cuộc xung đột gia đình ông qua Việt Nam thử nó trải nghiệm làm việc một thời gian và cưới được mẹ của Trần Lê Bảo Anh ông yêu bà ấy rất nhiều quyết định cưới bà. Chiều theo vợ định cư ở Việt Nam và đặt tên cho con trai là tên Việt Nam. Nhưng vì còn nghĩ về Nhà nên ông quyết định thêm một cái tên của cậu là tên Trung Quốc.…
Năm mười lăm tuổi, Gia Khánh thích Thảo Linh.Cậu thích cô gái luôn ngồi ở góc lớp, chẳng mấy khi chủ động nói chuyện với ai, càng không có ý định bước vào thế giới rực rỡ của cậu.Còn Linh, từ đầu đến cuối, chỉ nghĩ Khánh là một người không nên đến gần.Quá nổi bật. Quá nhiều người thích. Quá dễ dàng khiến người khác rung động.Và cô không tin một người như cậu sẽ thật lòng thích một người như mình.Có lẽ, cô chỉ là thử thách duy nhất mà cậu chưa chinh phục được.Rồi họ rời khỏi tuổi mười lăm.Mười năm trôi qua, mỗi người đều đã trở thành phiên bản trưởng thành hơn của chính mình. Khi gặp lại, Linh từng nghĩ những rung động năm ấy đã ngủ yên từ lâu.Chỉ là cô không ngờ người duy nhất chưa từng thay đổi lại là Khánh.Cậu vẫn nhớ cô thích gì, vẫn kiên nhẫn như ngày trước, vẫn đứng ở khoảng cách vừa đủ để cô không cảm thấy bị ép buộc.Hóa ra, người cô từng nghĩ là một "red flag" lại là người dịu dàng nhất.Và tình yêu mà cô từng cho rằng chỉ là một cuộc chinh phục...lại là thứ đã được giữ gìn suốt mười năm."Tớ thích cậu từ năm mười lăm tuổi, và đến tận bây giờ vẫn chưa từng thay đổi."…
Mình thích tuyến tình cảm của couple chính nên chỉ đăng những đoạn cut tình cảm thôi. Không phải bản đầy đủ nhé❤️Hình ảnh và nội dung đều là mình tổng hợp từ nhiều nguồn trên mạng.Mong mọi người cũng sẽ thích couple chính Lạc Phí, cũng như Chiêu Tố do Phó Tân Bác và Trương Tân Thành thủ vai trong Quang Uyên.…
Công chúa có một người chị rất ác độc, người chị luôn luôn nghĩ cách hãm hại em của mình. Nhưng công chúa đã gặp một hoàng tử đến từ nơi khác đến để giải cứu công chúa thoát khỏi người chị độc ác đó, vì người chị đã tâu vói vua cha rằng "em mình đã giết chết phò mã của mình".…
Má ơi! Nàng thế nào như vậy không hay ho lại gặp gỡ này tiện miệng nam?Bái hắn ban tặng,“Thái bình muội” Này tên hiệu trở thành nàng thanh xuân năm tháng mộng yểm Hại nàng triệt để đánh mất tự tin, lấy chính mình dáng người lấy làm hổ thẹn Thật vất vả cố lấy dũng khí đi “Làm meo meo”Không nghĩ tới trước mặt chỉnh hình bác sĩ, đúng là ôm hận hơn mười năm đối thủ một mất một còn!May mắn hắn trưởng thành sau nhưng thật ra rất thượng đạo Hứa hẹn muốn miễn phí “Giúp” Nàng lấy làm chuộc tội Ách, không cần hoa đồng tiền lớn có thể chỉnh thành “Hải meo meo” Là còn không tồi Chính là phải đem chính mình cởi sạch quang, làm cho hắn thăm dò “Chi tiết”──“Lần đầu tiên tiếp xúc” Làm cho hai người đều rất có “Cảm giác”Của hắn “Ca ngợi” Cũng làm cho nàng đối chính mình dáng người trọng thập một chút tin tưởng Kết quả chính là hai người không nghĩ qua là thiên lôi câu động địa hỏa......Làm chỉnh hình danh y yêu thượng “Thái bình muội”, chỉnh hoặc không chỉnh đều thực khó giải quyết Mà từ nhỏ liền khuyết thiếu yêu nàng, rõ ràng như vậy tham luyến hắn ấm áp ôm ấp Lại tổn hại tâm ý của mình, đem người ta “Lợi dụng” Hoàn liền vội vã đá điệu...-------------Truyện nhẹ nhàng tuy nhiên văn phong vẫn non - Sắc - Nam chính dịu dàng.…
~ Mình lấy cảm hứng cho các câu chuyện từ những bộ truyện mình từng đọc và những bài hát mình từng nghe. Mình hi vọng mọi người sẽ nhẹ tay với mình, và mình cũng rất cảm ơn nếu các bạn góp ý khi truyện có chỗ nào chưa ổn. Rất vui được gặp các bạn và chào mừng đến với thế giới của Enhypen. ~Họ không thuộc về cùng một câu chuyện.Nhưng mỗi lần xuất hiện, họ đều để lại một điều gì đó.Một con mèo trong đêm mưa.Một người lạ đứng dưới ánh đèn đường.Một chàng trai bước ngang qua đời ai đó vào một ngày rất bình thường.Mỗi chương là một câu chuyện.Và bạn không bao giờ biết, lần gặp tiếp theo sẽ là dịu dàng ... hay là điều khiến tim bạn nhói lên.(Mặc dù Heeseung đã tách ra để hoạt động solo nhưng ở chốn này, mình vẫn xin phép viết fanfic về cả bảy thành viên ạ. Lưu giữ những kỉ niệm thật đẹp ❤️)…
Năm mười tám tuổi, thế giới của Trạch Dương là một khoảng lặng đầy áp lực và cô độc. Mang trong mình căn bệnh đông máu bẩm sinh nguy hiểm cùng những cơn đột quỵ bất chợt, cậu phải lớn lên giữa những ánh mắt dị nghị, chỉ trỏ của bạn bè và sự xa lánh âm thầm từ những người xung quanh. Căn bệnh không chỉ đe dọa sinh mệnh mà còn mài mòn đi sự mở lòng của một thiếu niên vốn dĩ có một thiên phú toán học kiệt xuất, biến cậu trở nên lầm lì, thu mình lại sau những trang giáo án khô khan.Cho đến một ngày, sự xuất hiện của Băng Thanh cô nữ sinh mới chuyển trường với cặp kính cận dày cộp, chiếc niềng răng ngốc nghệch và nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai đã làm đảo lộn hoàn toàn quỹ đạo cô đơn ấy. Cô không nhìn cậu bằng sự thương hại hay né tránh, mà chào đón cậu bằng một lá thư tay giản dị: "Chúc cậu mau khỏe, nếu có chuyện gì hãy kể nhau nghe..."Từ hai đường thẳng song song, hai tâm hồn chịu nhiều tổn thương dưới mái trường Nam Khai đã tìm thấy nhau. Băng Thanh dùng sự ấm áp và dịu dàng vô điều kiện của mình để từng bước kéo Trạch Dương ra khỏi vũng lầy tăm tối, hướng cậu về phía ánh sáng của tương lai. Cùng nhau trải qua những buổi chiều ôn thi căng thẳng, những lời hẹn ước về hai ngôi trường đại học danh tiếng Thanh Hoa và Chiết Giang, họ đã dệt nên một khúc ca thanh xuân thuần khiết, rực rỡ nhất của đời mình.Thế nhưng, mùa hè năm ấy, ngay trước ngưỡng cửa của kỳ thi đại học bước ngoặt, một biến cố bất ngờ ập đến thử thách tình cảm và định mệnh của cả hai.Nhiều năm sau, khi đã…
Phế thê trọng sinhTác giả: Kim Nguyên bảoTình trạng bản gốc: Hoàn thànhSố chương: 389 chươngEditer: Lanp168Tình trạng edit: vẫn đang lếtThể loại: Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, huyền huyễn, báo thù, tu chân, trọng sinh, thần tiên yêu quái, song khiết, cường cường, kiếp trước kiếp này, nghịch tập, 1v1.Đời trước Ô Nhược bị chính bằng hữu tốt nhất của mình giết chết. Sau đó, y được trọng sinh vào thời điểm mà y vô dụng nhất, tăm tối nhất, căm ghét nhất, và cũng là thời điểm y béo nhất.---------------------------------------------Văn án:Ô Nhược bị cưỡng ép xuất giá làm nam thê của Hắc Tuyên Dực. Khi đó, bản thân y không những là một phế vật tu luyện mà ngay đến cả việc rời giường cũng phải có người dìu xuống, đi hai bước đã thở hổn hển, bước ra khỏi phòng bị kẹt mông ở cửa. Quả thực, y là người béo kinh khủng và cũng cực kỳ vô dụngNhưng mà --Ta đều đã béo thành như vậy rồi, cư nhiên còn muốn ta đi thị tẩm?Mẹ nó!Tới! Đại gia ta đè chết ngươi!Một đời này, Ô Nhược quyết tâm báo thù đồng thời nhất định phải đem cái thời khắc lịch sử đen tối đó tẩy trắng không còn một mảnh.---------------------------------------------Đề cử truyện cùng tác giả: Đệ nhất thi thê; Truyền kì phu nhân;Phật môn ác thê; Vô địch tức phụ; Kỳ ba quý chủ.…
Một câu chuyện nhẹ như nắngSau những mỏi mệt của giấc mơ dang dở, Hạ Phương - cô gái từng theo đuổi nghề giáo - trở về thành phố biển , mở một tiệm bánh nhỏ mang tên Chaleur Douce. Ở nơi có nắng và gió, có mùi bơ thơm mỗi sáng, cô đã tìm lại bình yên từng bị lãng quên Nhật Phong - một thợ xăm với vẻ ngoài gai góc - tình cờ trở thành khách quen của tiệm bánh. Không ai biết rằng, năm mười bảy tuổi, anh từng thích thầm Hạ Phương. Nhưng giữa hai thế giới khác biệt, anh đã chọn giữ im lặng, lùi vào bóng tối như một vết mực không muốn vấy vào cuộc đời cô.Nhiều năm sau, định mệnh đưa họ gặp lại - không phải ở lớp học, mà là ở một tiệm nhỏ nơi gió biển thổi qua khung cửa sổ. Những chiếc bánh mềm thơm, những cái nhìn thoáng qua, và cả những ký ức cũ... như được nhắc lại, chậm rãi, dịu dàng.Là một câu chuyện về những điều đã cũ nhưng chưa bao giờ bị lãng quên, về yêu thương không ồn ào mà đủ ấm để ai đó dừng chân. Ở nơi có gió nhẹ thoảng qua và bánh thơm chờ sẵn, liệu câu chuyện của hai người sẽ được viết tiếp hay một lần nữa lặng lẽ kết thúc bằng ánh nhìn lướt qua mà chẳng ai dám giữ...?…
Chắc hẳn thể loại thanh xuân vườn trường đã không còn xa lạ đến chúng ta. Một khoảng thanh xuân hồi ức đẹp đẽ nhất của đời người, một khoảng kí ức đáng hoài niệm để khi mỗi chúng ta nhớ về đều phải thốt lên rằng. "Chúng ta đã có với nhau những hồi ức đẹp đến vậy a"Chúc Tư Mạn cũng thế, thanh xuân của cô rất tươi đẹp, đẹp đến bi thương... hỉ nộ ái ố của cô đều là Sang Thiệu Hàn. Một thiếu niên cuồng dã lại rạng rỡ như ánh dương lấp lánh.Thế nhưng số mệnh lại thật trêu đùa Chúc Tư Mạn, cô và anh là hai thái cực khác nhau liệu có liên quan gì đến nhau hay không? Một cô gái xinh xắn dịu dàng không thể nói đã trót yêu thầm chàng trai đầy nhiệt huyết là Sang Thiệu HànTình yêu thầm kín của cô kéo dài từ thời đi học đến lúc trưởng thành. Liệu nó có được hồi đáp hay sẽ chỉ mãi chôn vùi ở góc khuất trong tâm? Liệu Sang Thiệu Hàn có nhận ra rằng mình đã thích Chúc Tư Mạn từ rất lâu rồi hay không? Cô gái mái tóc đuôi ngựa với đôi mắt to tròn chứa đựng cả vì sao mỉm cười nhìn anh? Là do anh cố tình hay vô tình bỏ lơ đi tình cảm của Chúc Tư Mạn?Sẽ chẳng ai biết được trong lòng họ nghĩ gì, và muốn được điều gì. Nhưng xin hãy cản đảm một lần, thốt lên nỗi lòng của mình. Dù thành công hay không chúng ta vẫn sẽ không hối tiếc với lựa chọn điên rồ ấy của bản thân. Hi vọng Chúc Tư Mạn và Sang Thiệu Hàn sẽ như thế, sẽ không bỏ lỡ nhau bỏ lỡ đi tình cảm chân thành và thiêng liêng của mình một cách nuối tiếc...…
Khoảng trời mà em đi quaHuyền Ly - Kỳ DạMùa thu năm ấy, tôi gặp emMôi cười dịu êm, nắng ngả vàngCớ sao em nỡ bỏ trần gianĐể tim tôi hoá lệ thu tàn…
Giới thiệuNgười đời đều biết Thế tử Trường Hưng Hầu - Thẩm Thính Trúc là một quân tử đứng đắn, trong sáng như ánh trăng, tài hoa xuất chúng, dung mạo hơn người. Tiếc là từ nhỏ hắn đã gầy yếu nhiều bệnh, e rằng không sống được bao lâu.Chỉ có biểu muội Lâm Khinh Nhiễm nương nhờ ở Hầu phủ biết rõ chân tướng - chuyện hắn đi lại không tiện là giả, bàn tay hắn có thể giết người, hắn còn từng giam giữ nàng lại bên cạnh hắn suốt mấy tháng.Trong đêm, Thẩm Thính Trúc thẳng tay đẩy cửa phòng Lâm Khinh Nhiễm ra, giả vờ khó hiểu cười hỏi nàng: "Vì sao biểu muội cứ mãi trốn tránh ta thế?"Lâm Khinh Nhiễm đỏ mắt nhỏ giọng cầu xin hắn: "Huynh buông tha cho ta có được không, ta sẽ không nói ra ngoài đâu.""Sao ta tin nàng được đây? Hạ độc cho nàng câm để nàng không nói được nữa, hay là chặt tay nàng để nàng không thể viết ra..."Thẩm Thính Trúc hôn nhẹ lên vành tai nàng, giọng điệu dịu dàng mà lưu luyến: "Nhưng ta không nỡ, Nhiễm Nhiễm chỉ có thể ở lại bên cạnh ta... ta mới có thể yên tâm.""Suỵt, khóc cũng không được."Sau khi dỗ dành tiểu cô nương khóc sướt mướt đi ngủ, Thẩm Thính Trúc mới đi ra khỏi phòng nàng.Tùy tùng đi theo bên cạnh tỏ ra khó hiểu hỏi hắn: "Thế tử gia, lần nào cũng dọa khóc xong rồi lại dỗ dành, ngài không mệt à?"Thẩm Thính Trúc: "Thú vị mà."Tùy tùng: "Ngài không thấy Biểu tiểu thư sắp đi báo quan luôn rồi hay sao?!"Quan trọng là họ thật sự không phải người xấu!Sau này Thẩm Thính Trúc không nỡ dọa nạt nàng nữa, hắn ôm nàng vào trong lòng dụ ngọt nàng bằng mọi cách: "Ta cho Nhiễm Nhiễm bắt…
Ảnh và Doujinshi của các couple trong Naruto rất dc yêu thik trên cả Châu Á và quốc tế nên tớ làm tuyển tập dou và ảnh này . HOPE U ENJOY😘😘😘P/s : Vì đây là tác phẩm đầu tay nên xin mina -san đừng ném đá tớ nha . Nhớ vote để tớ có động lực làm 1 số couple nữa nha .…
Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Đàn anh trong trường khiêm gia sư mỉm cười dịu dàng, tay cầm vài lá thăm: "Tri Tri ngoan dạng chân ra nào, để anh đặt nhét thăm vào rồi mình bắt đầu học."...Lam Tri che váy, gương mặt xinh đẹp ngây thơ trong sáng đỏ bừng: "Các người đừng như vậy, sau này tôi nhất định sẽ mặc quần lót mà.""Không cần đâu Tri Tri, tụi anh thích em không…
Đây là câu chuyện giữa hai cô gái - Quảng Linh Linh và Trần Mỹ Linh - hai mảnh đời lớn lên ở hai thế giới tưởng chừng không thể chạm nhau. Một người là đứa trẻ mồ côi bị bắt đi lính, rèn luyện thành đặc công tinh nhuệ trong lòng quân đội Trung Ương, ngày ngày sống sót giữa lằn ranh sinh tử, chôn chặt lý tưởng dân chủ trong trái tim đầy thương tích. Người kia là con gái một gia đình trí thức ở khu Đông - nơi văn minh và ổn định giả tạo vẫn bao phủ lớp băng mỏng lên hiện thực bất công. Mỹ Linh lớn lên trong hòa bình, được nuôi dạy bằng ngọn lửa âm thầm của tự do và nhân dân.Họ không quen nhau từ đầu. Nhưng rồi định mệnh đưa họ tới gần - qua một lọ thuốc, một chiếc khăn tay thêu chữ "An", hay một bài đồng dao thoảng qua radio chợ đen. Những chi tiết nhỏ, dường như chẳng liên quan, lại chầm chậm dệt nên một mối liên kết dịu dàng mà mãnh liệt.Trong thế giới chia rẽ bởi chính trị, máu và lý tưởng, họ gặp nhau - không phải để cứu rỗi nhau, mà là để cùng sống, cùng hiểu và cùng chiến đấu cho điều đúng đắn. Đây không chỉ là chuyện tình giữa hai người phụ nữ, mà là bản anh hùng ca về lòng tin, nhân dân và sự tự do giành lấy bằng trái tim.P/S: Ảnh bìa tuôi thích qua nên để tạm, dính bản quyền mn nhắn tuôi gỡ nha :'(…
[18+]" Không nhắc đến chuyện đã qua, ta chỉ muốn biết một chuyện, nếu như hiện tại cho cô thêm một cơ hội, cô vẫn sẽ phản bội ca ca ta sao?""Cô yêu huynh ấy không?"Phản bội? Nàng đã từng phản bội chưa? Nàng tự cho rằng mình chưa từng phản bội hắn. Bởi vì đứng trên lập trường khác nhau, bọn họ chưa từng thật lòng. Lấy đâu ra phản bội?Về vấn đề tình cảm nam nữ, nàng chưa từng có nam nhân khác, từ đầu đến cuối chỉ thuộc về hắn. Bởi vậy,có tính là phản bội hay không?Về tình yêu, nàng rất đau. Đau đến mức nàng không dám, đau đến không hiểu nổi. Vậy có tính là yêu không?Nàng không biết trả lời như thế nào, chỉ có thể lặng im. "...""Bỏ đi"" Ta không biết như thế nào được tính là phản bội. Cũng không biết như thế này có phải là yêu hay không. Nhưng ta không muốn chàng ấy chết, chỉ muốn chàng ấy có một cuộc sống tốt"" Mong chàng, mùa đông ấm áp, mùa xuân không lạnh"" Mong chàng, trời tối có đèn, trời mưa có dù"" Mong chàng, không còn cô đơn một mình, có người nhà ở bên"" Mong chàng, nụ cười sẽ luôn ở trên gương mặt"" Mong chàng, dù muộn như thế nào, vẫn sẽ còn một ngọn đèn chỉ vì chàng mà sáng"" Mong chàng, khi đau khổ, khi mệt mỏi, khi bị thương sẽ có người bên cạnh chàng. Chứ không còn ở một góc nào đó đơn độc một mình, lặng lẽ tự liếm vết thương"Mong... thời gian có thể chậm lại. Mong... bạn bè không rời xa. Mong... thế giới không có Vô Phong, không có Cung Môn. Mong... đời này có thể bên nhau bạc đầu.…
Ngày hôm đó mưa rất lớn, mà ngày mưa thường gắn với những nỗi buồn mông lung. Thế nhưng đối với Tường Linh cơn mưa hôm ấy đã đem đến cho cô một lần gặp gỡ bất ngờ, ai biết lần đó lại kéo dài cả một đời.* * *- Trần An Dương, anh lại không ăn uống đầy đủ rồi. Mau giải thích đi, lần này lí do là gì? - Tường Linh tay chống nạnh ra dáng một nữ chủ nhân nhìn người đàn ông đang thong thả uống nước, tức giận lên tiếng- Là vì không có em bên cạnh. - Anh mỉm cười, dịu dàng vỗ về cô bạn gái nhỏĐây chỉ là một câu chuyện ngọt, vô cùng ngọt về cuộc sống của hai con người xa lạ nơi đất khách quê người cùng sưởi ấm trái tim cho nhau một cách bình dị nhưng lại sâu đậm nhất…