Em hết yêu anh rồi, hết yêu rồi
Tặng Anh - Nỗi đau dịu dàng trong tim em!…
Tặng Anh - Nỗi đau dịu dàng trong tim em!…
những câu chuyện nhỏ, những cung bậc cảm xúc thăng trầm của chàng cảnh sát và anh họa sĩ khi họ về chung một nhà. khi em gọi anh một tiếng "mình ơi", xin hãy đến bên và hôn em thật dịu dàng anh nhé! rồi em sẽ nhấc bổng anh lên, vì em luôn muốn làm vậy với người bạn đời của mình.…
Tháng Chín năm ấy, bầu trời trong xanh đến lạ.Hứa Mộc Tranh ôm chồng sách mới tinh đứng dưới tán cây phượng trước cổng trường Trung học số Một. Tiếng cười đùa của học sinh hòa cùng tiếng ve cuối mùa tạo nên một khung cảnh náo nhiệt của ngày khai giảng.Cô vốn nghĩ năm học mới sẽ trôi qua bình thường như mọi năm.Cho đến khi một quả bóng rổ bất ngờ bay về phía mình."Mộc Tranh, cẩn thận!"Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã có một bàn tay kéo cô sang bên.Quả bóng lăn trên mặt đất.Người con trai đứng trước mặt cô mặc đồng phục trắng, mái tóc đen hơi rối vì gió. Ánh nắng đầu thu rơi xuống bờ vai cậu, khiến mọi thứ như chậm lại trong vài giây.Đó là lần đầu tiên Hứa Mộc Tranh gặp Kỷ Trường Phong.Cũng là lần đầu tiên trái tim cô biết thế nào là rung động.…
Tên truyện: Vương Bất Kiến Vương (eSports)Tác giả: Điệp Chi LinhNguồn: Tấn GiangTình trạng bản edit: Đang lếtThể loại: ABO, 1×1, tiểu thuyết gốc, cường cường, chủ thụ, võng du, sảng văn, e-sport, trúc mã trúc mã, tình yêu oan gia, ngọt ngào, ấm áp, cốt truyện không có cao trào....Nhân vật chính: Trần Bắc Hà (nóng tính Thụ) x Sở Tinh Lan (Dịu dàng mưu mô Công)…
Truyện tình yêu nói về một cô gái với mái tóc vàng nắng được thả buông với đôi mắt nâu màu chocolate to tròn đầy cuốn hút , nó mặc trên mình chiếc váy hồng phấn ,dài ngang đầu gối với một chiếc nơ trên trắng bên bả vai trông đỗi dịu dàng cùng chiếc giày búp bê làm nó đẹp hơn thường ngày . Bàn tay đang run run cầm chiếc điện thoại nhấn nút gọi cho ai đó nhưng vẻ mặt như đang chần chừ , sợ sệt điều gì đó." Alo.."- đầu dây bên kia phát ra một giọng chàng trai lạnh lùng làm đóng băng cả mọi thứ ở nơi đây khiến nó tái mét mặt đi . Giọng cứ lạnh như thế này chắc không ổn cho nó rồi !---Tác giả: Băng Du ( @mikagameza )Chuyển Ver: Thanh Tú ( @Lucy92455043 )…
Thể loại: Ngược nam, thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, tiểu ngược, nam 9 thâm tình.Bách Chính vốn là một kẻ chẳng ra gì, ngay cả hắn cũng tự nhận mình như thế.Hắn nói mình chẳng tốt lành gì, có thể liều mạng vì thứ mà hắn mình, ngay cả chuyện vô sỉ trong mắt người khác, hắn cũng dám làm...Nhưng Dụ Sân lại tình nguyện trả giá vì hắn, vì báo ân, cô vốn có cơ hội trở thành nữ chính ngôn tình nhưng lại hoá thân thành nữ phụ khổ vì tình.....Bách Chính xưa nay ngỗ ngược liều mạng, người ghét chó ngại, chuyện vô liêm sỉ gì cũng dám làm.Cuộc đời Bách thiếu ghét nhất ba loại người.Nghèo khổ, ngây thơ, xinh đẹp.Dụ Sân quê mùa không có gì ngoài hai bàn tay trắng.Nhưng những đứa trẻ ở quê bọn họ đều đơn thuần chất phác.Cô quá xinh đẹp, cuộc đời Bách thiếu chưa từng gặp ai đẹp như vậy.Bách Chính đùa bỡn cô, dùng dây thừng trói cô, bắt cô chạy theo xe motor, bắt cô mua bữa sáng giặt quần áo cho cậu, thậm chí còn vì người khác mà nửa đêm bắt cô hứng gió.Bách thiếu ức hiếp con nhà người ta, cảm giác đóng giả ân nhân của cô thật sảng khoái.Mãi đến khi xảy ra tại nạn xe...Bách Chính mới phát hiện, bản thân đã yêu Dụ Sân tự bao giờ.Dụ Sân cũng biết Bách Chính không phải là ân nhân của cô.***Dụ Sân đâu ngờ, ở nơi xảy ra tai nạn năm ấy, nếu có thể, cậu chẳng sợ hai tay máu chảy đầm đìa, không còn nguyên vẹn, thậm chí là mất mạng nhưng việc đầu tiên cậu muốn làm chính là cứu cô ra ngoài.***Đôi lời: - Nữ 9 có mùi hương đặc trưng, tính cách dịu dàng nhưng không nhu nhược. - Nam 9 có quá…
"Có những ánh sao rơi xuống không phải để lụi tàn...mà là để tìm thấy một đôi mắt sẽ giữ chúng lại suốt đời."Tại Đại học Công nghệ Seoul - nơi câu lạc bộ STS và Hội sinh viên luôn đứng ở đỉnh cao danh vọng - Lee Minhyeong chưa từng nghĩ mình sẽ rung động chỉ vì một nụ cười.Ngày đầu tiên gặp Ryu Minseok, cậu đã biết mình không thể thoát khỏi đôi mắt ấy nữa.Một Alpha kiêu ngạo, nổi tiếng và luôn tự tin vào mọi thứ.Một Omega dịu dàng mang trong tim mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm.…
một min yoongi ngọt như mía lùi, một min yoongi hay ghen, một min yoongi dịu dàng như mùa xuân tháng hai.…
Tôi simp Bakugo.WARNING:- OOC.- Bakugo ngáo vl.- Tổng hợp oneshots tui tự sáng tác. Không theo mạch truyện.- Bakugo ngáo vcl.- dcm k có sếch đâu =))))- Tui tự nhận cách viết của tui có thể nhiều người không thẩm được, nhưng tui vẫn muốn viết, để có thể thấy bản thân tiến bộ hơn qua từng hành trình. Nếu mọi người thấy mấy chap đầu nó dở vãi cả l thì skip qua đi nhé. Thân ái.…
Tác giả:Bạo KỳThể loại:Đam MỹNguồn:winterplace.wordpress.comEditor: Jung tiểu kúVăn Án: "Sau này không cho phép giấu diếm cảm xúc khi ở cạnh anh. Em hãy giống như trong ngục lúc trước, dùng nắm đấm đánh anh như vậy anh sẽ cảm thấy yên tâm hơn""Anh học những lời buồn nôn đấy ở đâu ra vậy? Muốn tôi giống lúc đó? Anh thích bị ngược à?"Mars hừ một tiếng, không rõ cảm xúc giận hay không giận, cúi xuống chiếm lấy đôi môi Nghiêm Phong mà ngấu nghiến.Lúc này Mars hôn Nghiêm Phong lúc này không mang sự dịu dàng như những lúc dỗ dành càng không xuất phát từ tình dục mà là sự tranh đấu gay gắt không khoan nhượng.Có lẽ đây chính là cách hai người chung sống với nhau tự nhiên nhất.…
"Sao anh lại bối rối vậy, Yoongi?".Taehyung dịu dàng hỏi. Trái tim tôi bị siết chặt khi đối diện với ánh nhìn ấy, một cảm giác mà tôi cứ ngỡ tôi đã quá biết nó là gì. Tội lỗi. Và rồi tiếng nói trầm dày đó ngập ngừng:"E-em đang ở ngay đây mà"."Anh biết, Taehyung, anh biết mà". Tôi lặp lại, có vẻ đang tự thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục Taehyung."Nhưng... còn những người khác? Bạn bè chúng ta? Anh trai em? Lỡ đâu em thậm chí còn không phải là thật?".Đôi mắt em mở lớn trước những câu nghi vấn dồn dập, và tôi thấy sự tội lỗi một lần nữa đang bủa vây và nuốt trọn mình khi đối diện với ánh nhìn ấy."Có thể em chẳng phải là thật".Taehyung thì thầm, ngồi sát lại và cụng trán vào trán tôi, không cho tôi cái quyền né tránh khỏi ánh mắt em."Nhưng mà, em vẫn đang sống. Em còn sống. Chỉ là không thức thôi, nhưng em sẽ tỉnh dậy sớm mà, em hứa đấy".Hoặc, Taehyung chính là bóng ma của những hồi ức tốt đẹp mà Yoongi không muốn vụt mất.Author: @httptaegijoon / @Wynteear on AO3Original fic: https://archiveofourown.org/works/15898401 & https://www.wattpad.com/story/144416153-taegi-oneshotsTruyện dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác!…
Truyện : Cô ơi ! Em nèTác giả : Cỏ Dại Thể loại : bách hợp , nhất thụ đa công , hài , ngọt , ngược .( VÌ VẤN ĐỀ BẢN QUYỀN NÊN CÁC BẠN KHÔNG ĐƯỢC ĐEM TRUYỆN ĐI MÀ KHÔNG XIN PHÉP TÁC GIẢ NHÉ ).Triệu Lạc Yên trở về nước , La Tiểu Nha và nàng đã gặp nhau ... Liệu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo ? 1 kẻ lạnh lùng đầu gấu như Sa Hòa Tiên có thể làm được gì La Tiểu Nha ? Trần Tiểu Hy là bạn thân sao lại bên cạnh La Tiểu Nha và nảy sinh tình cảm ! Liệu La Tiểu Nha với Triệu Lạc Yên có đến với nhau không ? Và phần này sẽ có sự trở lại của nhân vật của vài bộ truyện trước của mình và còn dài dài nữa ... Mong mọi người theo dõi và ủng hộ truyện của mình . ❤Cám ơn độc giả ❤…
Trạng thái:•đăng tải 26.10.2021•chưa hoàn thành Vui lòng không reup!!!Truyện chỉ đăng ở app wattpad, những nơi khác đều là reup!!!" Tưởng Vân cao lãnh bước cạnh Thiên Thảo hoạt bát.Hứa Dương dịu dàng lén nhìn trộm nét mặt ôn nhu của Trương Hân.Viên Nhất Kỳ tinh nghịch sánh bước cùng dáng vẻ không chút biểu tình của Thẩm Mộng Dao.Trần Kha soái khí tay đan tay với Trịnh Đan Ny một vẻ phúc hắc.Châu Thi Vũ dù ngạo kiều cũng từ bỏ tôn nghiêm mà chủ động ôm lấy tay Vương Dịch. Gương mặt lãnh đạm thường ngày của cậu bỗng hiện ý cười tuy chỉ thoáng qua nhưng lại bị Châu Thi Vũ bắt gặp khiến nàng ngạo kiều cũng phải ngẩn người mà cảm thán."…
Nhà Lữ Hành và Tiên Nhân hình như có gì đó rất mờ ám!________Paimon đeo một cặp kính râm bay qua bay lại trước mặt Lumine, em gái Aether."Xiao ấy, hôm bữa đi ăn cùng Paimon và Aether cái tay hắn ta cứ táy máy, không nắm tay được thì ôm eo Aether!"Lumine nhẹ nhàng xoa đầu Paimon, lại nhìn sang Xiao và anh trai cô:"Có lẽ là có giang tình."Amber bên cạnh lập tức phủ nhận:"Gì chứ? Hình như Xiao không được hợp với Aether lắm... Cậu ta dịu dàng thế mà."Lumine tuy im lặng không đáp, nhưng nụ cười của cô rất tươi. Thứ cô tự hào nhất là anh trai của mình.Tất nhiên, cuộc tình giữa Xiao và Aether phải được sự cho phép của cô em gái này!_________Tác giả: Cá Vàng Muối Chanh.Đăng tại Wattpad @KiuHi3.Không có Couple phụ.…
Văn ÁnKakuchou có một người chị gái kết nghĩa hơn hắn 5 tuổi. Chị ta khá là bạo lực hơn mấy đứa con gái mà hắn từng gặp. Nhưng được cái là chị ta lại cực kì hiền dịu, vui tính, lâu lâu lên cơn dở người nên mới bạo lực thôi chứ chị trông cũng ra gì và này nọ phết đấy.Chị ta cũng có một mối quan hệ cực vòng vo khi mà vừa quen biết với cảnh sát rồi tới bác sĩ và cả bất lương nữa chứ?! Rốt cuộc thì chị là ai vậy Murasaki Shinomiya?.....Cp : AllxShinomiya ( hoặc có thể là âm - dương )Cp phụ : DrakenxEmma, TakemichixHinata,...sẽ được bổ sung sauWarning : có OOC, ngôn từ thô tục, không giống với nguyên tác cho lắmĐÃ NGỪNG VIẾT!!…
Văn án:Năm 16 tuổi, Lâm Diểu biết mình chỉ là thiên kim giả được nhận nuôi.Mẹ ruột của cô - một người phụ nữ uốn tóc xoăn - đưa cô trở về con hẻm cũ kỹ, xập xệ.Ngay lúc đó, cô chạm mặt Văn Dã - thiếu niên với khóe môi còn đọng vảy máu, vẻ mặt u ám, lạnh lùng.Người phụ nữ đẩy cô về phía trước: "Gọi anh đi."Lâm Diểu chạm phải đôi mắt đen lãnh đạm của thiếu niên, sợ hãi gọi một tiếng: "Anh."Ánh mắt Văn Dã lướt qua khuôn mặt trắng trẻo của cô, rồi dừng lại trên chiếc váy trắng cổ búp bê ngoan ngoãn mà cô đang mặc.Không nói một lời, anh xoay người rời đi.Trong con hẻm chật hẹp, hai bờ vai khẽ chạm nhau.Thái độ ghét bỏ của anh, bày ra rõ ràng.---Cốt truyện: Ở nhờ * Giả huynh muội * Nương tựa lẫn nhau * Yêu thương nhauNam nữ chính không có quan hệ huyết thống và không cùng hộ khẩu.Tags: Tình yêu duy nhất | Gương vỡ lại lành | Trời sinh một cặp | Trưởng thànhCP: Lâm Diểu × Văn DãMột câu tóm tắt: Anh yêu thương cô đến tận xương tuỷ.Thông điệp: Có chí thì nên.---Nguồn: Tấn GiangEditor: huognanhi (Tây Tây)Lưu ý: Vui lòng không reup.…
Cậu Kiều ngồi trước hiên nhà, ánh mắt có phần dịu dàng hướng về bóng người đằng trước. Mỗi lần như thế, cậu có muốn chối cũng không thể dối lòng rằng mình có nỗi tình khác lạ với người này. Đình - Không xuất thân, không gia thế, không trí thức, không đẹp, không biết ăn nói, đã vậy lại là một "thằng" nữa chứ! Ấy vậy mà mỗi khi nhìn hắn thì cậu lại mềm lòng, còn hắn thì chẳng biết gì cả, như một khúc gỗ cứng nhắc. Gọi dạ bảo vâng, gì cũng một: thưa, hai: con biết, ba: con xin cậu, nghe sao mà vừa dễ ghét mà lại vừa thấy dễ thương. Dần dà, cậu chẳng thể phân biệt được cảm xúc mình mang trong lòng đối với Đình là gì. Cậu chỉ biết cả đời này chỉ muốn Đình bên cạnh mình, mãi mãi không rời mà thôi. Chẳng biết, Đình có cái cảm xúc ấy như cậu không? Đình miệt mài cuốn đất, lâu lâu lại vén vạt áo lên lau mồ hôi, lúc đó lại lén lút nhìn cậu nhàn nhã uống trà hắn pha. Mỗi lần nhìn cậu hai thì hắn lại thầm ngợi khen cậu đẹp quá! Đâu đó trong hắn lại ẩn hiện thứ tình cảm mơ hồ không phân rõ trắng đen đúng sai. Đến nỗi, đêm nó còn mơ thấy cậu đang vỗ lên đầu nó vừa cười vừa mắng khẽ mà môi không khỏi mỉm cười. Song, hắn dặn lòng không được thể hiện thứ đó ra ngoài, bởi dù không biết đây là đoạn tình cảm gì, nhưng để có người khác biết thì nó sẽ thành mối phiền toái cho cậu. Không cầu, không mong, không đợi, hắn chỉ muốn cậu bình an và mình cũng sẽ bên cậu mãi về sau.…
Sự quan tâm thô lỗ nhưng chân thành của Bakugo là liều thuốc xoa dịu hoàn hảo cho áp lực công việc của Shoto.…
Câu chuyện lảm nhảm viết về cặp đôi trẻ đầy yêu thương.…