Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhịp đếm ngược standbyNhịp gõ đều đều trong in-earNhịp count-inNhịp Sơn Thạch đếm trước khi hô khẩu hiệu nhàNhịp tay Neko vỗ vào lưng người đối diệnNhịp thởNhịp timVà nhịp lòng...~ Văn phong tôi lộn xộn như tất cả mấy cái nhịp kia trộn vào nhau vậy ~…
woojin tỉnh dậy ở một căn phòng trống rỗng lạ hoắc, ở đây cậu là nô lệ còn ryul là kẻ trị vìlưu ý: ooc, có yếu tố tâm lí, tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giảlấy cảm hứng từ the 8 showTop1#woojin. 31/1/2026…
Anh tú Sơn vừa cất cái roi mây vào góc tường lại phải lôi ra gõ gõ mới xua được đám trò đi, vừa loạt xoạt xếp giấy mực vừa nhăn mày nói: "Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, quan bác cứ làm thế chỉ tổ chúng nó hư thôi!"Anh nghè Thạch thả xong bó sen vào cái chum cạnh hiên nhà thì nhảy tót lên chõng ngồi cạnh người kia, bị người ta tét cho hai cái vào đùi vẫn cười toe mà dỗ: "Thầy tú đừng có giận tôi mà hại thân, bọn trẻ vẫn nghe lời, vẫn say chữ đấy thôi! Trẻ con nghịch ngợm một tí mới dễ nuôi dễ lớn.""Vâng! Dễ lớn thì có dễ lớn thật" - Anh tú Sơn chầm chậm nói, tay lật ngửa hai chén trà rồi đặt một chén ngay cạnh người kia - "Có một đứa lớn tồng ngồng đây chứ đâu xa. Còn đỗ đến ông Nghè cơ mà!"Anh nghè Thạch vẫn cười hề hề, nhanh tay nhấc ấm trà lên lắc tròn mấy vòng rồi rót vào chiếc chén phía đối diện, giọng ngọt như mía lùi: "Có đỗ đến ông Bảng ông Trạng, đỗ đến Ngọc Hoàng thì cũng về rót trà cho thầy Tú thôi. Thầy nhỉ?"…
Ký sự chữa bệnh rung tim cho bệnh nhân rung tim bởi "bác sĩ" cũng chính là tác nhân gây rung tim.Hay còn gọi là chuyện yêu đương nhắng nhít của hai người không hề yêu đương.…
Cảm phiền quý ngài nam chính cách xa tôi. Dẫu sao cũng là con người, tôi chỉ có một tham vọng nhỏ là giành được giải thưởng "Nhân vật phụ mờ nhạt của năm" đầy danh giá. Với ánh sáng mù mắt của cậu, e là tôi có đầu thai 10 kiếp cũng không thể tu luyện thành tài một tay ẵm trọn giải thưởng.Nói chung là Lee Heeseung đi ra kia chơi!…
Tóm tắt: như tiêu đề, đây là series hậu trường của fic "Hành trình tìm về các nguyên tố của Boboiboy"Warning: ooc, elements + fushion x boboiboyNhân vật thuộc về monsta, nhưng trong này thì số phận họ thuộc về tôi…
Nơi xả các idea bất chợt nghĩ ra trong khi bí ý tưởng cho fic chính (hi vọng có người triển khai cho đọc🥹🥹)Warning: ooc, cp: có thể có elements + fusion x oboi (otp mình) hoặc non-cpCác nhân vật thuộc về Monsta và những tác phẩm liên quan tới nhân vật đó…
"Em có sợ mất anh không?""Anh nói gì vậy, tất nhiên là có rồi""Anh cũng không muốn mất em. Muốn yêu em mãi mãi. Muốn được chăm sóc và bảo vệ cho em đến suốt cuộc đời"…
"Ta phải ở đây. Không thể ở đây nhưng không ở đây, cũng không thể không ở đây mà lại ở đây." - Neko cố gắng tóm gọn lại một lần nữa; không rõ muốn nói với Thạch hay với chính mình. Sơn Thạch vừa nghe vừa tủm tỉm cười. Thạch có hai thắc mắc. Một là, bằng cách nào mà người kia có thể biết và nhớ được đủ thứ trên đời như vậy? Hai là, Neko có đang ở đây không?…
Warning: ooc, hints elements + fushion x boboiboy ori, lần đầu viết nên có thể thiếu logic và không hay lắmNhân vật thuộc về monsta, nhưng trong này thì số phận họ thuộc về tôiÝ tưởng dựa trên fic 『 Boboiboy 'Phiêu Lưu Kí' 』 của bạn @banlanguoikotontai và các fic multiverse (tiếng nước ngoài) khác…
Korotan D là Official Light Novel ngoại truyện CHÍNH THỨC của bộ phim "Lớp học ám sát". Korotan D, (殺 た ん D Korotan D) là tập thứ tư của bộ sách Lớp học Ám sát: Korotan. Các sự kiện trong cuốn tiểu thuyết diễn ra ba năm sau khi tốt nghiệp Lớp 3-E, do đó diễn ra khi họ vẫn còn là học sinh trung học. Lưu ý: Bài dịch này chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup ở bất cứ đâu.…
Thạch bất chợt đưa mắt qua từng đầu ngón tay đầy vết chai sần của người trước mặt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh chính bàn tay ấy xách cái hộp gỗ dài đựng đầy truyền đơn qua cửa toà soạn, vạt áo thẫm xanh ung dung và kiêu hãnh lướt ngang qua toán lính tuần rồi hoà vào phố chợ phồn hoa... Chiếc đàn đáy vẫn nằm yên trong góc tường cùng với chồng bản thảo giấy nháp lộn xộn của mấy ông nhà báo. Chẳng biết nó có nhớ thương cái hộp vừa in kia, hay vương vấn gì bàn tay nọ chăng?…