Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Seidoo_ReikiSummary: [Phần tiếp theo của 'Bộ mặt thật của Thùng rác']Dù được trao cơ hội sống lại lần thứ hai, Leno vẫn không thay đổi. Anh ấy đã mất tất cả, danh tính của mình, vị trí của mình, gia đình của mình, tất cả mọi thứ. Cale đã thề sẽ làm cho Leno thực sự hạnh phúc và có một cuộc sống đàng hoàng. Con đường để đến đó không hề dễ dàng.Nhưng cùng nhau, họ sẽ hàn gắn.Họ sẽ ổn thôi.…
Sylvie là nhà khoa học có thể coi là con người cuối cùng của toàn nhân loại,khi đại dịch Zombies bùng phát nó đã quét bay mọi thứ. Cô có một nhiệm vụ là tạo ra một thực thể người ở dạng siêu việt để có thể trở về quá khứ làm thay đổi lịch sử!…
Disclaimer: Toàn bộ sự sáng tạo của tình tiết thuộc về mình, nhân vật được dựa trên Marvel Universe Cinematic, không thể đảm bảo không có yếu tố OOC.Pairings: SpideyPoolRating: PG-13Summary:5 năm sau cú búng tay, Peter trở lại.Cậu tìm được dì May, cũng đã ôm được Tony lần đầu tiên (ngài Stark đã cho phép cậu gọi ông là Tony).Nhưng cậu không tìm được Wade.Cậu không nghe thấy tiếng hai thanh katana rút cái rẹt ra khỏi bao, sẵn sàng tắm trong máu đỏ như mọi lần ở những con ngõ có bọn tội phạm bị truy nã.Cậu không nghe thấy tiếng đạn đồng rơi leng keng khỏi khẩu súng máy từ góc ban công nào đó khi Avengers có nhiệm vụ ở những nơi có băng đảng mafia, đối tượng khách hàng thích thanh trừng lẫn nhau.Cậu không nghe thấy tiếng ai đó từ sau lưng cậu chuyên phát ra mấy lời tục tĩu, chỉ để khen eo và mông và chân và vai và thậm chí cái đầu tròn ủm của cậu trong bộ spandex.Cậu thậm chí không nghe người ta bàn tán gì về hắn nữa.Wade đã biến mất, hắn không còn ở New York của hắn và cậu.Wade Wilson. Deadpool. Wade.Cậu không tìm được hắn.Category: M/M.Warnings: OOC. Bối cảnh diễn ra Mailbox là sau Infinity War, còn Try Again là sau Endgame.Mình viết Mailbox vào một ngày quá buồn thảm và đã khóc đủ khi Peter tan thành bụi trong vòng tay Tony, lúc đầu mình đã định chỉ dừng lại ở đó và không viết gì thêm, cho đến khi mình xem No way home và khóc x3 vì Peter thì mình đã quyết tâm viết tiếp để Spidey có một cái kết hạnh phúc hơn khi MCU là đồ độc ác.…
"Tình yêu không chỉ là sự bùng nổ của Dopamine. Đó là hành trình tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn giữa tâm bão."Cố Lam Thanh là một Tiến sĩ Tâm thần học thiên tài, người tôn thờ sự hoàn hảo và trật tự tuyệt đối. Cuộc sống của cô là một bản danh sách gạch đầu dòng được kiểm soát nghiêm ngặt: Không vi khuẩn, không sai số, và tuyệt đối không có những cảm xúc thừa thãi. Cô dùng dao mổ của lý trí để giải phẫu mọi vấn đề, kể cả tình yêu.Lâm Nhật Hạ là một Giám đốc Nghệ thuật nổi loạn, một ngọn lửa hoang dại sống bằng bản năng và những vệt màu hỗn độn. Cuộc sống của cô là một bức tranh Abstract đầy ngẫu hứng, nơi cảm xúc là thứ duy nhất dẫn đường.Hai con người ở hai thái cực đối lập bị buộc chặt vào nhau bởi một dự án hợp tác bất đắc dĩ và một kẻ thù chung nguy hiểm - Hàn Thiên Vũ, gã bạn trai cũ ái kỷ đầy mưu mô.Ban đầu, đó chỉ là một bản hợp đồng cộng sinh: Thanh cần Hạ để thoát khỏi sự kiểm soát gia tộc; Hạ cần Thanh để tìm lại sự cân bằng sau những tổn thương. Nhưng khi những cuộc tranh luận về "Logic" và "Cảm xúc" dần biến thành những cái chạm lén lút, những nụ hôn trong bóng tối và sự thấu hiểu đến tận tâm can, họ nhận ra mình đang bước vào một vùng nguy hiểm.Khi "Thánh địa vô trùng" của vị bác sĩ bị xâm lấn bởi những sắc màu rực rỡ, và "Sự hỗn loạn" của người họa sĩ tìm thấy bến đỗ bình yên... liệu họ có đủ dũng cảm để phá vỡ mọi quy tắc và chấp nhận một "liệu pháp" chưa từng có trong sách giáo khoa?Một câu chuyện về sự va chạm giữa Trí tuệ lạnh lùng v…
Số phận đã định đoạt Thì không bao giờ có thể thay đổi Dù ngươi có cố đi chăng nữa Sẽ chẳng bao giờ đáp lại Sức mạnh là thứ Mà Người nắm giữ Trường tồn bất biến Mãi mãi không quỳ xuống Fushikiju..Tại sao?Tại sao ngươi lại ham muốn nó? Ta đã từng hứa với Thần một giấc mơ Một giấc mơ về sự bất diệt Với lòng trung thành ngàn năm Chính ta đã tự chọn Đi vào con đường tối tăm không chút ánh sáng Chỉ vì sức mạnh Đến cuối cùng,ta mới hối hận Nhưng chẳng thể sửa chữa,quá khứ đã qua rồi Tâm can day dứt,cũng chính ta chẳng hiểu được.À...Do ta vứt bỏ con người trước kia,tiến vào con đường tội lỗi. Mang danh là một vị thần,nhưng ta chưa từng hoàn thành đứng nhiệm vụ.Chỉ biết giết và giết.Tội lỗi chồng chất,ngày càng nặng.Ngông cuồng,coi thường,độc ác đã dần che mờ đôi mắt.Bàn tay nhuốm máu,thứ chất kinh tởm dần thấm vào y phục. Đứng trước khung cảnh chết chóc,chiến trang bùng nổ,sao ta lại chẳng có cảm xúc gì?Gương mặt vô cảm,cầm kiếm lên,loại bỏ từng kẻ địch.Hoàn hảo về mọi mặt nhưng tình cảm lại TỬ?Nó chết từ rất lâu rồi và ta cũng không cần tới nó để làm gì. Vậy,có xứng đáng làm một vị thần không? Không cảm xúc,không tình người,sự thương cảm còn đâu mà nhắc đến nó?! Rất mạnh,tạo ra bao nhiêu vị thần quyền lực khác nhưng thân thế này cũng phải trả giá thôi.. Vị thần đầu tiên của vũ trụ là người khác Ta chỉ là người thứ hai Tuy vậy nhưng ta và Người đó khác nhau...…
Toàn bộ các tác phẩm thuộc quyền sở hữu của author @gloomychild_ và Seulrenity Vietnam Official Union.Vui lòng không mang ra ngoài dưới bất kì hình thức nào.…
Tác giả: MagicalGirlHell*Fic dịch đã được tác giả cho phépNguồn: https://archiveofourown.org/works/13449225/chapters/30826629Tóm tắt:Một nửa của mọi thứ biến mất.Loki không chết. Nó đang lẩn trốn - - đâu đó.Câu trả lời nằm trong những lời ấy. Trong mảnh ghép cuối cùng Loki để lại cho anh. Nếu anh có thể hiểu ra, thì ở phía cuối con đường, Thor sẽ tìm được em trai. Em trai của anh, thần dân của anh, mục đích của anh, thế giới của anh, cả thế giới của anh.Anh biết. Bằng tất cả những gì vụn vỡ còn lại của trái tim, anh biết.Một nửa của mọi thứ biến mất. Đội Avengers đã mất rất nhiều, giờ, họ đang dần mất đi Thor.Người dịch note:Fic này được viết ngay sau Infinity War nên sẽ không đi theo những sự kiện của Endgame. Mình rất thích cách các char tương tác với nhau được miêu tả trong fic, cách họ cố gắng vượt qua quãng thời gian sau cú búng tay của Thanos đến lúc Tony trở về. Ngoài ra, fic này gần như là Thor centric và vì mình vẫn rất không đồng ý việc nỗi đau mất mát của Thor gần như bị biến thành trò hề trong Endgame nên mong mọi người có được một góc nhìn mới qua fanfic.…