Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Là chị dâu - em chồng, vốn dĩ đã không nên gần nhau.Nhưng trong một mái nhà đầy lễ giáo, nơi một người chịu đựng, một người lặng lẽ quan tâm...Tình cảm ấy vẫn nảy sinh.Để rồi đến cuối cùng, chỉ còn lại một mối tàn duyên không thể gọi tên.…
Nàng là công chúa tôn quý của đại quốc Đại Khải, gánh vác sứ mệnh hòa thân mang theo muôn vàn kiêu hãnh sang nước láng giềng Đại Hàn. Ngày đặt chân đến đất khách, hoàng gia Đại Hàn đón mở một vương phủ yên ắng nằm sâu ở phía Nam kinh thành cho hôn sự của nàng. Đáng nói, buổi đại hôn bang giao này lại được tổ chức vô cùng xa hoa, hoành tráng, thậm chí còn lấn lướt cả ngày đại hỷ của Thái tử Đại Hàn năm xưa.Thế nhưng, đằng sau tầng tầng tầng lụa đỏ kiệu hoa rực rỡ ấy lại là một cuộc hôn phối đầy châm biếm: Người nàng gả cho lại là Lục Công Chúa - kẻ bị hoàng đế Đại Hàn ghẻ lạnh, mẫu thân mất sớm. Chỗ dựa duy nhất của Lục Công Chúa là anh trai ruột Tam Hoàng Tử thì đã thành phế nhân, liệt hai chân sau một tai nạn té ngựa đầy ẩn khuất.Biển hồng y rình rang ngày cưới không che giấu được sự thật rằng Lục Công Chúa chỉ là một quân cờ bị đẩy ra làm bình phong chính trị. Chính vì vậy, công chúa Đại Khải nhìn vị Lục Công Chúa ấy bằng nửa con mắt, khinh nàng nhu nhược không có thực quyền, oán nàng làm vấy bẩn danh tiết của mình. Nàng chọn cách lạnh nhạt, xa cách, mặc cho người kia ngày ngày bận rộn chăm sóc người anh trai tàn tật và dùng tấm lòng nhân ái, bao dung để âm thầm giúp đỡ những người nghèo khổ xung quanh phủ phía Nam.Thế nhưng, chính tại góc phủ bình lặng ấy, sự thuần hậu và dịu dàng của Lục Công Chúa lại như vầng trăng sáng, từng chút một sưởi ấm nỗi lòng ly hương của nàng. Sự nhân ái ấy không phải là yếu đuối, mà là dũng khí cao thượng nhất để che chở cho những người th…
Trong thế giới thượng lưu đầy thâu tóm và thủ đoạn, có một cái tên khiến người ta vừa kính nể vừa e dè: Phan Lê Ái Phương - nữ tổng tài trẻ tuổi nhất tập đoàn AP Group, kẻ nắm trong tay chuỗi khách sạn và khu nghỉ dưỡng trải dài khắp Đông Nam Á. Ở nơi tiền tài và vị thế lên ngôi, Phương bước đi bằng sự tự tin đến mức hoang dại. Không ai dám gọi thẳng tên cô, trừ khi muốn đối diện với một cơn bão lạnh lùng, sắc bén không kịp trở tay.Thế rồi Bùi Lan Hương xuất hiện - một kiến trúc sư trẻ tự do, nóng bỏng và kiêu hãnh, mang trong mình vẻ đẹp vừa thách thức vừa khiến người ta mất ngủ. Hương không thuộc về thế giới của những kẻ thượng lưu giả tạo. Nàng sống bằng đam mê, bằng những bản vẽ táo bạo, và bằng một trái tim chưa từng chịu cúi đầu.Lần đầu gặp gỡ, Phương nhìn Hương bằng ánh mắt của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Không vòng vo, không ngọt nhạt, chỉ có một câu ngắn gọn buông ra giữa buổi tiệc xa hoa:"Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng em - em chính là ngoại lệ."Hương bật cười, ánh mắt sắc lẻm:"Vậy sao? Tiếc là tôi không thích những kẻ tưởng mình có thể kiểm soát tất cả."Một lời từ chối lạnh tanh không làm Phương lùi bước. Trái lại, nó chỉ khiến kẻ điên ấy càng muốn chiếm lấy, càng muốn giam cầm, càng muốn nhìn thấy Hương phải thừa nhận rằng - nàng thuộc về cô.Nhưng Bùi Lan Hương không phải là kẻ dễ khuất phục.Khi trò chơi săn đuổi bắt đầu, cả hai đều nghĩ mình là thợ săn. Cho đến khi những bí mật gia tộc, những toan tính thương trườ…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Mẹ Tuyết và những nạn nhân của mẹKhông chỉ có mấy chị mà còn có thêm người khác...Tất cả chỉ là ảo tưởng không dành cho người dễ tinCảm mơn những viewer đầu tin gấc nhìuuu…
Mình viết vì yêu năng lượng mà Gấu Mèo mang đến!❤️Truyện này mình viết theo vibe nhẹ nhàng, trầm lắng như cái cách mà hai bạn Gấu Mèo mang lại ( đối với mình)…