[allHades] White Underworld
𝘾𝙖𝙣 𝙞 𝙨𝙚𝙚 𝙪 𝙞𝙣 𝙢𝙮 𝙣𝙚𝙭𝙩 𝙙𝙧𝙚𝙖𝙢?Call me AzumiallHades______Record of Ragnarok | Shuumatsu No Valkyrie charactersAll chars belong to Shinya Umemura - Takumi Fukui - Azychika sensei…
𝘾𝙖𝙣 𝙞 𝙨𝙚𝙚 𝙪 𝙞𝙣 𝙢𝙮 𝙣𝙚𝙭𝙩 𝙙𝙧𝙚𝙖𝙢?Call me AzumiallHades______Record of Ragnarok | Shuumatsu No Valkyrie charactersAll chars belong to Shinya Umemura - Takumi Fukui - Azychika sensei…
Chẳng ai có thể thay chuyển được vòng xoáy định mệnh.…
[suicide] sau cái chết của em?…
" Siêu năng lực như một con dao hai lưỡi. Chúng ban cho ta sức mạnh vượt qua mọi tiêu chuẩn của một con người, nhưng cũng vì thế mà gánh nặng chúng tạo ra cho ta vượt khỏi sức chịu đựng của một con người. "PPG phải từ bỏ sức mạnh sau những gánh nặng mà nó gây ra cho cơ thể. Nhẹ nhõm thay khi họ đã đánh bại HIM, cảm hóa Mojo Jojo và kéo RRB hướng đến tương lai tươi sáng.Nhưng rồi, năm tròn 18 tuổi, họ đã chết trên chuyến bay trở về Townsville sau chuyến du lịch dài ngày...Và BOOM !!!Họ được chuyển sinh vào một thế giới kì lạ nào đó, cùng với một lời đề nghị hãy cùng nhau cứu lấy thế giới này được gửi từ một giọng nói bí ẩn vang lên sau khi họ mất ý thức từ vụ nổMột thế giới nơi con người có thể sử dụng ma thuật, và PPG cũng có thể sử dụng...thậm chí khuếch đại năng lực của mình mà không phải chịu gánh nặng như trước nữa...Liệu họ có thể cứu thế giới này như cách họ đã từng bảo vệ thành phố nhỏ của họ ?…
Vườn hoa linh lan số 22 của project "𝒎𝒖𝒈𝒖𝒆𝒕" mở cửa lúc 21:00Author: @choisarang_Beta: bubu…
Nếu adamas sống ẩn dật sau khi bị poisedon đâm thì sao? Nếu adamas gặp jataka trong lúc anh ta hấp hối và cứu anh ta thì sao ? Nếu poisedon nhận ra tình cảm của mình và hối hận khi giết Adamas +bl +18+…
_Chiến đấu..._Hi sinh vì người khác..._Những phi vụ nguy hiểm..._Kẻ ác rình rập xung quanh..._Nhưng rồi cũng sẽ....ổn _Những kẻ cầm quyền sẽ thay đổi... Một số lại ko như thế _Trả giá những gì họ làm mà không quay đầu lại hối hận thì chỉ có......Chết _"Vì có chúng tôi luôn bên cạnh các cô mà..."…
Chuyện gì đã xảy ra với Jungkook và cô vợ mình mọi người nếu muốn biết thì hãy đọc nhé…
Chỉ là quá đói hàng và fandom dần sống ẩn nên tui phải tự nấu. Có gì quá sức tưởng tượng hay trái khoáy với tâm niệm thì mong bà con góp ý nhẹ nhàng đán iu thôi ạ~Lần đầu viết fic xem có ai thích đọc không…
Tôi gặp lại em sau 10 năm.Nhưng em ko nhớ tôi là ai.10 năm qua, tính cách em đã thay đổi.Từ một con người ngây thơ, tinh nghịch, luôn vui vẻ......đã trở thành một người thanh lịch, đoan trang, thông minh, hiền lành và khiêm tốn. Nhưng lại có chút buồn trên khuôn mặt.Em luôn cố giấu bằng một nụ cười.Em đã trưởng thành, ko còn là cô bé ngây thơ, mít ướt nữa.Nhưng khi em gặp lại tôi, tôi cũng đã thay đổi nhiều.Tôi nhất định sẽ làm cho em nhớ ra tôi là ai.10 năm qua tôi đã nhận ra tình cảm cảm của mình đối với em, nhưng chưa nói và tôi mong em sẽ chấp nhận. "Mãi Yêu Em, Cô Gái Năm Ấy"…
Tác giả: Nguyễn Lily (Lily2302love)Đây là fanfic gồm nhiều đoản do mình nghĩ ra. Mà chủ yếu là các cặp:Brick - BlossomBoomer - BubbleButch - ButtercupVà một số cho PPNKG x RRTB…
Mình yêu biển, yêu con chữ những điều nhỏ xinh, lặng lẽ và đặc biệt mình yêu PerTa. Vì thế nơi đây sẽ là những mẫu chuyện nhỏ mình viết về hai bạn nhà liên quan đến những điều mình yêu. Nếu bạn không thích, nhẹ nhàng lướt qua mình nha.…
Các cậu nghĩ sao khi một người đàn ông 30 tuổi một mình học cách làm cha?Các cậu nghĩ sao khi một đứa trẻ 8 tuổi, có nhiều bỡ ngỡ, nhiều sự ngây ngô nhưng lại ở cùng người cha quá cứng rắn?Các cậu nghĩ dạy con theo cách giống như quân đội - nghiêm khắc, cứng rắn nhưng tình cảm và ấm áp. Các cậu thấy sao về cách dạy này? Các cậu nghĩ một đứa trẻ 8 tuổi sẽ phải đối diện thế nào giữa một bên là sự nghiêm khắc của ba, bên còn lại là mối nguy hiểm của xã hội? Tất cả đều ở đây! Trong căn nhà nhỏ ấm áp mang tên "Nhật Vũ, con cùng ba lớn nhé!" của secret_cheese! Chúng tớ sẽ kể các cậu nghe về thế giới nhỏ nhưng bao la vô vàn điều kì diệu cùa hao ba con họ. Hãy cùng chúng tớ tới thăm căn nhà nhỏ này nào!cre: violetiz_ BubbleTeam7…
Khi đang ở thế giới Tensura, Rimuru Tempest bất ngờ bị một hố đen không gian hút thẳng, kéo theo Ciel, xuyên đến thế giới Doraemon. Tất cả kỹ năng của Rimuru bị khóa, chỉ còn Bạo Thực Vương - Beelzebub, với tốc độ, phản xạ và kiếm đạo giảm nhẹ.Tại đây, Rimuru và Ciel gặp Doraemon, Nobita, Shizuka, Jaian và Suneo, những người đang bước vào bức tranh kỳ bí dẫn đến Artoria, một vương quốc nghệ thuật sống động nhưng đang đối mặt với nguy cơ diệt vong. Rimuru phải cùng Doraemon và nhóm bạn sáng tạo, tận dụng bảo bối và Bạo Thực Vương - Beelzebub để vượt qua các thử thách, khám phá những vùng đất hội họa độc đáo, và trải nghiệm cuộc phiêu lưu kỳ diệu.Cuộc phiêu lưu không chỉ là hành trình khám phá nghệ thuật mà còn là bài học về tình bạn, sáng tạo và sức mạnh hợp tác, nơi Rimuru và Doraemon nhận ra rằng những thử thách bất ngờ đôi khi mở ra trải nghiệm tuyệt vời nhất.…
chỉ là làm về mấy đứa ngốc yêu nhau…
Con cóc nằm cạnh bờ aoLăm le lại muốn đớp sao trên trời.…
Một truyện ngắn khắc nghiệt, lấy bối cảnh làng Vũ Đại - nơi danh dự nhà nho đã mục ruỗng giữa thời giao thời nhầy nhụa, khi miếng ăn trở thành thước đo nhân cách.Lão Tự, biệt danh Đồ Gàn, là tàn tích cuối cùng của lớp nho sĩ thanh cao: thà chết đói bên ngọn đèn dầu lạc, thà gặm cái bóng của mình, còn hơn cúi đầu trước bọn trọc phú giàu xổi. Lão tự nhủ: "Cái bụng có thể đói, nhưng cái lưỡi không được phép hèn".Thế nhưng, cái lưỡi ấy lại là kẻ phản bội tàn nhẫn nhất.Đêm trăng xanh xao, mùi thịt chó nấu nhựa mận từ nhà thằng Hanh - gã "người mới" giàu nhờ buôn lậu, áp-phe bẩn - bay sang như bàn tay vô hình vuốt ve dạ dày lép kẹp của lão. Một miếng đùi gà thừa, dính đầy nước dãi chó, nằm chỏng chơ bên chuồng. Và lão Tự - kẻ từng coi danh dự là đài cao khiết - đã cúi xuống, vồ lấy, nuốt chửng cả nhục nhã lẫn vị mặn chát của sự khuất phục.Ánh đèn pin rọi vào khuôn mặt lão, miệng còn dính mỡ gà lấp loáng. Thằng Hanh không giận, chỉ cười - nụ cười đắc thắng của kẻ đã bẻ gãy một tượng đài. Nhưng chiến thắng ấy để lại dư vị đắng ngắt: thế giới của hắn bỗng trống rỗng, hôi thối.Sáng hôm sau, lão Tự ra đình ngồi xó, mắt cúi gầm, lưỡi vô thức liếm nhẹ vành môi khô khốc mỗi khi nghe ai nói về đạo đức, lễ nghĩa. Cái cử chỉ ấy rùng mình, như lời nguyền vĩnh viễn: lão sống sót như một thực thể sinh học, nhưng đã chết hẳn như một con người.…
cái kết thật đẹp cho BibleBuild và cả Bubbles…