Summary
Summary về các fanfictions về otp đã đọc trên app WĐang đọc lại vì k nhớ ndung :)…
giữa những đêm dài đằng đẵng,phố phường kẻ lại người quagóc tiệm rượu có người nhớ,bóng dáng một người khôn nguôi.viết cho xuân bách và thành công.…
seriesNhững mẩu chuyện nho nhỏ, những mối tình không có thật tớ viết cho các cậu cùng những loài hoa. Từng loài, từng loại một đều mang một câu chuyện phía sau. Và các cậu cũng thế, từng người một có những câu chuyện của riêng mình.…
"nói rồi đó. tao đợi mày. cho đến khi mày học xong, lại trở về làm partner của tao."…
. viết cho một ngày xuân tàn còn nhiều gánh nặng của park jimin và jung hoseok.. viết cho "em"…
Lòng em đã tỏ, nhưng em chẳng rõ được lòng anh. Em yêu đến độ nào không thể đong đếm, anh ngã vào tình em cũng chẳng thể hay."Gun Atthaphan, liệu em đã yêu một người như anh thế nào?"…
Tâm hồn em, non dại đến vậy sao?…
Để bạn được ở bên họ qua những dòng chữ và ý tưởng, hãy để mình chữa lành trái tim nhỏ của bạn💓*có qua chỉnh sửa*…
"P'Off, ngày mai mình về rồi, anh có thấy tiếc không?""Tiếc. Nhưng không phải tiếc nuối nơi này mà là tiếc nuối em của thời gian trước. Tiếc nuối một em từng nói thương anh."…
bên bậu cửa,dưới hiên nhà,có đôi ta.tựa mái đầu,dưới tán hoa,nở rộ ✨️pairing: chủ tiệm và nhân viên duy nhấtcategory: fluff and lowercase…
Park Jimin hôn Jung Hoseok dưới màn mưa.Park Jimin cưỡng ép ôm lấy tấm lưng vững chãi của Jung Hoseok. Nấc nghẹn.Jung Hoseok đi rồi. Nơi tỉnh lẻ chỉ còn lại Park Jimin đơn độc trưởng thành.…
sài gòn và hà nội, không xa xôi đến thế. chỉ cần có anh và em đã là nhà.pairing: rapper underground x dancercategory: lowercase, slice of life…
Tôi vẫn nhớ những ngày thu rất xanh, những ngày mà người còn bên tôi, chẳng biết tự bao giờ, thu chỉ còn là thu, chẳng còn là những ngày xưa yêu dấu. Tôi vẫn nhớ những mùa đông ấm áp bên người, nhưng khi người rời đi, đông lại trở về là đông, lạnh lẽo và trống vắng.Người đi mang theo cả mùa xuân tươi đẹp, lấy đi ấm áp của mùa hạ trong tôi, Soviet không còn nữa, tất cả chỉ còn là những hoàng hôn tím chứa những lời yêu muộn màng, những cánh hướng dương khô héo chẳng ai thay mới trong phòng làm việc của America.Liệu đó là thực hay mơ? Là quá khứ đã trôi qua hàng mấy thập kỷ, là hiện tại nơi mà người chẳng còn tồn tại, hay là tương lai mà tôi luôn hằng mong đợi? Có phải đôi ta đã từng có những ngày tháng tươi đẹp như thế, hay chỉ là những giấc mộng viễn vông mà tôi tự mơ đến để nguôi ngoai đi nỗi nhớ nhung da diết trong lòng? Ta chỉ biết họ đã từng và sẽ mãi yêu nhau như thế, dù một người đã mãi mãi dừng lại ở thế kỷ 20, mãi mãi ở lại trong một thời xa xăm, rất lâu, rất lâu về trước, để những kỷ niệm đẹp của tình ta sẽ còn lại mãi cùng với dòng chảy vội vàng của lịch sử, chẳng đợi chờ ai, chỉ kịp để tiếc thương cho người.Tuyển tập oneshot tôi viết cho SovAme, tất cả đều là oneshot riêng lẻ.…
Khi Bangtan làm bố, ...Vali lớn, vali bé, con gái nhỏ theo bố từng ngày.Qua nhiều thành phố, qua nhiều bầu trời, để biết bố là tất cả.…
Bản sao của Thành…
Một mảnh ký ức chưa từng được mang tên, luôn luôn mờ ảo, nhưng lúc này lại rõ ràng đến như thực tại đang diễn ra trước mắt.…
(chuyện tơ lòng jumpol rối ren vì nhóc con atthaphan)jumpol có một hội bạn, bọn họ chẳng biết bằng cách nào đã chơi cùng nhau rất lâu, rất lâu rồi. nhưng gần đây, jumpol cảm thấy dường như mình nhạy cảm với tất cả mọi hành động của tay tawan, cậu bạn thân nhất của mình. nhưng nếu suy nghĩ kĩ hơn một chút, lược đi một vài tiểu tiết, thì cũng không hẳn là "mọi hành động""mọi hành động" ở đây, có lẽ phần lớn là "hành động" liên quan đến gun atthaphan.…
một chữ tình, một chữ say.warning: đây không phải thơ, chỉ là vài dòng viết vụng.…
kim juhoon chả biết martin edwards là cái thằng ất ơ nào và ngược lại.…
ngẫu hứng thì viết thôi…