Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện được Convert bởi drakcoffee Văn án:Ngạo kiều công tử lời nói ác độc vươngTrung Nhị hiệp nữ nháo phòng cướiVui mừng oan gia thiên đã định trướcVàng ngọc lương duyên cười cả sảnh đường***********Mỗ cửu mạc cằm: Ừ... Đây là một cái hài kịch!***********Căn cứ cùng tên kịch truyền hình 《 vàng ngọc lương duyên 》 cải biên, 4 nguyệt 21 nhật, dữ ngài hẹn nhau khởi điểm mạng nữ sinh, và kịch truyền hình 《 vàng ngọc lương duyên 》 đồng bộ truyền lên yêu ~~Xong bản thảo tồn kho, yên tâm khiêu hãm hại, trăm phần trăm vô đoạn canh! !…
Bộ truyện kể về một cô gái bị xuyên không sau khi bị bạn thân và vị hôn phu phản bội.Sau khi xuyên không nàng quyết định sống cho thật tốt, từ nay sẽ không yêu thêm lần nào nữa, nam nhân đều là cặn bã.Thế nhưng sau khi tiếp nhận hết khí ức của nguyên chủ thì nàng như bị dội thẳng trực tiếp một gáo nước lạnh vào mặt. Ôi thiên gia đại lão nhân! Ngài đang đùa con có phải không? Sao lại cho con xuyên vào cuốn tiểu thuyết con mới đọc tối qua chứ, hơn nữa còn cho con xuyên vào một nữ phụ cùng tên sinh ra chỉ để làm phong nền cho nữ chủ tỏa sáng vậy...????Ấy nè, nữ chủ đại nhân. Tôi có làm gì cô đâu sao cô lại nhìn tôi như vậy nha~.Hừ cũng may là ta còn có hệ thống trong tay... Ai sợ ai chứ... Để xem đến cuối cùng mèo nào cắn miễu nào... Hây da... Nữ chủ nếu không sợ chết có ngon thì nhào vô.Ách... Tại sao đám nam chủ các ngươi lại nhào vô, người ta kêu nhào vô là nữ chủ đại nhân kia kìa. Các ngươi mau biến đi... Xùy... Xùy.----------Bookcover des by @Crevan_Gesso of @Village_Team…
Một mẩu truyện của tình yêu tuổi học trò giữa Nguyên và Vy do con au gà mờ tên 'Caphesua' viết. Hai con người có vết thương lòng, tuy gia cảnh khác, hoàn cảnh khác, nhưng lại cảm thấy đối phương như liều thuốc chữa lành tâm hồn. Còn lại tui không biết viết gì nên mọi người đọc rồi hiểu nha.Nói chung đây chỉ là một câu truyện khá là trẩu, viết về tình yêu gà bông. Ai thích thì đọc, không thích thì đừng toxic nhau.NGHIÊM CẤM REUP, CHUYỂN VER, HAY MANG ĐI BẤT KÌ ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TUI!!!…
Truyện dành cho các bạn thích couple EunRong nhà A Hường. Truyện được lấy ý tưởng chuyển thể từ bộ phim yêu thích mình từng xem, mình sẽ edit và lược bỏ một số phần không liên quan đến nhân vật chính. Lần đầu mình viết fic nên có gì đọc không hiểu hay lời văn mình lủng củng mong các bạn chân thành góp ý mình sẽ ghi nhận và hoàn thiện tốt hơn. Longfic này dự kiến dài khoảng 50-60 chap, cái kết vẫn đang là một bí mật từ từ sẽ được bật mí.…
Thể loại : Boy Love !! ( Lãng mạn, nhẹ nhàng, hiện đại, tâm lý )Kể về chuyện tình yêu của đôi chú cháu cách nhau 10 tuổi. Anh chú chủ quán bánh ngọt " Kcoffee " và cậu nhân viên mới trung học cuối cấp Futaba Naoki.Từ nhỏ Naoki từng quen biết với một anh bạn có hơi lớn hơn mình, người bạn đó đối xử cực kì tốt với cậu. Nhưng anh bạn đó để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng Naoki rồi rời đi biệt tích.Và rồi năm lên lớp 12, Naoki vô tình chạm mặt anh ngoài đời lần nữa, cậu mặt dày xin được vào quán anh làm việc. Toshiro vốn rất không thích có tình yêu với người nhỏ hơn mình 5 tuổi. So với cậu Naoki bé hơn tận 10 tuổi nghĩ về chuyện tình cảm là điều chẳng ngờ.Giữa tâm lí của hai nhân vật và nhiều chướng ngại trước mặt họ .. Tất cả, liệu anh chú Toshiro và học sinh trung học Naoki chuyện tình của họ sẽ đi tới đâu ?!Xem truyện để biết thêm nhiều chi tiết .. -> -> -> -> -> -> -> -> -> -> -> -> -> ->…
Chỉ là một chút muộn phiền trong lòng rồi sẽ trôi về đâu, sẽ dạt về đâu. Và đến khi nào nơi đáy lòng mới bớt cô quạnh. Trái tim rỉ máu, ướt đẫm, loang lổ lên cả thân thể, chẳng thể lau sạch, chẳng thể chữa lành. Đôi chân mệt mỏi, rã rời, từng bước đi là từng bước chân nhuốm đỏ trên nền gạch lạnh. Rồi lại chẳng biết tìm ai để tựa vào,...cuối cùng, cũng chỉ có bản thân, tự gặm nhấm lấy nỗi buồn, tự ôm lấy con tim nát vụn và lạnh lẽo đến thấu xương khi bóng tối lùa vào phòng, trong từng đợt gió lạnh.À, tôi chỉ muốn nói một điều. Nếu các bạn đã đọc và thấy câu chuyện của tôi đủ hay, xứng đáng với bình chọn của bạn thì tôi thực sự cảm ơn rất nhiều. Mong được lời góp ý từ các bạn, để giúp lời văn trở nên mượt mà hơn. THẬT SỰ CẢM ƠN RẤT NHIỀU!!! Nếu bạn muốn lấy một trích đoạn hãy nhắn với tôi, tôi sẽ cân nhắc và trả lời bạn. Cảm ơn đã đọc.…
Tác giả: Mocha FrappéThể loại: 1x1, niên hạ, hiện đại, giới giải trí, kẹo ngọt thêm chút vị chanh, HE. (sẽ thêm tag trong quá trình phát triển truyện)CP: Bác Quân Nhất TiêuVăn án:Tiêu Chiến có một giấc mơ kì lạ. Trong mơ anh cứ chạy mãi trong màn đêm vô tận, tựa như con đường này không hề có đích đến.Một tiếng "ting" vang lên, một chàng trai xa lạ bỗng đưa tay kéo anh ra khỏi cơn ác mộng."Anh sẽ đến gặp em chứ?""Tất nhiên rồi, anh đã bao giờ thất hứa với em đâu, đúng không?""Em tin anh. Chỉ là..."Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng đưa tay lên xoa lấy đầu cậu bé. Tay anh chỉ vào khóm hoa dành dành bên kia phía ban công nhà mình."Chỉ khi dành dành không còn nở vào mùa hè, thì lúc đó anh mới không còn đến gặp em nữa."…
_Đây là lần đầu tôi viết trên Watt nên có sai sót thì thông cảm_Truyện kể về cp USSR×Nazi là chính (như tên)_Nếu đây là NOTP thì hãy thoát trong thầm lặng_Sẽ có H nhưng tần suất khá ít, vì tôi ngu khoảng này vc và cũng như là tôi khá chật vật với cảnh H của hai người-..._Lịch đăng sẽ không cố định vì khi rảnh và có ý tưởng tôi sẽ viết_Ở đây sẽ không liên quan đến lịch sử, chính trị nhưng tôi sẽ đưa một chút vào đây, nếu có sai thì cứ nhắc tôi, tôi sẽ sửa lại_Sẽ không có mục đích xúc phạm, dè bỉu hay không tôn trọng bất kì quốc gia nào xuất hiện trong bộ truyện này_Tranh không phải của tôi, và đây là tranh của cậu @waonewt như trong hình đã ghi.Tôi tự hỏi là đã hết chưa, nhưng chắc là rồi đấy. Giờ thì vào truyện nào-...!…
Về [ hệ thống ] mềm muội tử thành trường ký: Lý Vi là một mềm muội tử, nhu thuận nghe lời đã có ta nhu nhược, tam gậy gộc cũng đả không ra một thí lai, bình thường Lý Vi ở đại đô thị trung quá bình thường sinh hoạt, như một người ẩn hình vậy không có mục tiêu sống. Lớn nhất đặc thù: Đặc biệt mẫn cảm, vưu kì am hiểu phỏng đoán người khác tâm tư, dạ, nếu như đây coi như là ưu điểm nói. Alpha là một hệ thống, tùy hứng táo bạo đã có ta tố chất thần kinh, mỗi một nhâm chủ nhân đều phải dựa theo nó ý tứ làm việc, dần dần không ai nguyện ý sử dụng nó, đương nhiên giá sử nó càng thêm tùy hứng, ngạch, giá lại càng không có nhân khẳng sử dụng nó. Lớn nhất đặc thù: Ta là Bá Nhạc, ta cho ngươi làm gì ngươi phải làm gì. Có một ngày bọn họ gặp nhau, tuy rằng Lý Vi vẫn cho rằng Alpha thị nàng huyễn nghĩ ra được, nhưng thị cuộc sống của nàng bắt đầu rồi biến hóa nghiêng trời lệch đất, một câu nói: Muội tử tìm kiếm nhân sinh chân lý lữ trình... . . .…
Lâm Tâm Táng từng tin vào ánh sáng đầu ngày - bình minh. Từ một đứa trẻ mồ côi bị bỏ quên giữa đống rác rưởi, cô được kéo lên, được ban cho "gia đình", được đặt vào trung tâm của một thế giới tưởng chừng rực rỡ như bình minh. Nhưng ánh sáng ấy chỉ tồn tại trong khoảnh khắc. Khi nó tắt đi, thứ còn lại là phản bội, mất mát và cái giá không gì bù đắp nổi.Cô mất tất cả - đôi mắt, móng tay, người thân, và niềm tin vào những điều từng cứu mình.Giữa tận cùng tuyệt vọng, Lâm Tâm Táng gặp Trần Mộ Hàn - một người đàn ông bước ra từ bóng tối, sống bằng máu và luật của thế giới ngầm. Anh không cứu rỗi cô, cũng không hứa cho cô ánh sáng. Anh chỉ đưa tay ra, hỏi một câu duy nhất: có dám bước tiếp không?Từ đó, họ đồng hành trong bóng đêm. Một người mù, nhưng nhìn thấu lòng người.Một kẻ máu lạnh, nhưng biết cách che chở.Thế giới ngầm lưu truyền rằng phía sau lão đại luôn có một nữ nhân mù có bộ móng tay đính kim cương. Giữa thù hận, quyền lực và những lựa chọn không thể quay đầu, họ yêu nhau theo cách tàn nhẫn nhất - không chờ bình minh, không cần cứu chuộc.Chỉ cần không buông tay.…
Tên truyện : Mặt nạ bóng ĐêmThể loại : tình cảmTác giả : Thuyền Quyên* Giới thiệu :Một cô gái mang khuôn mặt của thiên thần nhưng sâu thẳm trong tâm hồn cô là một màn đêm tối tăm của sự u buồn, cô đơn và lạnh lẽo. cô dấn thân vào thế giới ngầm để thực hiện ước mơ của mình, dù mới 20 tuổi nhưng cô đã làm "chị hai" xã hội đen đồng thời cô luôn mang khuôn mặt của 2 người : thiên thần và ác quỷ, liệu ai sẽ làm rung động trái tim vô cảm của cô và lột được chiếc mặt nạ đó để cô sống thật với con người mình?* Nhân vật chính :Hoàng Nhã Linh (ren) : một cô gái mang khuôn mặt của thiên thần biết bao chàng trai say mê, cô không thích nói chuyện với người lạ hoặc người mà cô ghét, tuy mới 20 tuổi nhưng cô đã là người cầm đầu của bang xã hội đen khét tiếng BLACKCOLD mang khuôn mặt tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng khi ờ cùng anh trai và người bạn thân thì cô hoàn toàn khácLý Tuấn Thiên : cháu cưng của đại gia tộc Lý gia, tính tình vui vẻ, hoà đồng, luôn mang khuôn mặt thân thiện để đối đãi với mọi người, học lực cao ngút trời. Nhưng cũng là một tay chơi khét tiếngThúc Khải : anh trai cùng mẹ khác cha với Nhã Linh, dù không cùng cha sinh ra nhưng anh lại là người yêu thương, chiều chuộng Nhã Linh nhất. Học giỏi, karate đai đen, anh tuấn là trai chàng trong lòng của các cô gáiDương Thiên Băng : bạn tốt của Nhã Linh, sở hữu một khuôn mặt baby, học giỏi dù là con gái nhưng cũng biết một chút võ thuật và là chị hai xã hội đenCÁC NHÂN VẬT KHÁC SẼ GIỚI THIỆU TRONG TRUYỆN.....…
Một thứ sinh vật kì quái ngay lập tức đập vào mắt tôi ngay khi vừa bước ra khỏi phòng. Tôi lờ đờ nhìn sinh vật kì quái đang ngọ nguậy dưới sàn, sau đó bước vào nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt. Sau khoảng mười phút, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, lại nhìn đến chỗ góc hành lang từ lâu đã được bao phủ bởi những tia nắng nhẹ vào buổi sớm mai. Khó hiểu gãi đầu, lại bước vào phòng để thay đồng phục.Đến khi tôi cầm cặp và bước ra ngoài một lần nữa, một thứ sinh vật gớm ghiếc lần nữa đập vào mắt tôi.Lần này, tôi đơ ra vài giây, sau đó hét lên một tiếng thất thanh."Má ơi!!!!"...Cp: no couple.Author: Thượng Thiên@Fandom: JJK, MhA, Bsd, Noragami, Fairytail, OnePiece, BlackClover, BlueLock, CSM, KemonoJihen, HxH, AOT, Hanako-san, Abyss, Kny, Naruto,...//OOC! Đó là điều khó tránh khỏi, nhưng tôi sẽ cố gắng để nó không xuất hiện////Fic có rất nhiều fandom, và rất dài, đó là điều chắc chắn////Câu chuyện chủ yếu xoay quanh nhân vật chính(tôi) và thế giới fandom, nhân vật "tôi" có tình cảm đặc biệt mãnh liệt với các char, cân nhắc//…
Thích một ai đó có cảm giác như thế nào?Là cảm giác trái đất quay cuồng hay ngọt ngào nhẹ tênh như chiếc kẹo bông mềm mại? Được một ai đó chú ý sẽ có cảm giác như thế nào?Là khó chịu ngại ngùng hay sẽ tò mò quan tâm đến họ?... Rốt cuộc thì... tôi có thích cậu không nhỉ?...Trích đoạn:"Wooseok!!! Hình như cậu không ưa tôi lắm thì phải?" Seungyoun liếc mắt sang nhìn người bên cạnh, khóe mắt anh khẽ cong lên."Nếu tôi nói đấy là sự thật thì sao?" Wooseok đáp lại, ánh mắt trốn tránh không dám đối mặt ai."Thì... cậu chính là đang nói dối đó!!!" Seungyoun bật cười ha hả. Bộ dáng luống cuống của Wooseok vừa rồi anh đã thu cả vào trong tầm mắt. Còn dám nói không ưa mình ư? Ta không tin!!!___________Đôi lời của tác giả:Hi các One It đặc biệt là fan Seungseok cp ^^ Mình chỉ là một người viết truyện ngôn nghiệp dư không được nhiều người biết tới. Mình chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lún thân vào con đường hủ nữ và cũng chưa từng nghĩ tới chuyện viết fanfic cho đến khi xem xong stage U GOT IT :v Sự u mê và cuồng si quá lớn về SeungSeok đã khiến mình viết nên fic này - điều mà trước đây mình chưa từng làm. Vì chưa có nhiều kinh nghiệm nên mình viết còn hơi non nớt, các bạn thông cảm nhé!Những đánh giá nhận xét của các bạn chính là động lực để mình hoàn thiện fic này. Hãy ủng hộ mình nhiều nhé!!! Mình yêu các cậu <3…
Năm lớp 8 1 sự kiện lớn xảy ra khiến tôi khóc mãi 3 ngày liên tục,Minh đã chuyển trường đi du học,nó đột ngột đến mức tôi ko đc gặp mặt lần cuối để gửi lời chào tạm biệt,thậm chí tôi còn chx đủ can đảm để ns ra lòng mik rằng "Minh!tôi thik à ko yêu cậu" thì cậu ấy đã đi r,tôi hận bản thân vì chx đủ dũng cảm để ngỏ lời ns yêu cậu 1 cách đường hoàng nhất,và thế là thanh xuân của tôi khép lại trong tiếc nuối như thế đấy.Cậu chỉ đồng hành cùng tôi trong 3 năm cấp 2 r rời đi đột ngột,chỉ thế th nhg cậu đã để lại trong tôi 1 kỉ niệm đẹp,1 kỉ niệm mà mỗi khi nghĩ đến ko chỉ là cảm xúc nhớ nhung,nhớ đến mức khóc trong đêm dài đằng đẵng mà còn là kỉ niệm khi nhớ lại là 1 sự tiếc nuối 1 sự bỏ lỡ chỉ vì suy nghĩ ngu ngốc của chính mik,nếu như đc trở lại ngày ấy tôi sẽ hét tht to tht to về phía cậu "đồ ngốc,ko nhận ra tâm tư của tôi,tôi yêu cậu" nhg cuộc đời này ko có 2 từ "nếu như". Trở về hiện tại bh tôi đã là sinh viên cấp 3(lớp12),tôi vẫn như v,sống khép kín nhg ko hẳn là ko có bn bè,vẫn có nhg chỉ dừng lại ở mqh bn bè,ns chuyện xã giao như bao ng khác,tôi sợ gặp ph mik của 4 năm về trc,tôi ko dám mơ mộng hão huyền như v nx,nhg ông tr ko chiều ý tôi,giống như 1 vòng lặp 1 cậu HS ms chuyển đến tên là Long xui thay thấy GVCN lại xếp ngồi cùng tôi lần nx,cậu cx nhí nhảnh hay bắt chuyện vs tôi,luôn đi theo như cái đuôi nhỏ như bám lấy,cậu cười 1 nụ cười quá đỗi thơ ngây khiến tôi mềm lòng,cùng lúc đó 1 cảm giác sợ hãi bao vây lấy tôi, những kí ức đc tôi chôn vùi bao lâu h ngoi dậy như những cái kim châm từng…
câu ns ấy vang lên phòng học đang yên lặng bỗng nhốn nháo cả lên,xì xà xì xào,trong đó 1 bn có con trai vs giọng ns thô tục thiếu tôn trọng cất lên "bằng chứng chính là cái phong bì trong cặp nó đấy,ai chẳng thấy,nghĩ bọn tao mắt mù hay j, chứng cứ dành dành ra còn cãi,hay mày thik nó r,đúng là đồng tính luyến ái"r cậu ta nhếch môi châm chọc,cậu ta chính là Cường ng luôn ghét chúng tôi vì cái j cx hơn hắn,lúc này mặt của Mình nhăn lại đỏ bừng lên vì tức giận,giọng ns ko còn vẻ điềm tĩnh lịch sự nx "cứ ở trong cặp Phong là cậu ấy làm à?thế h tôi nhét vào cặp cậu thì là cậu làm hả,logic trên tr à?" r Minh và Cường cãi nhau kịch liệt đến mức từ mấy đứa trong lớp đến GVCN ko ns j mà hóng drama thậm chí mấy ng đi qua cx ngoảnh lại để hóng,cx ph th quả dưa bở to thế này cơ mà,còn tôi thì ko nghe thấy j nx chỉ đăm đăm nhìn vào ng con trai tin tưởng tôi vào những lúc chính tôi cx ko tin tưởng chính mik đã ra sức bảo vệ tôi ấy,cảm giác như tôi là 1 bông hoa bé nhỏ đc tán cây rộng lớn là cậu che chở.Và sau đó tôi đc minh oan bằng cách đc cậu cho xem camera ở dọc hành lang.Chính Trang là ng đã lén cho quỹ lớp vài cặp tôi lúc mn ko chú ý vì cái lí do ngớ ngẩn là tôi đc Minh-ng Trang thik ưu ái nên trút giận lên tôi và dĩ nhiên cô ấy bị đuổi học vì tội danh trộm cắp cx như vu khống tôi.Còn tôi sau ngày hôm ấy trong lòng tôi đã nảy mầm 1 thứ tình cảm ko thể đưa ra ánh sáng đó,tôi cứ nghĩ đơn giản chỉ là rung động nhất thời vì đc cậu ấy che chở nhg thực tế đã tát tôi 1 cái đau điếng,tôi cảm thấy khó chịu và bức bối khi cậu ấy đối xử thân mậ…
Ánh mắt của Long lia sang thứ đang đeo trên tay tôi,là 1 chiếc vòng đan bằng len thêu tên Phòng,đó là 1 món quà sinh nhật Phong đã tặng tôi kèm theo câu ns "nhớ ko đc quên ng ae này đâu nhé",chẳng hiểu s tôi vẫn có thể đeo nó đến bh mà ko tháo ra bất kể lúc nào.Trong chốc lát,dường như Long đã hiểu rõ vấn đề dù chx kĩ lắm chỉ bt là tôi từng có ng bn mà tôi thik nhg lại bỏ lỡ để ns lời tỏ tình.Cậu ko giận dữ bỏ đi mà nhẹ nhàng ngồi sổm xuống trc mặt tôi nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra và ns 1 câu ko đầu ko đuôi nhg bằng 1 cách nào đó tôi vẫn hiểu đc "đừng lo,tôi đợi cậu,dù bao lâu đi chăng nx" r rời đi để lại tôi thẫn thờ ngồi đó 1 mik,tôi hiểu ý cậu ns,1 câu ns ngắn nhg tôi vẫn hiểu đc hàm ý sâu xa rằng cậu đang tỏ tình vs tôi và sẵn sàng chờ tôi mở lòng quên đi quá khứ.Từ đó như có 1 sợi dây gắn kết buộc tôi và Long lại gần nhau hơn,hôm nào cx thấy trong gầm bàn đồ ăn sáng,hôm thì sữa hôm thì bánh mì,hôm thì 1 cái kẹo mút,..mỗi ngày 1 món như sợ tôi ăn ngán,dù rất cảm động nhg viết thương lòng quá lớn,tôi vẫn chx sẵn sàng mở lòng để đón nhận ai nx.Trong tiết văn tôi đang ngồi chống cằm gật gà gật gù thì 1 viên kẹo bạc hà dâu đc đẩy qua,tôi bt là của ai nhg ko ngờ cậu lại bt tôi ko ăn đc vị cay của bạc hà nên mua kẹo bạc hà vị dâu mà tôi thik,dù v tôi vẫn nhận lấy ăn và cảm ơn,cậu cười khẽ 1 nụ cười quá đỗi dịu dàng khiến tôi mềm lòng,chuỗi ngày sau đó những sự quan tâm nhỏ nhặt nhất cậu đều làm cho tôi như thức cả đêm chăm tôi ốm hay giảng toán cho tôi cả 1 buổi tối,có lúc thì bênh vực tôi vô điều kiện,yêu …
Ngẩng đầu lên nhìn,cậu vs 1 gương mặt bình thản nhg vẫn có thể nhìn rõ sự buồn bã trong đáy mắt,tôi ns "Long!cậu nghe cho kĩ đây, cậu ko ph là bản sao của Minh,cậu chỉ là cậu ng đã khiến tôi tự tin hơn và giúp tôi bước ra khỏi quá khứ tăm tối"ngắt lời vài giây r ns tiếp"và có lẽ tôi đã lỡ thích hoặc có thể là yêu cậu mất rồi"cậu sững sờ vài giây r nở nụ cười nhẹ nhõm vì cuối cùng tình cảm của mình đc đáp lại.Ko bt lấy dũng khí từ đâu tôi nhón chân lên hôn vào môi căng mọng ấy, ko ph 1 nụ hôn mạnh bạo mà là 1 nụ hôn nhẹ nhàng,mắt cậu mở to như ko thể tin nổi đến chính tôi cx ngạc nhiên trc hành động táo bạo của mình,ý thức đc lại cậu hôn đáp trả nhg đầy cuồng nhiệt,sự khao khát bấy lâu nay đã đc thoả mãn,r sau đó tôi bổ nhào vào lòng cậu dụi dụi đầu vào cơ ngực săn chắc của cậu,giọt lệ tuôn rơi, haiz,thế nào mà lại 1 lần nx tôi khóc nhg khóc vì hạnh phúc.Để chứng minh lời ns của mik và để cho tên đa nghi này yên tâm thì tôi đã tháo bỏ chiếc vòng đã chói chặt tôi vs quá khứ r vứt đi ko hối tiếc,trc hành động này cậu cuối cùng cx ph ôm bụng bật cười,xoa đầu tôi thể hiện sự nuông chiều.Tối đó chúng tôi ngồi trên sân thượng toà nhà ngắm trăng và tâm sự về quá khứ vui buồn hồi ấy,tôi ns cách cậu bước vào cuộc đời tôi và cách cậu yêu thương chăm sóc tôi giống i hệt Minh nhg tôi lại ns câu cuối"Nhg cậu ko ph Minh,cậu là ng yêu tôi cx như là ng tôi yêu".Từ khoảnh khắc cuốn nhật kí đc hé lộ cuộc đời tôi hướng sang trang ms,1 cuộc sống ms mở ra vs thanh xuân đẹp hơn.Đối vs tôi bh Minh là 1 ng bn đáng yêu nh…
Tôi ko bt thành xuân của mn có những j nhưng tôi bt chắc rằng đã gọi là thanh xuân thì ắt hẳn sẽ rất đẹp và khó để quên.Tôi cx v thanh xuân đẹp nhất là hồi cấp 2,ko có j đặc biệt lắm ngoài bóng hình cao gầy vs khuôn mặt điển trai của cậu ấy,nhất là đôi mắt mỗi khi nhìn tôi,nó long lanh tựa ngàn vì sao,tôi còn có thể cảm nhận được bản thân đang hiện diện rõ rệt trong ánh mắt ấy.Hồi đó vì tính tình nhút nhát và overthingking tôi khó có thể kết giao vs bn ms,nhưng ko bt là vô tình hay cố ý cô giáo lại sếp tôi ngồi chung vs 1 tên khá là lầy lội,ns như súng liên thanh đôi lúc tôi ph bật cười vì 1 trò đùa tôi cho là nhảm nhí.Thế r do dòng đời đưa đẩy tôi và cậu ấy trở nên thân thiết vô cùng nhg chả hiểu s tôi ko cảm thấy khó chịu mà cảm giác thích..thích cơ,à đấy tôi quên mất tôi tên là Phong còn cậu ấy là Minh.R 1 ngày đẹp tr lớp tôi xảy ra vụ mất quỹ lớp và tôi là ng bị tình nghi đầu tiên do tôi là ng cuối cùng ra khỏi lớp học,1 phần nx do nhà tôi nghèo nên mn cho rằng tôi là ng lấy nhg tôi tht sự ko làm,khung cảnh trở nên hỗn loạn,cô giáo thấy v liền ns đi sét cặp,tôi ko sợ còn Minh thì càng ko cậu trông vẻ tự tin lạc quan đến lạ,đến khi sét cặp tôi ra thì đùng 1 phát cả lớp nhốn nháo còn mặt tôi thì tái mét đi vì sợ hãi,1 phong bì dày cộp tiền ở trỏng nhg tôi cx ko bt ai để vô nx,tôi cố gắng giải thik trong vô vọng "k-kh-ko ph tôi làm,t-tôi thề đấy" nhg giọng ns yếu ớt này ko những xua tan hiểu lầm mà còn thúc đẩy sự nghi ngờ của mn vì thường ngày tôi khá nhút nhát ko ns j mn cho rằng tôi chảnh dog,ng thì bàn tán xôn xao ng thì kinh ngạc ng thì nhìn tôi vs ánh mắt rè bỉu,cx có ng lên tiếng rằng tôi ko làm nhg giọng ns yếu ớt nhanh chóng bị đàn áp bởi mn trong lúc tuyệt vọng vọng nhất,cứ nghĩ sẽ bị vu oan r bị đưa lên phòng hiệu trưởng 1 giọng ns quen thuộc vang lên,lời ns ấy ko to nhg uy lực đến mức cả phòng học im lặng đến mức nghe cả đc tiếng đồng hồ tích tắc,cậu ns "nếu vu oan ko có bằng chứng tôi sẽ kiện các ng đấy"…
Mở nó ra,nó như 1 trái tim hư cấu chứa cả tình yêu rộng lớn trong đó,những khoảnh khắc nhỏ nhặt nhất của tôi đều đc cậu ghi chú rõ ràng "nay cậu ấy ngủ gật trong lớp cute ghê","cậu chs vs chú mèo cute nhg ko cute bằng cậu",..rồi còn có cả những bức hình chụp lén khi tôi đang đi dạo quanh khuân viên trường,lúc tôi đang phồng má ăn bánh bao,..thậm chí còn có những bức tranh vẽ phác họa về tôi của cậu..h tôi ms bt cậu cx có thể vẽ đẹp đến nhường này,1 nét đẹp tự nhiên,ngây ngô của chàng trai lần đầu bt yêu.Mắt tôi cay xè ko tự chủ đc những giọt nước mắt rơi lã chã,lần đầu tiên tôi khóc ko ph vì đau khổ mà vì quá cảm động,bỗng 1 vòng tay to lớn vững chãi luồn qua eo tôi ôm trọn tôi vào lòng,tôi giật nẩy quay phắt ng lại,từ lúc nào cậu đã đằng sau lưng tôi,chx kịp mở mồm,đôi bàn tay ấy quẹt đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên khoé mắt tôi r ns 1 cách điềm tĩnh "ồ!bị cậu phát hiện r" nhg tôi thấy khoé môi cậu ko chút vẻ j là buồn,cứ nhếch lên 1 nụ cười gian trá,à hoá ra cậu đang chs trò lấy lòng thương của tôi,dù khó chịu nhg mặt tôi thì cứ đỏ bừng lên 2 tai cx nóng ran đến mức luộc chín đc quả trứng.Nhg r ý cười trên môi cậu tắt ngấm ns ra 1 câu "ph r,tôi là ng đến sau,làm s có của vs cái cậu bn tên Minh j j đấy của cậu đc"tim tôi giật thót vì nhột,r tôi lại nhớ đến những phút giây cạnh cậu,bình yên và thoải mái.H tôi ms nhận ra rằng đôi khi cũng cần ph buông bỏ quá khứ để tiến tới 1 tương lai tốt đẹp hơn,quá khứ thù hãy cất sâu trong lòng hãy coi nó như 1 phần trong thời niên thiếu để lấy đó mà cố gắng tiến về phía trước,bỏ lỡ ng này để dành cơ hội cho cho ng tốt hơn,ko ai là bản sao của ai và Long cx ko ph là bản sao của Minh,cậu có những cá tính và tính cách riêng thể hiện qua những cử chỉ chăm sóc khi tôi ốm,khi tôi buồn lẫn khi tôi vui,buông bỏ ko ph là quên đi hẳn mà là để khi nhớ lại ko còn nuối tiếc,và tôi ph học cách mở lòng trc những ng tốt hơn nx.Nghĩ thoáng tôi ngẩng đầu nhìn cậu lấy hết can đảm để ns vs cậu những suy nghĩ bao lâu nay..…