Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kiếp này, kiếp sau chúng ta gặp nhau có thể là duyên nhưng lại thiếu mất chữ nợ. Nên chúng ta bốn người hai tình cảm lại khiến người ta nghe đã buồn nay còn buồn hơn. Anh trai yêu người mà anh ấy không nên yêu, khiến cho tình cảm ấy bị mọi người phản đối khiến bản thân rơi vào nhiều rắc rối mà người đời tạo ra cho mình. Còn cô em gái tuy được tất cả học lực vẻ bề ngoài xinh đẹp nhưng muốn yêu ai đó lại không thể nói ra được. Người yêu người thương mọi thứ cứ xoay vòng mãi cho đến khi chúng ta nào chúng ta mới có thể nói rõ chân tướng của sự việc. Dư luận có phải là yếu tố khiến cho 4 người chúng ta cứ đau mãi ngư vậy không.…
Tác Giả: Ngọc NgọcThẩm Hạo Hiên x Vương Nguyên.Năm tháng quen nhau đại học. Bốn năm đại học cùng hai năm cùng nhau bươn chải trên thành phố thủ đô hoa lệ. Những ngày thiếu thốn đùm bọc lẫn nhau, phòng trọ hẹp nhỏ chưa khi nào khiến Vương Nguyên chán ghét khó chịu. Vì nơi nào có anh, đều là tổ ấm tốt đẹp nhất, đều khiến Vương Nguyên vừa ý vô điều kiện. Khi anh đạt đến công thành danh toại, một phần cũng có công sức của cậu góp vào, ủng hộ, giúp đỡ. Ấn tượng như thế vậy, anh gạt bỏ thực nhanh chóng, nhanh chóng tới nao lòng, thương tâm. Trải qua bốn mùa phượng đỏ rực cháy. Cùng nhau ngắm hoa anh đào hồng phấn đầu cành. Lại chở nhau dưới tán lá phong rực rỡ hoa lệ. Sau cái chết tại nạn xe hơi. Vương Nguyên nhận ra rằng, người đàn ông luôn mỉm cười ngọt ngào như nắng ấm đầu đông kia, tất cả chỉ là giả tạo.Trọng sinh, những ký ức còn sót lại tuyệt đối là không mơ hồ. Vương Nguyên nhớ, ngày hắn ta hạnh phúc cùng tân nương của mình. Nhớ, lễ tang của bản thân, biệt chẳng thấy mặt Dịch Dương Thiên Tỉ đâu. Trả thù? Không, giữa Dịch Dương Thiên Tỉ và Vương Nguyên có khi nào tồn tại thù hận. Kẻ ngu ngốc là Vương Nguyên, sẽ không mù quáng mà đem sự khờ dại ấy biến thành thù hận một cách lãng xẹt như vậy.Thế nhưng mọi thứ sau khi Vương Nguyên trọng sinh, quá khác biệt. Nhân vật mà trong kiếp trước của Vương Nguyên, không hề thấy xuất hiện, bây giờ, lại khiến cậu không thể không bị cuốn vào. Thẩm Hạo Hiên, chính là khác biệt lớn nhất của kiếp trước và kiếp này.…
Em gọi tên chị như gọi một nốt nhạc chưa tìm được chỗ... ấm, thoáng rồi lại quên.Chị không biết mình nên gọi đây là buổi sáng hay phần còn lại của một kết thúc. Ánh nắng len qua rèm, cắt ngang khoảng trống trên bàn, nơi em từng để lại chiếc micro với vài nốt nhạc chưa kịp hoàn thiện.Họ nói rằng chia tay là để quên nhau, nhưng quên nhau đâu dễ dàng thế. Em vẫn xuất hiện trong những giai điệu chị vô tình bật lại, trong cách gió xao xác ngoài cửa sổ, trong những tách cà phê nóng mà chị chẳng còn muốn uống cùng ai.Em chọn con đường riêng, chọn ánh đèn sân khấu hơn chọn chị. Nhưng đôi khi, chị thấy mắt em thoáng qua trong dòng người như một bản nhạc lạc nhịp, một lời nhắc nhở rằng từng có lúc họ đã hòa âm cùng nhau.Chị không còn là nguồn cảm hứng, không còn là bản demo nữa. Chị là ký ức, mờ nhạt nhưng chưa từng trọn vẹn lãng quên. Và hôm nay, trong im lặng và những khoảng trống, chị bắt đầu nghe lại mình, nghe cả sự lúng túng, tiếc nuối, và một nỗi nhớ chẳng dám gọi tên.Martin...…