Tiếng Gõ Cửa Lúc 3 Giờ Sáng-Bí Mật Đằng Sau Bức Tường
Tiếng gõ lúc 3 giờ sáng đánh thức anh - và cả những bí mật đã mục rữa sau bức tường…
Tiếng gõ lúc 3 giờ sáng đánh thức anh - và cả những bí mật đã mục rữa sau bức tường…
Thể loại : Đam mỹ, bách hợp, SE, tra công, tiểu manh thụ.Cp chính : Bạch Tường Quân x Tô Kim VũCp phụ : Nguyệt Hàn x Trương Mỹ LệNội dung: đây là 1 câu chuyện ngọt ngào về mối quan hệ tiệm bánh Bạch Nguyệt và băng nhóm Sói Xám khi Sói Xám quyết định quấy rầy tiệm bánh đòi tiền bảo kê và cách ứng xử não tàn của anh chủ tiệm bánh :))) đọc r mới biết nha!!Nội dung mở đầu :8/3/1998, tại thành phố S , Bạch Tường Quân đã được sinh ra với sự chăm lo của cả hai gia đình lớn từ bên ngoại và nội, họ vô cùng yêu quý tiểu Bạch vì cậu bé có nét vô cùng đáng yêu với đôi má phúng phính trông như 1 con gấu trúc nhỏ . Ngày qua ngày cậu dần dần lớn lên được 2 tuổi thì cậu cũng đã được tìm hiểu về một thế giới xa lạ mà cậu chưa từng biết, thế giới nhỏ ấy được gọi là trường mẫu giáo. Lần đầu tiên cậu được gặp những bạn bè cùng trang lứa, nô đùa cũng nhau, cùng san sẻ niềm vui tuổi thơ . Cùng lúc ấy, cậu thân với 1 cô bé dễ thương, phải đấy, đó là Nguyệt Hàn, 1 cô bé gầy gò thích mặc những chiếc váy nhỏ nhắn cùng với mái tóc 2 bím kẹp nơ trên đầu. Họ thân với nhau , học cùng trường cùng lớp cho đến cả cấp 2, nơi mang đầy những kỉ niệm học trò , những tình cảm vu vơ , những bí mật cùng nhau san sẻ. Và giờ đây, câu chuyện về cậu bé tiểu Bạch sẽ được bắt đầu ^^…
Một fanfic lập ra trong phút lên cơn của Mỡ :v, nói chung thì nó sìn đa couple của anime/manga Kimetsu no Yaiba, từ ngôn đến đam, bách, từ ngọt đến bi. Nói thế chứ tôi làm đa cấp nên cũng không chắc ra bao lâu một chap :")). Mỗi cặp sẽ có 1 oneshot riêng, mong mọi người ủng hộ và góp ý :3-Bé Mỡ-…
"A đầu thối nhà ngươi. Chuyên đi gây họa. Gặp ai cũng muốn cướp về làm phu quân của mình. Haizzz . Xem bao nhiêu rắc rối mà ngươi gây ra cho người làm phụ thân như ta khi cướp những nam nhân kia . Lưu gia ta đây còn mặt mũi nào cơ chứ. Thật là tức chết ta mà!!! >.<"…
Em gọi tên chị như gọi một nốt nhạc chưa tìm được chỗ... ấm, thoáng rồi lại quên.Chị không biết mình nên gọi đây là buổi sáng hay phần còn lại của một kết thúc. Ánh nắng len qua rèm, cắt ngang khoảng trống trên bàn, nơi em từng để lại chiếc micro với vài nốt nhạc chưa kịp hoàn thiện.Họ nói rằng chia tay là để quên nhau, nhưng quên nhau đâu dễ dàng thế. Em vẫn xuất hiện trong những giai điệu chị vô tình bật lại, trong cách gió xao xác ngoài cửa sổ, trong những tách cà phê nóng mà chị chẳng còn muốn uống cùng ai.Em chọn con đường riêng, chọn ánh đèn sân khấu hơn chọn chị. Nhưng đôi khi, chị thấy mắt em thoáng qua trong dòng người như một bản nhạc lạc nhịp, một lời nhắc nhở rằng từng có lúc họ đã hòa âm cùng nhau.Chị không còn là nguồn cảm hứng, không còn là bản demo nữa. Chị là ký ức, mờ nhạt nhưng chưa từng trọn vẹn lãng quên. Và hôm nay, trong im lặng và những khoảng trống, chị bắt đầu nghe lại mình, nghe cả sự lúng túng, tiếc nuối, và một nỗi nhớ chẳng dám gọi tên.Martin...…
hmm..cũng chẳng có gì để nói đâu, bởi vì tôi chỉ đang nói ra những muộn phiền và tiêu cực trong lòng để cảm thấy nhẹ nhõm hơn thôi…
JB vs Suga hội cụ già khó ởJin vs Jinyoung hội bà mẹ bỉm sữaJackson vs RapMon hội bạn bè lâu năm có tâmV vs Mark hội không phải người trái đấtJ-Hope vs Youngjae hội nhây lầyBambam cs Jimin hội còn thừa =)) AhihiYugyeom vs Jungkook hội 2 con quỷ nhỏ…
Thương cậu được 1 ngày...tôi vẫn sẽ thương😊Quotes nhé! Not truyện👌Tất cả chỉ là sưu tầm😘…
Câu chuyện k3 về một người tên Swing Teriyaki…
Thiên Ma đối nghịchCái gọi là danh môn chính phái chỉ là 1 lũ ô hợp tự cho mình là chính nghĩaTrời sinh ta Ma Thân chi thểTừ khi sinh ra chưa từng hại ai nhưng cái thứ danh môn chính phái kia lại sát ta Bắt 1 đứa trẻ là mồi nhử hại ta chết không toàn thâyNay ta sống lại quyết tâm trả thùVô tình gặp hắnThái tử thiên giớiThiên Thần chi thể Bị truy sát ta vô tình cứu hắn về và cưới luôn làm phu nhânMỗi ngày hắn đều mang ra những thứ kì lạBimbim? cocacola? socola?...…
Ngày nảy ngày nay, có hai đứa chơi thân với nhau, một trai và một gái.Đứa con gái là Sún. Dù răng nó không còn thiếu hụt chỗ nào, và nếu đặt biệt danh theo đặc điểm bộ nha thì giờ phải gọi nó là Khểnh mới đúng, nhưng đứa con trai vẫn quen miệng gọi Sún mỗi lần thấy nụ cười bừng sáng chạy lại từ xa.Đứa con trai là Còm. Dù giờ này nó không còn làm cái cân điện tử kêu lên oai oái bắt nó phải bổ sung dinh dưỡng, nhưng đứa con gái vẫn hay vít vào tay nó - cái tay đã có chút chuột nhô lên - và hớn hở kêu cái tên Còm.Dĩ nhiên Sún và Còm không phải tên thật của hai đứa nó. Vũ Thiên Giang và Nguyễn Đức Hồ mới là những cái tên được ghi nắn nót trên giấy khai sinh, tuy vậy, Sún và Còm lại quen với hai biệt danh ngộ ngộ kia hơn. Mà thực ra thì tên thật bọn nó cũng ngộ đâu kém, Thiên Giang với Đức Hồ. Giang - Hồ. Hồi còn bé, mỗi lúc đi cùng nhau, chúng nó thường xuyên bị người lớn trêu chọc: "Giang hồ gì mà vừa sún vừa còm!". Những lúc như vậy, Sún chỉ biết ngoạc cái mồm sún răng của mình ra mà phản đối, còn Còm đấm lia lịa vào lưng người đối diện. Cú đấm của Còm yếu xìu, nhưng cùi chỏ nó lại nhọn hoắt, nếu nhỡ may bị nó huých vào thì đau thấu trời xanh.Giờ thì chẳng còn ai gọi cái tên Sún và Còm, trừ hai đứa nó. Mỗi lần gọi nhau bằng biệt danh, Sún và Còm có cảm giác bọn nó đang chia sẻ thứ gì bí mật lắm mà tuổi thơ để lại. Và hai đứa bạn thân nhất quả đất ấy còn chia sẻ với nhau nhiều, thật nhiều bí mật khác nữa, những bí mật chỉ-hai-người-biết.À không, giờ là ba-người-biết chứ!…
Có con đã là 1 hành trình gian nan, ấy vậy mà mọi tội lỗi đều thuộc về mẹ bỉm. Vâng, bạn nghe không nhầm đâu. Thế giới này là vậy đó!Con hư tại mẹ...Cũng đã có rất nhiều bài viết về việc này rồi. Tuy nhiên tôi cũng không ngờ là nó có thể đến và len lõi vào cuộc sống của mình như vậy. Nếu đó là lời của một người xa lạ nói ra thì chắc tôi cũng nhẹ nhàng mà cho qua. Đằng này lại đến từ gia đình tôi.Chuyện là...Tôi là mẹ đơn thân, con sinh ra là tại tôi.Tôi là một nhân viên quèn không lo cho con tôi được học trường lớp sớm được, đó cũng là tại tôi.Tôi bị mất sữa, ấy là do tôi không cố gắng đủ. Stress hay trầm cảm gì đó lại là chuyện của tôi.Con tôi biếng ăn là do tôi không biết ép ăn.Con tôi ốm là do tôi không biết nuôi con. Con tôi hư là do tôi không có phương pháp...Nhưng mặc nhiên không ai nói về ba nó một lời. Lạ lùng thay...Tội lỗi cũng là tôi mà cô đơn cũng là tôi.Bạn liệu có như tôi? Hay bạn đang hạnh phúc trong hành trình này?…
Đọc đến cuối để biết rõ thể loại nha mọi người ><…
Bạn đã nghe câu chuyện về chú cá voi đặc biệt phát ra những tiếng hát ở tần số cao đến nỗi không con cá voi nào có được chưa. Nó là chú cá voi cô đơn nhất. vậy tôi có lẽ là nó…
Nhân vật chính: Kim Tae Hyung, Jeon Jung Kook( = ̄ω ̄= )Đón đọc truyện vào thứ 5 hàng tuần…