nhà có 5 nàng tiên
mình lấy cảm hứng từ bộ phim nhà có 5 nàng tiên . mời các bạn đón xem!!!!!…
mình lấy cảm hứng từ bộ phim nhà có 5 nàng tiên . mời các bạn đón xem!!!!!…
khi cảm xúc bad , em sẽ viết lên nỗi buồn của em !…
"Anh, em thích anh.""...em không nên thích anh đâu."___________Thất Bảo, khi đang định tỏ tình với người mình thích, thì bất ngờ cậu bị tấn công.Đến khi tỉnh lại, cậu đã hoá nhỏ thành một đứa trẻ tám tuổi, trí nhớ cũng bị mất hoàn toàn.Lúc đó, có một anh chàng kì lạ đến và tự nhận là anh trai của cậu, còn nói sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cậu.Số phận của cậu sẽ ra sao? Mời đọc giả thân yêu của tôi đón xem nhé._______ORIGINAL IDEA : Mia.COPYRIGHT BELONG TO MIA/Bản quyền thuộc về Mia.Thể loại : Boylove, Viễn tưởng, 18+..Vui lòng không REUP, xin cảm ơn.…
✨ Giới thiệu tác phẩm: Lỡ Yêu ✨"Lỡ yêu" mang trong mình hơi thở thanh xuân vườn trường - nơi nam chính và nữ chính bắt đầu viết nên câu chuyện tình yêu của riêng họ. Ở đây, bạn đọc sẽ bắt gặp những tâm tư tuổi trẻ: nhịp đập đầu đời của trái tim, sự rung động ngây ngô và khát khao chinh phục những điều mới mẻ."Lỡ yêu" không chỉ là câu chuyện tình cảm mà còn đan xen tình bạn - một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của mỗi người.Với nét viết tự do, mộc mạc và xuất phát từ niềm yêu thích, "Lỡ yêu" cũng là một trong những tác phẩm đầu tiên của mình. Mình mong nhận được sự đồng hành và góp ý của các bạn để có thể ngày càng hoàn thiện hơn.💌 Cảm ơn bạn đã ghé đọc. Vậy thì... vào chương 1 thôi nào 🥰…
Em gọi tên chị như gọi một nốt nhạc chưa tìm được chỗ... ấm, thoáng rồi lại quên.Chị không biết mình nên gọi đây là buổi sáng hay phần còn lại của một kết thúc. Ánh nắng len qua rèm, cắt ngang khoảng trống trên bàn, nơi em từng để lại chiếc micro với vài nốt nhạc chưa kịp hoàn thiện.Họ nói rằng chia tay là để quên nhau, nhưng quên nhau đâu dễ dàng thế. Em vẫn xuất hiện trong những giai điệu chị vô tình bật lại, trong cách gió xao xác ngoài cửa sổ, trong những tách cà phê nóng mà chị chẳng còn muốn uống cùng ai.Em chọn con đường riêng, chọn ánh đèn sân khấu hơn chọn chị. Nhưng đôi khi, chị thấy mắt em thoáng qua trong dòng người như một bản nhạc lạc nhịp, một lời nhắc nhở rằng từng có lúc họ đã hòa âm cùng nhau.Chị không còn là nguồn cảm hứng, không còn là bản demo nữa. Chị là ký ức, mờ nhạt nhưng chưa từng trọn vẹn lãng quên. Và hôm nay, trong im lặng và những khoảng trống, chị bắt đầu nghe lại mình, nghe cả sự lúng túng, tiếc nuối, và một nỗi nhớ chẳng dám gọi tên.Martin...…