Bé con hư hỏng của ngài Jakapan
Build: hư thì phải chịu phạt nhé bé con phập........Bible: ahh....ahh....con..c...on hứa..um..sẽ không hư...ah như vậy...nữa !…
Build: hư thì phải chịu phạt nhé bé con phập........Bible: ahh....ahh....con..c...on hứa..um..sẽ không hư...ah như vậy...nữa !…
Hòa thượng Tịnh Không giảng tại Tịnh Tông Học Hội Tân Gia Ba, bắt đầu từngày 28/5/1998, tổng cộng gồm năm mươi mốt tập (buổi giảng).Ðệ tử Nhan Thụy Thành đem những tư liệu liên quan đến những buổi giảng nàytừ Trang Nhà www.amtb.org.tw, chỉnh lý thành sách cúng dường độc giả, cùng nhauchia sẻ pháp nhũ.Chú thích: đệ tử con không phải là người biên chép giảng Kinh Địa Tạng Bổn Nguyện, con chỉ đi sao chép lại và đăng lên ạ. Nếu trong quá trình đăng bài lên, có gì sơ xuất xin các vị hoan hỷ ạ. Nam Mô A Mi Đà Phật.…
Auth : XZ.HeoPaiting : Bác Quân Nhất Tiêu ( Vương Nhất Bác x Tiêu Chiến) note : nếu dị ứng vs đam ( boylove) đừng đọc để thêm dị nghịtrích : Em yêu anh... Cảm ơn anh đã đến gặp em Anh yêu em... cảm ơn em vì từ đó về sau vẫn luôn bên anh nd: năm 12 tuổi của Chiến Chiến đi mưa Về gặp bé tiểu Bác 6 tuổi cuộc gặp gỡ định mệnh này rồi sẽ dẫn đến đâu... tôi thật sự cũng chưa biết nữa…
Đây là bộ truyện lấy bối cảnh từ một thế giới giả tưởng, kết hợp giữa các yếu tố huyền ảo và các câu truyện trong lịch sử nhân loại.Truyện được viết theo dạng nửa cốt truyện nửa biên niên sử.Dòng thời gian của truyện được chia ra thành các chu kì (thời kỳ, kỉ nguyên) nhưng sẽ không được nhắc rõ trong truyện. Các thời kỳ sẽ lần lượt là: (Rachanatmak) trong thời kỳ này tuổi thọ của con người tối đa có thể đạt khoảng 1800 năm và mất khoảng 270 năm để trưởng thành hoàng toàn, (Satmbhah) trong thời kỳ này tuổi thọ loài người tối đa là khoảng 990 năm và mất gần 150 năm để lớn lên, (Vinash) vào thời kỳ này tuổi thọ của một người có thể đạt tối đa 340 năm và phải mất hơn 50 năm để trưởng thành, (Vinashyati) lúc này tuổi thọ của nhân loại tối đa có thể đạt chỉ còn khoảng 120 năm và chỉ cần mất 18 năm để phát triển toàn diện.CHÚ Ý QUAN TRỌNG:CHUYỆN CHỈ ĐƯỢC TÁC GIẢ ĐĂNG TẠI WATTPAD, NẾU CÓ Ý ĐỊNH KHÁC NGOÀI VIỆC ĐỌC THÌ XIN VUI LÒNG LIÊN HỆ VÀ XIN PHÉP TÁC GIẢ.…
----------------------Văn án--------------------- Một đoạn duyên không kịp khai hoa, chỉ kịp úa. Có người là trăng, có kẻ là nước. ... Mà trăng, vốn chẳng bao giờ cúi mình để ở lại nhân gian. Họ từng bước qua nhau như hai dải khói: một lạnh, một thơm ... Gặp nhau không phải trong khoảnh khắc, mà trong một khe hở số mệnh, nơi thiên cơ lỡ tay rơi mất một nhịp, còn nhân duyên thì lặng lẽ quay lưng. Một người dùng tơ lòng thêu nên những ngày thanh xuân tịch mịch, một người dùng gió vô ngôn mà xoá sạch mọi sắc màu trong tĩnh lặng. Cô yêu bằng trái tim mang phong vị của hoa lê sớm nở, Còn anh lại chọn dừng chân dưới gốc cây ... chỉ vừa kịp rụng lá. Có đoạn tình tưởng đang xuân, hoá ra là đóa quỳnh nở sai mùa, gượng hương trong gió héo. Khi anh quay về, vầng trăng đã quá tuổi tròn. Hoa đã nở lệch canh, lòng người cũng thôi không còn ngửa mặt chờ trăng xuống. Trái tim từng vì một ánh mắt mà ngả nghiêng, nay chỉ khẽ lay, rồi yên như gió tàn cuối mùa. Không phải ai rời đi cũng mong được giữ lại, Và không phải ai ở lại ... cũng còn là chính mình. Đây không phải chuyện tình, mà là một đoạn kiếp trót trễ duyên. Không khởi đầu, chẳng kết thúc - chỉ có những hồi ức mang hình hài sương mù, vờn qua vách ký ức rồi tan biến. Yêu, đôi khi chẳng cần ai rời ai, chỉ cần hai người cùng quay lưng ... đúng một khoảnh khắc, cũng đủ để đời nhau ... vĩnh viễn không còn chỗ đứng. Trăng từng in xuống đáy hồ, nhưng hồ chẳng giữ được ánh trăng. Người từng ở trong tim nhau, rồi hóa thành người khách ... đứng bên ngoài ngực…