Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một đứa trẻ kì lạ? Nó chỉ biết bản thân nó, nó chẳng biết bất kì ai cả.Một đứa trẻ kinh khủng? Nó sinh ra đã khác người, tính cách còn lập dị hơn.Một đứa trẻ vô phúc? Tại sao nó có thể sinh ra trên cõi đời này, nó không thể nào là con người.Một đứa trẻ tội lỗi? Nó là một con quái vật không hơn không kém, đáng tiếc thay làm sao....Thật...Vậy...Ư?…
Copycat có thể hiểu là người bắt chước theo một cách mù quáng. Nhưng liệu có ai biết rằng... đôi khi việc trở thành copycat đôi lúc hoàn toàn không phải do ý muốn của họ... đôi khi là do tác động từ bên ngoài. Liệu có ai hiểu họ? Có lẽ có, có lẽ không. Vậy tại sao không cùng tìm hiểu xem tại sao họ lại trở thành copycat thay vì chỉ trích họ nhỉ?…
Thời gian ư? Thật quý giá làm sao!Nhưng!Tại sao ngươi không tôn trọng nó?Nếu ngươi cảm thấy "giết thời gian" là một thú vuiVậy ta có thể xin phép lấy đi thời gian thừa đó không?…
Dạo này trên Youtube có nổi lên một kênh tên là Mọt Creepypasta.Những video này vừa có nhiều sai sót vừa làm xấu mặt các CP vì vậy hôm nay tui viết bộ này cũng chỉ để chửi vỡ mồm cái con óc lonee ngu si đó thôiLưu ý: Có tục và rất nhiều tục…
Đây là sưu tập những chỉ dẫn các bạn viết Creepypasta OC. Tất nhiên nó sẽ có nhiều khiếm khuyết vì đây chỉ là theo ý au, nếu các bạn không đồng ý có thể nói. Lưu ý: đây chỉ là một số lời khuyên, không hẳn là chỉ dẫn thực sự nên... có thể theo hay không tùy bạn.Nguồn ảnh bìa: https://www.pinterest.com/pin/504614333241750226/…
Mọi người nghĩ một fic Creepypasta fanfic sẽ có gì? Những tiếng cười vui vẻ?Những giây phút bình an?Hay...Những cảm giác ghê tởm?Tôi không chắc bạn sẽ nghĩ gì, nhưng đến với fic này, tôi sẽ mang cho bạn những trải nghiệm khác. Tôi không thích vui vẻ, tôi cũng không thích sự bình an. Nhưng tôi biết, tôi thích sự bí hiểm.Bạn có muốn thử trải nghiệm sở thích của tôi chứ?Thế thì đọc fic đi nào.Nhưng tôi nói trước, tôi không có cốt truyện nhất định, fic của tôi là một sự nhất thời, cho nên đừng có bẻ gãy các câu truyện của tôi. Tôi ghét điều đó và tin tôi đi, một khi tôi đã ghét, thì đừng hòng làm tôi thích... một lần nữa.…
Một sinh vật bé nhỏ...Một sinh linh mỏng manh...Một con vật yếu đuối...Không biết tự bảo vệ bản thân...Và rồi...Chú chim ấy... là nỗi bất hạnh.Chú chim bé nhỏ là tử thần...Chú chim ấy... là thứ không nên có mặt trên đời!Chúng ta phải giết nó!Chúng ta phải xé xác nó!Chúng ta phải lột da nó!Không...Chú chim ấy... muốn sống...Khổ sở làm sao,Đau đớn làm sao.Muốn sống cũng không xong,Muốn chết cũng không yên.Đau...Hãy giải thoát tôi đi...…
Như tiêu đề sẽ có ba Dio:Dio ở phần Phantom Blood.(khi đã thành ma cà rồng)Dio ở phần Stardust Crusaders.Và Dio ở phần Stone Ocean.Thể loại:Hài,ngọt.(có thể không hài nhưng ngọt...chắc vậy?).OOC.…
Mập có phải cái tội? Không! Nhưng tại sao mọi người lại ghét nó? Không ai biết... Không ai có câu trả lời... Thế thì tại sao mọi người lại trêu ghẹo mấy người mập? Vì họ thích? Hay... vì họ đơn thuần họ hùa theo cho vui? Nhưng... cho dù là bất kỳ lý do gì... nó vẫn rất... tàn ác... Và những người béo phì sẽ làm gì khi bị trêu chọc? Cố gắng tập luyện? Tự ti? Trầm cảm? Hay... tự vẫn? Cũng có thể nhưng... còn một việc nữa... đó là... Xin mời đọc fic sẽ hiểu :)…
Noob... Thật sự họ là những con người như thế nào?Thật bí ẩn...Thật kì lạ...Hay thật ngu ngốc...Không ai biết cả...Đây là một OC mình giành tặng cho em trai mình vì đơn giản nó có biệt danh là Noob~…
[One Last Cry] không phải là một bài hát tuyệt vọng.Cốt lõi của nó là lời cho phép [Cho phép bản thân yếu đuối một lần cuối, rồi đứng dậy bước tiếp]Đây không phải một bài hát dành cho thất bại, mà là lời thì thầm động viên cho những ai muốn vươn lên từ chính nỗi đau của mình. Một lời nhắn rằng đôi lúc muốn mạnh mẽ, ta cần phải dám đối mặt với sự yếu đuối.Vì vậy [One Last Cry] nghe rất buồn, nhưng thực chất lại là một bài hát hy vọngNó cũng phản ánh chân thực trạng thái của Dew và Tee lúc này, hy vọng về một tương lai tươi sáng khi cả hai đang chạm đến giấc mơ của mình.…
Một câu truyện ngắn và nhỏ. Thử sức một chút, mong mọi người không chê. Mới viết nên rất nhiều sai sót, rất mong nhận được ý kiến đóng góp. Cảm ơn. :)…
Ngươi! Có tội!Kẻ có tội sẽ bị trừng phạt!Không chỉ bởi pháp luật và xã hội.Mà còn bởi ta - Der Richter..."Kẻ có tội sẽ bị trừng phạt... một cách thích đáng..."…
Có những bài toán không lời giải.Có những người bước vào đời nhau, để lại một giới hạn - không xác định.Đây là câu chuyện của Vinh, với biệt danh EzLuv - một thằng con trai "dễ yêu", hay mơ mộng - và Hân - một cô gái giỏi Toán, lạnh lùng nhưng có ánh mắt làm người ta nhớ mãi. Họ gặp nhau trong lớp ôn thi chuyên, cùng nhau bước qua những con số, bài kiểm tra, buổi thi thử... và những giới hạn mơ hồ giữa tình bạn, tình yêu và chính mình."Toán, Tim và Cậu" không chỉ là một câu chuyện tuổi học trò, mà còn là lời thì thầm về những điều không ai dạy:Yêu như thế nào cho vừa đủ, và rời đi khi nào cho không muộn.Có những người đi ngang qua thanh xuân ta như một biến số,Để rồi mãi mãi nằm trong miền nhớ,Dù không còn thuộc về hàm số nào trong đời nữa...…