[ATSH2] | Ông Bô Bỉm Sữa |
Khu phố chỉ toàn là các ông bô bỉm sữa…
Khu phố chỉ toàn là các ông bô bỉm sữa…
Cậu chủ và cô người hầu…
một dấu chân…
Vốn chỉ là một công dân lương thiện - thiện lành của đất nước, tôi là một người bình thường còn hơn chữ bình thường cớ sao cuộc đời của tôi như cái đách chó vậy ? Đéo chỗ nào bình thường cả...huhuAuthor : nt.isg [ Kiis ] Xuyên Không Trở Thành Vợ Của Nam Chính Tôi Xách Bụng Bầu Chạy Mất Dép…
Tác giả: Tô An HiênTên truyện: Hoa Triêu Nguyệt TịchCp Nam Tư NguyệtBộ truyện này vì Nam Tư Nguyệt, vì Thiên Mệnh Thư mà đặt bút.Muốn có một người toàn tâm toàn ý mà yêu Nam trang chủ, trân trọng hắn, bảo hộ hắn, chữa lành hắn. Mà hắn cũng yêu đối phương, trân trọng đối phương, lưỡng tình tương duyệt.Cũng để Thiên Mệnh Thư nếm được vị ngọt của tình yêu thế gian, có người nguyện ý mãi mãi bầu bạn bên cạnh hắn, khiến hắn không còn cô đơn.…
cv + fix nametất cả là vì Tokyo trên không huhu hình tượng (gần) sát nhất với Gojo Satoru trong lòng tôi (+ Mạng che bên OkkoGo cùng tác giả, chiếc fic đã khiến tôi khók ngất khók tàn canh khók trôi sông lạc chợ, như thể sau 2 tuần tôi mới có thể khóc thương cho thầy vì cái #jjk236 quá đột ngột quá phi lý quá nực cười, lúc đó chỉ mới rơm rớm chứ k khóc nổi) đặt flag chừng nào viết xong bài the strongest thì đi xin per cả hai.update: đã clear flag và có per. chắc là hong đua kịp sn người thầy rùi :<update2: đã edit xong, yay!! điểm dịch chuyển trên bioart from twt@Ylia0u0…
Mục Tư Hạ, một cô gái tò mò nhưng tính tình có chút kì quái, thích tìm hiểu những cái mới, cũng vì vậy cô biết rất nhiều thứ nhưng lại không quá giỏi về bất cứ lĩnh vực nào. Song vì không quá nổi bật ở bất cứu phương diện nào, nhưng mỗi phương diện lại biết một chút, nó vô tình biến cô thành một người vô dụng điển hình trong một môi trường có những người nổi bật hẳn về một mặt nào đó, bởi vậy mà cô không có một người bạn thật tâm nào, cũng khiến cô cảm thấy rất mông lung về công việc tương lai của mình. Cô năm nay cũng đã là năm cuối của đại học, ngành cô theo học là ngành kế toán văn phòng, một ngành mà ai không biết mình giỏi thứ gì cũng có khả năng sẽ chọn. Bên cạnh việc đi học, cô cũng phụ giúp trong một thư viện cổ ở thành phố cô sống, nơi này vừa là nơi bầu bạn vừa là nhà vừa là kho tàng kiến thức của cô, tất cả những quyển sách ở đây cô đều đã đọc rất nhiều lần. Cô không về nhà nhiều, vì quan hệ của cô với người nhà không quá tốt, hay nói thẳng ra là rất tệ. Cũng bởi vậy khi cô biến mất khỏi thế gian này, liệu sẽ có ai nhớ đến cô không?Ảnh tui lười vẽ quá nên mọi người coi tạm sketch nhé:3) cảm ơn đã ghé chơi…
• Tên gốc : Vô nhị vô biệt tiểu tiểu đích thái dương• Tác giả: Mộc Thanh Vũ• Tình trạng: Hoàn thành• Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm , Đô thị Tình duyên, Thiên chi kiêu tử, Góc nhìn nữ chính, HE• Edit + Bìa : Kíp Đờ Lai• Ngày mở hố : 01/11/2022_________【Nữ phóng viên 30 tuổi ngọt ngào VS Giáo sư - Trung y dược sư 】Lúc gặp lại, Dư Chi Ngộ vì phỏng vấn cùng anh mà nổi lên tin đồn, bị học sinh của anh gọi: "Sư mẫu".Chờ cô chủ động hôn anh nhưng lại không thừa nhận là cầm lòng không được, bịa chuyện nói: "Tâm trạng không tốt." Giống như năm đó.【 Người nói ta quý giá như ngân hà trên bầu trời, ánh sáng đom đóm trên mặt đất. 】 Vai chính: Dư Chi Ngộ, Tiếu Tử Giáo┃Chế phục, phóng viên, trung y.Một câu tóm tắt: Làm mặt trời của chính mình, nỗ lực tỏa sáng._________Bản dịch được edit phi thương mại và được update duy nhất trên WordPress Kíp Đờ Lai và Wattpad @kdlnevadie. Mọi nguồn xuất hiện bên ngoài đều là ăn cắp, nếu phát hiện mong bạn hãy báo cho chúng mình kèm một report tặng những kẻ không làm đòi ăn !!!…
Người đời thường nói"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh" . Chúng ta không có quyền được chọn nơi mình sinh ra, nhưng chúng ta có quyền được chọn cách mình muốn sống. " Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp" . Nếu ước mơ là con đường dẫn đến thành công, thì kiên trì sẽ là chuyến xe đưa ta đến bến bờ hạnh phúc. Nếu cuộc sống này không xô bồ,sóng gió thì con người chúng ta sinh ra đã không bắt đầu bằng tiếng khóc, nếu như ai cũng chọncách từ bỏ, thì cuộc đời này có mấy ai thành công?Chẳng phải tạo hoá thiên nhiên ban hình hài con người là đôi chân, vậy mà chúng ta không bước đi, mà lại cuối đầu trước giông bão thì đó chẳng phải phụ lòng thượng đế sao? Tôi cũng chỉ là người bình thường giống như bạn, lạc lõng giữa dòng đời tăm tối, nhưng trong tôi luôn có một niềm tin mãnh liệt, vì những chú chim cũng đặt niềm tin vào đôi cánh mà bay lên bầu trời đó. Nếu cảm thấy cuộc đời bế tắc, hãy tìm tôi, tôi sẽ cho bạn một lí do để sống.…
Người ta thường nói, biển chữa lành mọi thứ.Những vết thương, những nỗi buồn, những mệt mỏi chẳng biết nói cùng ai - biển đều nhận hết. Sóng vỗ về, gió xoa dịu, và muối mặn hòa vào máu để ta nhớ rằng mình vẫn còn sống.Thái Lan có hàng ngàn bờ biển. Những bãi cát trắng mịn màng, những khu nghỉ dưỡng sang trọng, những hòn đảo nhỏ xinh như viên ngọc. Nhưng không phải ai cũng biết đến những làng chài nhỏ bé, nằm khiêm tốn sau những rặng đước và cánh rừng ngập mặn.Ở đó, thời gian trôi chậm hơn.Một ngày bắt đầu bằng tiếng sóng vỗ và tiếng thuyền cập bến. Một ngày kết thúc bằng ánh hoàng hôn đổ dài trên con đường đất đỏ và bầu trời đầy sao.Ở đó, con người không quan tâm cuộc sống bộn bề trên thành phố của bạn như thế nào. Họ chỉ cần biết bạn có đói không, có mệt không, có cần một bát cháo nóng hay một chiếc áo choàng khi gió mùa trở lạnh.Và ở đó, giữa muối và gió, có một câu chuyện bắt đầu.Câu chuyện về một chàng trai mang theo máy ảnh và một trái tim vỡ vụn.Và một chàng trai mang theo tiếng hát và tình yêu với biển cả.…
Một câu chuyện đời thường... ...giữa dòng đời nghiệt ngã... Kể về một mầm cây cố vươn mình để sống sót... ...vì niềm hy vọng nhỏ nhoi về bầu trời đầy nắng ấm... Và bị giẫm nát ... ...một cách đáng thương... #clara_hyii…
"Em chọn Netherlands hay tôi ?" - Em chỉ được chọn 1 thôi á ?"Ừ 1 thôi'- Em chẳng biết nữa cái nào em cũng thích, Netherlands cho em biết thế nào là sống còn chú cho em biết thế nào là yêu…