hoàng hôn ngày mai | chó cắn là chó không sủa
🔞Không phải lúc nào bị chó dại cắn cũng cần tiêm phòng đâu, anh.…
🔞Không phải lúc nào bị chó dại cắn cũng cần tiêm phòng đâu, anh.…
Nhật ký ngày đầu tiên: Mai Quang Nam giành ăn với chó.…
Mai Quang Nam rất muốn nói với anh, anh quên người đó đi được không, em cũng có thể ở bên anh mà.…
Itoshi Rin học giỏi từ trong bụng mẹ bỗng ước mình ngu bớt đi. Lý do rất đơn giản thôi. Trường Cao Trung A nổi tiếng với cơ sở vật chất đáng đồng tiền bát gạo nhất khu vực, đặc biệt là sân bóng. Tuy nhiên, ừ, hãm ở chỗ đâu phải ai cũng được dùng sân bóng này đâu. Điều lệ 1 dành cho học sinh trường trung học phổ thông A: "Khối 1 giảm trừ tiết thể dục để ôn tập trước mọi kỳ thi hai tuần, khối 2 trước một tuần,..." Không thể hãm hơn.Itoshi Rin lọt khối 1 không chút nghi ngờ. Hơn nữa lại còn trong top 10 tuyển sinh năm 1. Đời. Mới nhập học chưa được một tháng đã có kỳ thi đánh giá nhằm củng cố kiến thức cơ sở, tính ra mới đá bóng chừng dưới 5 trận, nhìn quyền hạn sử dụng sân cỏ xịn nhất khu cứ thế bị tước đoạt, Itoshi Rin muốn triệt cái tường này lắm rồi. Tôi thật muốn củng cố não bộ ban quản trị trường. Về phần Isagi Yoichi, cũng yêu bóng đá nhưng học tàm tạm gương mẫu. Anh yêu trường hơn vì anh suýt soát khối 2, miễn cưỡng được dùng sân bóng quang minh chính đại. Đúng đời. Trước kỳ thi, anh vẫn được chơi bóng đá trên sân cỏ của trường. Mọi hình ảnh anh ghi bàn thắng vừa tầm mắt của Itoshi - muốn triệt trường - Rin. Isagi - yêu trường - Yoichi luôn cảm nhận có ánh mắt khốc liệt nhìn mình. Xin lỗi, tôi đá bóng không mang theo vật gì giá trị đâu, làm ơn. Và nhiều câu chuyện bất đắc dĩ cùng đau thương khác nữa.---Lời tác giả: câu chuyện bô nhếch này có ngược, phần mô tả trông hài thôi chứ tôi vẫn viết ngược. Tất cả đều bởi "lá bay trong nắng". Ngoại trừ bìa lụm từ @NovaZ_27 tw…
"Anh không yêu em, Quang Nam. Anh xin lỗi."…
Trong đêm Sài Gòn, chiếc xe Rolls-Royce Phantom lướt đi như một bóng ma.…
Giờ thì cả thế giới sắp biết Mai Quang Nam yểm bùa người nó thích và đầu độc con mèo của người ta rồi, có nên chuyển cmn giường ra chuồng cú ngủ không nhỉ?…
Đây không phải fic bao nuôi!…
Mai Quang Nam nhớ rất rõ khi bị hai viên cảnh sát áp chế từ phía sau, nó đã thấy Hoàng Tôn chạy đến trước cái xác lạnh ngắt của cha mình, quỳ sụp xuống nền đất. Máu đổ quá nhiều, nhuộm đỏ cả mu bàn tay anh, anh cứ như đã chết lặng ở đó.Khi ấy anh nghĩ gì? Anh có hận nó không?…
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
"Đừng, khóc."Bấy giờ Mai Quang Nam mới nhận ra gò má mình đã ướt đẫm nước mắt. Cậu ngơ ngác nhìn anh, sóng âm êm ái tràn vào não bộ, tâm trí vốn trống rỗng của cậu như một khu vườn cằn cỗi bỗng chốc nở rộ đầy hoa.…
🔞Chuyện là dạo gần đây, em thỏ Nguyễn Hữu Sơn nuôi có chút kỳ lạ.…
Minh Tân thở dài trèo vào lòng hắn, rúc vào hõm vai hắn mà lẩm bẩm, "Hay là ngài đang thương hại tôi đây?"Sau đêm nay, Hữu Sơn nghĩ bản thân đã rút ra được một bài học trời đánh. Đừng bao giờ nhặt cún bừa bãi ngoài đường, nếu không không những nó sẽ trèo lên giường hắn, mà còn khiến hắn khổ sở như thế này nữa.…
Mai Quang Nam ôm con hải âu trong tay, rì rầm điều gì đó Hoàng Tôn không nghe rõ. Có lẽ là từa tựa như lời con mèo Zorba từng nói, cả bầu trời kia sẽ thuộc về con. Nên là đừng sợ hãi gì cả.…
chỉ đơn giản là em tin liếm anh sơn (و •̀ ᴗ•́ )و…
"Nam hung dữ quá.""Em còn có thể dữ hơn nữa đấy."…