Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có thể vì ánh mắt ai đó mà cả đời thổn thức.Có thể vì hồi ức nào đó mà trở nên kiên cường.Một mảnh tình dang dở biết đâu chừng sẽ là động lực sống tiếp.Một bức thư viết vội cuối cùng lại trở thành báu vật. Bangtan, những người sinh ra để yêu và được yêu.…
Năm 4352. Thế giới này thật sự rất tuyệt vời, Hikari Suzuki thầm nghĩ khi nàng ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh. Nàng là con gái thứ hai của nhà Suzuki, một gia tộc quý tộc của Valyria. Tuy nhiên, nàng lại muốn có một cuộc sống tự do hơn thế. Nàng muốn được khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, trải nghiệm những điều mới mẻ và sống theo ý chí của bản thân.Và thế là nàng chu du đây đó, đã bắt đầu hành trình phiêu lưu đầy thú vị của mình. Nàng lang thang khắp thế giới, các miền quê, gặp gỡ nhiều người dân bình dị và học hỏi những điều mới mẻ về cuộc sống.Trên con đường phiêu lưu, Hikari gặp gỡ nhiều người bạn đồng hành tuyệt vời. Mỗi người đều mang đến cho nàng những bài học quý giá và những trải nghiệm đáng nhớ.…
Tác giả:Tửu Tiểu Thất Thể loại: Xuyên không, ngôn tình, hài hướcNguồn: lachoacung.wordpress.comTrạng thái: FullMột ngày kia, vào một đêm trăng đep, Tô Niệm Niệm vì nhà nghèo nên bị thất tình. Do đó, cô thật sự muốn đi tìm cái chết, nhưng có gan nói mà lại không có gan làm. Sau một thời gian vật lộn tìm đường đi gặp diêm vương mà không thành cô đành chỉ tay lên trời mà nói "Ông trời ơi, ông đánh chết tôi đi!"Và thế là một trận tiếng sấm ầm ầm vang lên, sau đó cô nhìn thấy trên bầu trời có một tia sáng bay thẳng về hướng mình, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị tia sáng đánh trúng . ...Thế là cô xuyên qua ^.^Lúc cô còn chưa tỉnh táo hoàn toàn thì một vật thể bay không xác định bay qua cách cô ba trượng, khi cô nhìn rỏ vật thể bay kia thì : "A....a..." một tiếng hét kinh thiên động địa vang lên. <<< sao lại có sói ở đây ? >>>thế là một cuộc giằng co giữa sói và người bắt đầu ((ai thắng thì mời các tỷ muội xem chuyện sẽ biết..^.^ hô hô))... ai, số của cô thật khổ a bây giờ người cô bầm dập không thể tả, áo quần thì cứ như là người cái bang hic. Cô còn đang kể khổ thì một chuyện xui khác lại đến. Động vật bốn chân mới đi, thì động vật hai chân lại xuất hiện a....a....Note: Truyện kết khá hụt hẫng, mọi người suy nghĩ kĩ trước khi nhảy hố.....…
Anh từng yêu thương, từng đánh mất.Cô từng yêu thương, từng bị yêu thương bỏ lại.Anh mang theo tiếc nuối khôn nguôi.Cô mang trong mình sinh linh bé nhỏ yếu ớt...............Hai giờ sáng trước cửa siêu thị, anh nhìn thấy một người con gái dáng dấp bé nhỏ, mặc váy trắng tinh tế, bụng to tròn nặng nề mệt mỏi. Cô lặng lẽ trong đêm khuya ngồi nhai bánh mì. Xem chút nữa anh bị hù chết, sợ cô không có thật, chỉ là âm hồn vất vưỡn...............Cô ôm đứa bé vào lòng, trẻ con vừa chào đời mặt mũi đỏ hồng nhăn nheo, vừa xấu xí, vừa đáng yêu, thật khó hiểu.- Người anh đã yêu, cô ấy tên gì.- Di Yên. - Anh bình thản đáp, đôi mắt ngắm nhìn mấy sợi tóc máu đỏ hoe sau ót đứa trẻ.- Tên thật đẹp! Có thể đặt cái tên đó cho con bé không? - Cô hỏi.- Anh đã thấy mình sẽ yêu thương đứa trẻ này đến nhường nào rồi................Cô chưa hết bàng hoàn, ngước mắt nhìn thấy anh đang ôm bé May, tay còn lại nhanh chóng nắm lấy tay cô. Anh không nhìn người đối diện, chỉ hôn nhẹ lên tóc con bé.- Về thôi, Anh đưa mẹ con em về nhà!Người đàn ông kia lãnh đạm, pha chút giận dữ nhìn anh, giọng nói lịch sự.- Cô ấy là của tôi, May là con tôi.Đằng Thiên chỉ cười khẽ vài tiếng, vẫn không nhìn anh ta, lần này hôn lên tóc Nghi Đình.- Trên giấy tờ và cả trong lòng cô ấy đều biết, cô ấy là vợ tôi. Trên giấy khai sinh, May là con tôi, mang họ của tôi. Hạnh phúc là do anh tự mình từ bỏ...............Dưới mái hiên, anh ôm con gái đang say ngủ trong lòng, ngước mắt nhìn bầu trời. Cô ngồi trên ghế mây, ôm laptop gõ liên hồi từng dòng chữ.…
Welp... Đây là cái Artbook nhảm của mị, là những bức tranh mị vẽ lúc rảnh :)Nơi lảm nhảm và chửi bậy :)Đa phần là Undertale và các oc của mị :) mị đéo vẽ đẹp nên ai không muốn bị hỏng mắt có thể click back mọi lúc :)And bìa not belong to me…
Tường thành tĩnh lặng bỗng trở nên khốc liệt.Bầu trời xanh biếc bỗng trở nên đỏ thẫmTiếng gió nhẹ nhàng bỗng trở nên chói tai hơn ngày trướcĐánh thức nàng công chúa nơi điện thành, tỉnh giấc khỏi giấc mơ huyền ảo của bản thân.…
❗️Tác giả của truyện này là một người vừa ngáo đá vừa bú cần❗️❗️Những gì được viết trong đây đều dựa vào trí tưởng tượng và văn phong từ một người viết văn chưa bao giờ được trên 8,5❗️❗️Viết những gì bản thân thích nên sẽ không có lịch ra chap hay có bất kì nhân vật nào được đặc biệt quan tâm❗️❗️Chỉ viết thêm khi có bất kì ý tưởng mới về bất kì nhân vật nào mà tác giả gặp khi đang chơi game❗️…
Chúc Vũ Ninh là một trúc yêu đến từ Thiên Ngoại Thiên - Mộc Nguyên Giới. Một lần hạ phàm, nàng dùng ngàn năm đứng giữa khói lửa nhân gian, lặng lẽ chứng kiến chín kiếp luân hồi của hàng vạn chúng sinh.Một kiếp là nông phu, một kiếp là thư sinh, một kiếp là trạng nguyên, một kiếp là phú thương, một kiếp là quyền thần... Thân phận đổi thay, thế sự thăng trầm, chỉ có một người chưa từng thay đổi.Ninh Viễn Chu.Chín kiếp, chín cuộc đời, y vẫn luôn tìm đến bên nàng, bầu bạn cùng nàng qua những năm tháng dài đằng đẵng. Cái tên Chúc Vũ Ninh cũng là do y đặt.Nàng vốn tưởng, nhân sinh chẳng qua chỉ là một vòng luân hồi. Người đi rồi sẽ trở lại, duyên tận rồi cũng sẽ gặp lại. Cho đến kiếp cuối cùng, Ninh Viễn Chu trở thành một tu sĩ.Và y chết. Thân tử đạo tiêu, hồn phi phách tán, vạn kiếp không thể luân hồi.Lần đầu tiên trong hơn một nghìn năm, Chúc Vũ Ninh không thể chờ đợi một kiếp sau của y nữa. Cũng đến lúc ấy, nàng mới hiểu - Hóa ra người nàng tưởng rằng chỉ là một phần của khói lửa nhân gian, lại chính là người nàng không nỡ để biến mất khỏi cuộc đời mình.…
Tác giả: Jthể loại: hồi ức, quân đội, tình yêu, h, xã hội đen.nhân vật chính: Lí Lâm & Trần Kiều.Đời tàn như tro bụi chỉ vì thế giới thiếu bóng anh. Em đứng bên đây biên giới chẳng thấy nổi hình dáng của anh.'' ừ, anh xin thề với vong linh các tiền bối, sẽ dùng tất cả sức lực, tính mạng nhỏ bé này bảo vệ chu toàn biên giới, cũng '' hảo hảo'' suốt đời ở cạnh em''Ngày anh hi sinh linh hồn em cũng chết, em bây giờ chỉ là cây khô k sự sống từng ngày vắt cạn sức lực thực hiện lời hứa bảo vệ vùng đất này mãi bình yên.Nhưng đã bảy năm rồi, sao anh còn chưa trở về........?mong sao duyên kiếp có thể còn được ở cạnh nhau, như hoa cúc vàng mãi nở rộ trên vùng đất khô cằn này. Mãi đợi anh trở về. .......…
Thái tử Vân Trì tuyển phi, chọn trúng Lâm An Hoa gia nhỏ nhất con gái Hoa Nhan, tin tức vừa ra, nát kinh thành vô số nữ nhi tâm hồn thiếu nữ. Đồn đại: Thái tử ba tuổi có thể thơ, bảy tuổi có thể phú, mười tuổi biện đương thời Đại Nho, mười hai tuổi thiện xạ, mười lăm tuổi tư thiên hạ học sinh đánh giá thành tích; mười sáu tuổi giám quốc nhiếp chính, văn Đăng Phong, võ tạo cực, cho tư nghiêng thế, phong nghi vô song. Hoa Nhan cảm thấy, bầu trời mất thật lớn một tờ rơi xuống, nện vào nàng trên đầu. Từ đó sau, nàng cùng với khắp thiên hạ đoạt người nam nhân này? ---------------Vân Trì : đứng ở mây xanh chi đầu, học chính là ngăn được thuật, tập chính là đế vương mưu, trong nội tâm giả bộ là giang sơn thiên hạ, cửu trọng cung khuyết ở bên trong, thay đổi như chong chóng, trở tay làm mưa, chấp chưởng xã tắc triều đình, đem chính mình tu bổ e rằng dục vọng lại được. Hoa Nhan: tự xưng là là bụi bậm phía dưới, có thất tình lục dục, không thích thiên tử nhà, thiên vị phố phường ngõ hẻm, giẫm phải mười trượng mềm hồng, lượt nếm nhân gian muôn màu. Cảm thấy tốt nhất, không ai qua được thanh sơn lục thủy, ngươi hứa ta cả đời, ta bạn ngươi cả đời. --------------------------------…
Mùa đông năm ấy tiết trời bắt đầu lạnh Seoul thành phố phồn hoa nơi có nhiều nhà cao tầng là khu đô thị lớn nhất Hàn Quốc, Bầu trời Seoul bắt đầu với những cơn gió lạnh gai người, trên phố người đi lại đều khoác lên mình chiếc áo ấm. Năm đó Doãn Kỳ gặp Hạo Thạc rên 1 chuyến xe Bus, lần đó Hạo Thạc không để ý ngồi cạnh cậu là Doãn Kỳ. Hạo Thạc mãi mê đắm chìm vào điện thoại, vì hôm qua buổi biểu diễn thời trang lớn của 2 nhà thiết kế trẻ. " này cậu tôi có thể ngồi đây chứ" giọng nói trầm ấm phát ra,dáng người gầy thư sinh đứng bên cạnh. anh ta trùm kín đội 1 chiếc mũ đen, khẩu trang đen khiến cho Hạo Thạc thấy người này thật kỳ lạ " À vâng được chứ, tôi quên mất" Vừa đến trạm xe bus đến trước cổng trường, mọi người điều bàn tán xì xầm bên tai, Hạo Thạc thắc mắc mọi người đang nói ai, khi Hạo Thạc nhìn lại hóa ra là người lúc nảy. Người ngồi cạnh Hạo Thạc Doãn Kỳ là hội trưởng hội học sinh là người lạnh lùng tao nhã lại còn học giỏi vô cùng đẹp trai dáng vẽ thư sinh. Hôm ấy cũng là lần đầu gặp em trên chuyến xe đó…
Trong làn sương trắng xóa bao phủ Đại Dương Vô Tận, sự thật thường bị che giấu kỹ hơn cả những kho báu bị lãng quên.Ta là Lucius D'Amboise. Năm ta 16 tuổi, ta những tưởng mình chỉ là một Hoàng tử bị lãng quên dưới cái bóng khổng lồ của người cha đã trị vì hơn một thế kỷ. Nhưng Quần Đảo Sương Mù không bình yên như vẻ bề ngoài của nó.Đây không phải là câu chuyện về những hiệp sĩ dùng súng đạn hay thuốc nổ để chinh phạt. Đây là ghi chép về những cỗ máy cơ khí, về trí tuệ, và về hành trình của một kẻ đi tìm ánh sáng giữa màn sương vĩnh cửu.Những gì bạn sắp đọc, là sự thật-hoặc ít nhất, là sự thật theo cách ta nhớ về nó.…
Huyền huyễn, xuyên không, kì bí, hài hước, quỷ dị■ Vô hạn● Thế giới Tử Vực Vô Khan> Vô hạn chiều không gian khác◇ Phiêu lưuTác giả: @1525152twyquieThực ảo, ảo thực khó xác định - nơi câu hỏi không luôn cần câu trả lời,và chân lý đôi khi là một trò đùa vặn xoắn của định mệnh.Một câu chuyện bước qua ranh giới giữa cái có và cái không,nơi từng tiếng cười có thể là tiếng gọi từ vực sâu,và từng ánh sáng có thể là phản chiếu của một giấc mơ đã mục ruỗng.Không ai rõ điểm khởi đầu, càng không ai biết hồi kết,bởi nơi đây - tất cả đều là biến số.…
Vũ Uy, Tùy đế trị vì năm thứ chín, cả nước lâm vào cảnh khốn cùng, thời tiết biến đổi thất thường, thiên tai lũ lụt khắp nơi, dân chúng mất mùa, lâm vào đói khát. Hoàng đế ngày ngày lại chẳng mảy may quan tâm, thường xuyên không thượng triều, trầm mê bất ngộ trong những thứ tà đạo và hưởng lạc với các mỹ nhân. Tại thời khắc đó, chỉ cần đi ra đường, cứ ba bước thấy một tên ăn mày, năm bước thấy x.ác người ch.ết vì đói. Nhưng hoàng đế không ra chỉ thị, nào ai dám làm càn? Một số quan viên như rùa rụt cổ, ru rú trong nhà tránh đi lời phán xét, một số thì đỏ mắt vì cảnh lầm than, cuối cùng không chịu nổi nữa, mặc kệ cái gọi là lệnh vua gì đó, lao đầu vào cứu trợ cho dân chúng. Bầu trời mãi chẳng có lấy một khoảng sáng, ngày như đêm, gió thổi từng cơn lạnh lẽo dù không phải đông về. Dưới sự âm u do tạo hóa mang tới, đãi chiếu Hàn Lâm Viện, chức quan nhỏ nhất trong cửu phẩm hoặc nói không được tính là quan - Triệu Hoành Triêu vô cùng tùy hứng, mở cửa, nhìn thế gian hoang tàn...…
Đây là huyền thoại về anh main được triệu hồi qua thế giới khác để bảo vệ ma vương khỏi anh hùng.Tóm lại là: Kuroki bị bất ngờ triệu hồi sang thế giới khác. Người(?) triệu hồi Kuroki lại là Ma vương, Modes. Và, lãnh thổ của Ma vương đang trên bờ vực bị sụp đổ vì Anh Hùng.Ma vương Modes, người mang trên mình ấn tượng hung bạo, cuối đầu trước Kuroki: "XIN HÃY GIÚP CHÚNG TÔI, SAVIOR-DONO!!"Kuroki quyết định giúp Ma vương bởi một số lí do.....…