Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
tuy tiểu mỹ thụ nhà tôi cao, nhưng em ấy vẫn không bao giờ đè được ba chị công lưu manh cảmain actress: bae thỏ + chichu + bảy ế + sò cuksukdiễn viên phụ + quần chúng: a lotđóng thế: đéo cócuộc sống sa đọa của các nhân vật trong fic sẽ khiến bạn cạn quần để độiwarning: bad language, h & h & h, lowercase (ít)bookcover by: @hinabodes…
Nguồn: tangthuvien.comConverter: Sao Thiên LangGhi chú:Đó là một tỉnh ủy bí thư lừa gạt tiểu thư ký manh chuyện xưa. chính là, này tiểu thư ký đã gả làm vợ người khác đã nhiều năm ... vì thế, thay lời khác nói, này trên thực tế là cái chung cực phúc hắc hao tổn tâm cơ, khéo cưới hào đoạt người khác lão bà ngoan chuyện xưa. 【 tự không đủ đại? ? Bất quá có thể nhìn đến tựu thành → xin miễn bs bới bảng, không nghe lời đứa nhỏ hội ngộ đến đuôi to ba sói a. 】 【 khác, ấn CTRL+A có kịch thấu, các cô nương mời theo ý? ? Bối Diệc Minh thích Tô Hảo rất nhiều năm ... Thâm tình phúc hắc thần ma ... mười một chương về sau bắt đầu dụ hoặc thêm nóng bừng, đại gia biết phạt ^_^…
Có những ngày mây trời xám xịt, gió thổi vi vu nhưng lòng người lại vui phơi phớiCó những ngày mây trời trong xanh, cỏ cây tươi tốt nhưng trong lòng lại nhuốm màu trầm tư ~~~***~~~Sống chậm lại một chút, ngắm nhìn kỹ một chút ta sẽ thấy cuộc đời có biết bao những khoảnh khắc diệu kì.Sống chậm lại một chút, hít thở sâu một chút ta sẽ thấy thanh thản biết nhường nào rằng mọi muộn phiền kia chẳng qua chỉ là những gì "bất như ý" của cuộc sống.Ngẫm kỹ lại một chút, nhìn sâu thêm một chút ta sẽ thấy những người xung quanh ta mới đáng yêu, đáng quý làm sao.Rằng thật hạnh phúc khi mình vẫn có thể đứng dưới bầu trời xanh kia mà mỉm cười.…
Chỉ là thấy rằng MV quá đẹp, quá đầu tư và tấm lòng hủ nữ của mình cứ thế lạc trôi cùng Sếp thôi! :vFanfic nên mọi thứ đều do trí tưởng tượng, hư cấu. Ai dị ứng với đam mĩ hay có gì đó không hài lòng thì ok buông đôi tay nhau ra, chúng ta không thuộc về nhau và lạc trôi luôn ^^. Không war hay có những hành động thiếu suy nghĩ gì hết ở đây nha! Ai thích thì mình cảm ơn lắm luôn ^^Có H. Nặng nhẹ tùy cảm nhận người đọc *mình nghĩ là nhẹ thôi*Không reup dưới mọi hình thức, đừng mang con mình đi mặc dù nó có dở tới cỡ nào nhé!Cảm ơn rất nhiều!…
Thánh Tông Hoàng Đế lên ngôi năm mười tám tuổi, không ngừng cải cách chính sách trị nước, tổ chức thi cử tuyển chọn nhân tài, trọng dụng quan lại thanh liêm, thẳng tay trừng phạt kẻ phạm tội bất kể địa vị. Dưới thời Hồng Đức, dân chúng đời sống ấm no, trên đồng bông lúa trĩu nặng, khói bếp nghi ngút vươn lên những mái nhà san sát.Trong Nam Hoa Kinh của Trang Tử - chương Nội Thiên - thiên Đại Tông Sư, trích phần hỏi đáp giữa Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử: "kỳ vi vật vô bất tương dã, vô bất nghênh dã, vô bất hủy dã, vô bất thành dã, kỳ danh vi anh ninh". Dịch nghĩa là "đã là vật thì không lúc nào không đưa, không lúc nào không đón, không lúc nào không hủy, không lúc nào không thành, tên nó là anh ninh" (một số bản dịch là oanh ninh). Nếu đọc một câu này thì sẽ không hiểu rõ, nhưng đọc cả đoạn đối thoại của Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử sẽ thấy ý Trang Tử là: muốn dạy Đạo cho người có tài thánh nhân nhưng không có đạo thánh nhân thì phải gạt thiên hạ, gạt vật và gạt sống ra ngoài lúc đó mới thông suốt Đạo, thông suốt rồi có thể thấy được một điều duy nhất còn tồn tại là đúng đắn. Cho nên anh ninh (chạm yên - Nhượng Tống dịch) nghĩa là tiếp xúc với ngoại vật mà không bị dao động và vẫn giữ được tinh thần bình thản điềm đạm. Đây cũng là tinh thần phá án được duy trì xuyên suốt mạch truyện, luôn giữ vững tinh thần và đầu óc không để nó bị loạn bởi những vật xung quanh, cuối cùng là tìm được hung thủ.Một số chi tiết, nhân vật và địa điểm trong truyện là hư cấu, những sự kiện có thật trong lịch sử s…
NV nữ chính: Hàn An Như-Là 1 cô gái có ngoại hình bình thường, gia sản bình thường, 15 tuổi, hiền lành, dễ tin người, tính tình hướng ngoạiNV nam chính: Hoàng Hào Kiện- Là 1 chàng trai nghèo, rất đẹp trai, tính tình hướng nội, 15 tuổi1 vài diễn viên khác như Lục Thiên Thư (bạn thân của cô), Hắc Âu Dương (bạn thân của anh),...…
Cô gái ấy yêu chàng trai nọ, cô theo đuổi nhưng anh ta không chấp nhận. Đến khi cô từ bỏ và có một mối tình khác thì anh ta lại yêu cô và rồi.... yêu thêm lần nữa....dẫn đến mối tình tay ba ngang trái và nhiều sóng gió.…
focus bằng máy ảnh, mắt và tim.warning : textfic, lowercase, occ, call me by your name, do thiếu kiến thức chuyên ngành nên một số thông tin có thể sai lệch…
Câu chuyện xoay xung quanh một đứa trẻ bị tổn thương trong quá khứ và thực tại cũng rất tàn ác với đứa trẻ.Chẳng ai giúp đứa trẻ giải thoát cả.Vậy thì liệu đứa trẻ đó có giải thoát được những tổn thương cũ hay không?…
"Giá như trên đời tồn tại thứ như Time Stone"BGM tiến cử: 1% - Phúc Nguyên Nhân vật chính: Phúc Nguyên, Đức Duy* Nửa hiện thực * Không áp đặt lên người thật!…
" One Thing that you need is him 🍒 Khi hạnh phúc chỉ là những điều của sự vô thường, thì lại quá khó khăn đối với một con người như anh đến thế. Khó đến mức mà bản thân anh cảm thấy anh đã bị dễ dàng yêu thương lúc nào rồi không hay.💐❤ "Hãy ủng hộ và yêu thương thật nhiều cho NAMJIN và các tác phẩm nhé 😚…
tác giả: Nam Nam Nam Mộc editor : A Nhantình trạng : chưa tới đâu hết 🤣*thật ra là vì sắp hè không có việc gì làm nên ngôi lên edit để đó thoai , với cả đây là lần đầu của tui có sai sót thì xin mn góp ý nhô*Thính nho nhỏ cho các bạn nà (~ ̄³ ̄)~Nuôi dưỡng ta là một người ôn nhu Hắn sẽ cùng ta cùng nhau lười biếng phơi nắng, ta ngủ, hắn đọc sáchHắn sẽ cùng ta nói một ít điều hắn thích Hắn còn sẽ cho ta mua một ít quần áo đáng yêu, làm mấy món ăn ngon .…
Disclaimer: Nhân vật chính không thuộc về mình.Rating: TPairing: Taehyung/Seokjin, TATA/RJCategory: Actorfic, Daily life, Humor, ComedyAuthor: Matt Rood (Matthew Rouge)Fandom: BTSCòn tiêu đề thì là từ lời bài L-O-V-E của Aimer (và thật ra thì đây là bài Aimer cover chứ tớ không nhớ bản gốc của ai huhu).…
Thế giới cao nhất đặc công "Ảnh Tử" gặp phải đồng đội phản bội mà bỏ mình, linh hồn phụ thân vào "Cực Phẩm Gia Đinh " Tần gia thiếu gia-Tần Phong; vì thế sống lại hắn, bắt đầu này tà ác cuộc hành trình...Tần phong mẫu thân: "Tần phong là một phá hư đứa nhỏ, nửa đêm đi nhân gia trong phòng..."Tiêu phu nhân-Quách Quân Di: "Tần phong này phá hư con rể, không có việc gì sang đây xem nhân gia tắm rửa..."Tiêu Ngọc Sương: "Tần đại ca tên đại sắc lang này, đuổi chạy Quách Vô Thường, chính mình lại nhào zô..."một cái búng tay, chết một mảng lớn, kim chung tráo bao lại JJ(tiểu đệ đệ) tuyệt thế cuồng thần, "Cực Phẩm Gia Đinh" nữ nhân toàn thu vô buồn bực được dũng mãnh to lớn làm!!!…
"Có thể em không còn nhớ, nhưng ánh mắt khẩn thiết ấy vẫn đeo bám anh suốt ngần ấy năm. Anh... thật sự nhớ em! Cho dù em không nhớ ra cũng được, không cho phép anh sánh bước cùng em cũng được, nhưng hãy để cho anh được đi phía sau ngắm nhìn em, bảo vệ em, xin em!" Một ánh mắt - một hồi ức - kẻ quên người nhớ, liệu họ có đến được bên nhau? Khánh - người mang ký ức không thể phai mờ về quá khứ, kiên nhẫn từng bước tiến lại gần Thảo, giấu đi những đau thương, chỉ chờ ngày sự thật được hé lộ.Bên cạnh tình yêu thầm lặng ấy là tình bạn trong trẻo, những rung động đầu đời, những bí mật được chôn giấu, và những vết thương chưa lành. "Hồi ức" không chỉ là một chuyện tình, mà còn là hành trình tìm lại ký ức, lòng dũng cảm và tình yêu đích thực sau những mất mát không lời.…
tôi là một vật thí nghiệm, nhưng đã trốn thoát thành công. Tôi chạy trốn và lang thang những vùng đất xa vời cùng với tâm trạng và những cảm xúc rồi bời, tôi cố gắng đi, đi trên những nền đất lạnh lẽo và chịu những cái đói qua ngày dài.sau đó một cô gái đã cứu tôi, cô ấy tự nhận mình là Sơ của một tu viện gần đó, gương mặt hiền dịu và trong sáng của cô ấy đã làm một cho một cô bé như tôi phải ấn tượng, nét đẹp tựa như dịu hiền đó khiến tôi muốn chiếm cô ấy là của riêng, một người mẹ của riêng mình. Sơ Marie đã đưa tôi vào tu viện, cô ấy đã chăm sóc tôi qua từng tháng năm, tôi yêu cô ấy lắm, nhưng...sự cố đó đã ập đến, khi tu viện trưởng đã ra tay bóp nát cổ Sơ Marie, khiến cô ấy không còn thở nữa, và sau đó vứt cô ấy xuống trên nền đất lạnh đó, không thương tiếc. Tôi đã thấy tất cả, và tôi đã chứng kiến ánh mặt trời soi sáng cuộc đời tôi đã dập tắt. Con quái vật điên khùng đó đã khiến ánh dương của tôi không còn chiếu sáng được nữa.ôi trời, cảm xúc gì đây? Cảm xúc giận dữ không kiểm soát này là gì đây? Tôi đã lao lên như một kẻ điên và nắm lấy cổ của tu viện trưởng, và sau đó...bà ta không còn thở nữa. Tôi đã tàn sát hết những lũ trẻ và các Sơ trong tu viện, con dao bếp đã ướt những giọt máu đỏ tươi, chiếc áo đầm trắng nhuộm một màu đỏ hôi hám, những vũng nước nặng giọt màu đỏ lan trên chiếc sàn trắng đen. Khi đến với đứa trẻ cuối cùng, giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống trên làn má dính máu, đứa trẻ đó run bần bật và hét lên vào mặt tôi rằng:"Đồ…