Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
tác giả: Nam Nam Nam Mộc editor : A Nhantình trạng : chưa tới đâu hết 🤣*thật ra là vì sắp hè không có việc gì làm nên ngôi lên edit để đó thoai , với cả đây là lần đầu của tui có sai sót thì xin mn góp ý nhô*Thính nho nhỏ cho các bạn nà (~ ̄³ ̄)~Nuôi dưỡng ta là một người ôn nhu Hắn sẽ cùng ta cùng nhau lười biếng phơi nắng, ta ngủ, hắn đọc sáchHắn sẽ cùng ta nói một ít điều hắn thích Hắn còn sẽ cho ta mua một ít quần áo đáng yêu, làm mấy món ăn ngon .…
Disclaimer: Nhân vật chính không thuộc về mình.Rating: TPairing: Taehyung/Seokjin, TATA/RJCategory: Actorfic, Daily life, Humor, ComedyAuthor: Matt Rood (Matthew Rouge)Fandom: BTSCòn tiêu đề thì là từ lời bài L-O-V-E của Aimer (và thật ra thì đây là bài Aimer cover chứ tớ không nhớ bản gốc của ai huhu).…
Thế giới cao nhất đặc công "Ảnh Tử" gặp phải đồng đội phản bội mà bỏ mình, linh hồn phụ thân vào "Cực Phẩm Gia Đinh " Tần gia thiếu gia-Tần Phong; vì thế sống lại hắn, bắt đầu này tà ác cuộc hành trình...Tần phong mẫu thân: "Tần phong là một phá hư đứa nhỏ, nửa đêm đi nhân gia trong phòng..."Tiêu phu nhân-Quách Quân Di: "Tần phong này phá hư con rể, không có việc gì sang đây xem nhân gia tắm rửa..."Tiêu Ngọc Sương: "Tần đại ca tên đại sắc lang này, đuổi chạy Quách Vô Thường, chính mình lại nhào zô..."một cái búng tay, chết một mảng lớn, kim chung tráo bao lại JJ(tiểu đệ đệ) tuyệt thế cuồng thần, "Cực Phẩm Gia Đinh" nữ nhân toàn thu vô buồn bực được dũng mãnh to lớn làm!!!…
"Có thể em không còn nhớ, nhưng ánh mắt khẩn thiết ấy vẫn đeo bám anh suốt ngần ấy năm. Anh... thật sự nhớ em! Cho dù em không nhớ ra cũng được, không cho phép anh sánh bước cùng em cũng được, nhưng hãy để cho anh được đi phía sau ngắm nhìn em, bảo vệ em, xin em!" Một ánh mắt - một hồi ức - kẻ quên người nhớ, liệu họ có đến được bên nhau? Khánh - người mang ký ức không thể phai mờ về quá khứ, kiên nhẫn từng bước tiến lại gần Thảo, giấu đi những đau thương, chỉ chờ ngày sự thật được hé lộ.Bên cạnh tình yêu thầm lặng ấy là tình bạn trong trẻo, những rung động đầu đời, những bí mật được chôn giấu, và những vết thương chưa lành. "Hồi ức" không chỉ là một chuyện tình, mà còn là hành trình tìm lại ký ức, lòng dũng cảm và tình yêu đích thực sau những mất mát không lời.…
Câu chuyện xoay quanh Merry và Vương quốc trên mây của những Pháp sư vĩ đại. Một cô bé lớn lên trong gia đình Pollen cùng với sự yêu thương của mẹ. Bỗng một hôm nọ, cô nhặt được một quyển sách và ...Thể loại : Phép thuậtTình trạng : Chưa hoàn thànhInstagram : ngh.phc_…
Trong cuộc sống, có rất nhiều những bài học xung quanh chúng ta, thế nhưng có bao giờ bạn hiểu rõ? Quà tặng cuộc sống sẽ viết lại những bài học mà bạn chẳng bao giờ nghĩ đến. Để rồi, lưu giữ trong hồi ức của bạn, nó có thể nhỏ nhưng tuyệt đối lớn hơn bất kì danh vọng, quyền lực và tiền tài ngoài xã hội dơ bẩn ngoài kia.…
Không reup, chuyển ver. Chỉ được đăng trên wattpad vnnhblingbling, nếu bạn đang đọc ở nơi khác, hãy vào wattpad để lại một cmt để ủng hộ tinh thần của mình nhé.…
Họ đã ngồi bên nhau, đã sẻ chia những dòng tâm sự như những người bạn quen thân đã lâu. Nhưng liệu họ đã biết gì về nhau?: Cô là người đi tìm cái đẹp, tìm hoài mà chưa thấy. Còn anh là ai? Cô đã thờ ơ, không muốn tìm hiểu về anh, để rồi sau 5 năm gặp lại, cô đã ngỡ ngàng khi biết anh không đẹp đến mức làm cho cô ngưỡng mộ và thầm thán phục như lúc họ ngồi bên nhau trong ánh trăng chiều…
Anh vẫn luôn chờ em........!_____________Đây là một fic dựa trên một MV có nội dung khá hay nói về tình yêu lứa tuổi học trò nhưng kết thúc lại là SE.Đọc xong fic bạn nào đoán được tên MV hong.^^Đây là mà mình đã hoàn thành sau 4 ngày đấy.author: chou.Start:21-5-2019End:25-5-2019…
Đây là tuyển tập các câu chuyện tổng hợp dựa trên nhiều thực tế mà bản thân tôi đã chứng kiến cũng như kinh nghiệm của chính bản thân mình.Đây chỉ là ý kiến của riêng bản thân tôi, không có ý phơi bày hay chê bai bất kỳ điều gì hay một ai. Nếu có gì sai sót hay thiếu sót mong mọi người bỏ qua cho.Xin cảm ơn! >>caovy<<…
Bản quyền:của mị nha,mặc dù mị viết ko hay,theo cảm hứng thôi hà!!!:)))Nhân vật:thuộc quyền sở hữu của mị nà luônNội dung: ~ chúng ta giống nhau nhỉ? Đều có cái này:) ~ Ôi! Đừng có đánh nhau nữa,đánh nx chị đây không tha đâu ~ Tôi ko đủ tự tin để một mình đứng ngoài XH kia, dù tôi có giỏi ntn đi chăng nữa, tôi.....cần cậu ~ Ở nhà đợi anh về,anh ko đi đâu đâu,em yên tâm,anh chỉ muốn bước vào cs của em thôi ~ Em hiền vậy,anh sẽ bảo vệ em,bởi vì anh thik em mà ~Anh đào hao vậy,em ko lo,bởi trái tim anh ở ngay bên canh em cơ mà#mong mn ủng hộ mình…
tôi là một vật thí nghiệm, nhưng đã trốn thoát thành công. Tôi chạy trốn và lang thang những vùng đất xa vời cùng với tâm trạng và những cảm xúc rồi bời, tôi cố gắng đi, đi trên những nền đất lạnh lẽo và chịu những cái đói qua ngày dài.sau đó một cô gái đã cứu tôi, cô ấy tự nhận mình là Sơ của một tu viện gần đó, gương mặt hiền dịu và trong sáng của cô ấy đã làm một cho một cô bé như tôi phải ấn tượng, nét đẹp tựa như dịu hiền đó khiến tôi muốn chiếm cô ấy là của riêng, một người mẹ của riêng mình. Sơ Marie đã đưa tôi vào tu viện, cô ấy đã chăm sóc tôi qua từng tháng năm, tôi yêu cô ấy lắm, nhưng...sự cố đó đã ập đến, khi tu viện trưởng đã ra tay bóp nát cổ Sơ Marie, khiến cô ấy không còn thở nữa, và sau đó vứt cô ấy xuống trên nền đất lạnh đó, không thương tiếc. Tôi đã thấy tất cả, và tôi đã chứng kiến ánh mặt trời soi sáng cuộc đời tôi đã dập tắt. Con quái vật điên khùng đó đã khiến ánh dương của tôi không còn chiếu sáng được nữa.ôi trời, cảm xúc gì đây? Cảm xúc giận dữ không kiểm soát này là gì đây? Tôi đã lao lên như một kẻ điên và nắm lấy cổ của tu viện trưởng, và sau đó...bà ta không còn thở nữa. Tôi đã tàn sát hết những lũ trẻ và các Sơ trong tu viện, con dao bếp đã ướt những giọt máu đỏ tươi, chiếc áo đầm trắng nhuộm một màu đỏ hôi hám, những vũng nước nặng giọt màu đỏ lan trên chiếc sàn trắng đen. Khi đến với đứa trẻ cuối cùng, giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống trên làn má dính máu, đứa trẻ đó run bần bật và hét lên vào mặt tôi rằng:"Đồ…
"Tao không biết."Bìa: Tôi, đại đại điMọi người luôn nghĩ về một cuộc sống học đường c3 tươi sáng, chẳng lẽ chỉ có tôi nghĩ đến cuộc sống đại học chét lên chét xuống?Cp chính: Tuyên Vọng Quân x Ngọc Trạch/Tuyên Vọng Thư - Sinh viên năm nhất ngành Quản Lí Nhà Nước x giảng viên đại học môn Triết học Mác - Lê-nin/cá thể cựu sinh viên ngành Tâm Lý Học vượt trộiCp phụ là ai tôi không nói 🗿 Ai đọc 2 fic trước của tôi thì cũng đoán được roàiIdea: Bắt nguồn từ việc tôi hay đùa với bạn bè rằng con game này là "giả lập cuộc sống sinh viên sống xa nhà" (do tôi chơi game vào lúc tôi thi tn thpt), nên là tôi nghĩ ra cái wolrd như này, mong thẻ CP cũng v- Tóm tắt: Tuyên Vọng Quân với hoài bão lớn lao, đã đem hành trang đến thành phố lớn, ở nhờ nhà người chị họ Tuyên Chiếu để học tập tại Học viện quốc gia Minh Ung. Trong lòng cậu luôn nhớ về một bóng hình ngày bé hay dắt cậu đi câu cá mỗi ngày, người ấy bị rơi xuống nước, đi cấp cứu gấp, nghe nói bệnh tình nặng nên phải lên thành phố chữa trị, rồi từ đó không còn thông tin nữa. Cậu luôn muốn tìm người ấy, cho nên khi lớn hơn đã hỏi thăm chị họ Tuyên Chiếu đang sống ở thành phố lớn về tin tức của người ấy, Tuyên Chiếu không chắc, bảo cậu đến thành phố tìm thử xem sao. Cứ thế, nhân dịp thi đại học, cậu trai trẻ đã đến thành phố lớn.Tóm tắt 1 câu: cuộc sống đời thường tại giảng đường trường đại học, nơi mà bạn khók vì điểm rèn luyện + điểm thi + tuẩn liệu + làm bài nhóm chứ không phải những cuộc tình lâm li bi đát-…
- Tiên sinh, ngài tìm gì ở đây?- Ta thật sự không biết vì sao mình lại đến nơi này, ta lại càng không biết mình tìm gì ở đây.- Vậy ngài có muốn nghe kể chuyện ?- Thật vinh hạnh...Văn án: Tiêu Hiên Vân là một tiên nữ từ bỏ cuộc sống nhàn nhã của thiên đình, nàng một tâm muốn chiêm ngưỡng cuộc sống của nhân loại. Bên nàng là đóa hoa Linh Ức, ngày ngày chứng kiến những câu chuyện nhân sinh...…
- Anh Bảo ... - Tôi gọi anh ấy nhưng chưa hết câu thì thấy anh ấy đang cười đùa vui vẻ với 1 người con gái - bạn thân tôi , tôi cảm thấy rất đau , ko hiểu tại sao lại như v , thật sự rất đau , đau lắm , như lồng ngực đang bị xé tan ra v !!!- Hahaha !!! Sao ??? Có chuyện đó à ??? Em vui tính thật đấy !!! - Anh ấy cười tươi , nói với bạn tôi- Thật mà anh !!! - Bạn tôi nói với giọng ko thể nào ngọt hơn- Anh ... À ... - Tôu cố rặn ra từng chữ , sợ hãi , đau xót như mất đi thứ gì đó…
Đằng sau mỗi nỗi buồn là một con đường có hai ngã rẽ...Đằng sau mỗi niềm vui cũng là một con đường có hai ngã rẽ...Và đằng sau mỗi con người vẫn là một con đường có hai ngã rẽ...Bạn sẽ lựa chọn đi theo lối mòn hay tự tìm cho mình ngã rẽ thứ ba ?…
Trong lập trình Java, việc sử dụng đúng chú thích, dấu ngoặc, và dấu chấm phẩy là yếu tố quan trọng để đảm bảo mã nguồn dễ đọc, dễ hiểu và hoạt động chính xác.…
Tác Giả : Ngổ Kỳ Tâm TưĐây là một câu chuyện về tình yêu học đường , tuổi thơ thanh xuân xinh đẹp của 12 con người . Nhưng nếu chỉ vì một chuyện nào đó mà lại đánh mất đi thanh xuân...vậy có đáng không ?- Một cô nhóc bị trầm cảm đơn phương một chàng trai ít nói . - Một chàng trai ham chơi thích một cô nàng nóng tính .- Cô nàng khó hiểu và anh chàng lãng mạn .- Cậu chàng lạnh lùng say nắng cô nàng ham ăn .- Anh chàng kiêu ngạo và cô bé nhút nhát .- Cô nàng trẻ con thì lại thích thầm anh chàng có nụ cười ấm áp...Nhưng liệu tình bạn của họ bền vững được bao lâu khi sau cùng xuất hiện người thứ 3 ?Tình bạn là tình bạn , tình yêu là tình yêu , nó rất mạnh mẽ nhưng cũng rất mỏng manh . Tựa như loài hoa hồng mãnh liệt , nhiệt huyết và cũng như hoa bồ công anh , chỉ cần một làn gió nhẹ thoảng qua... chúng sẽ tách lìa nhau , theo gió bay khắp nơi và đối mặt với những rắc rối...Nhưng nếu như vẫn như ngày ấy , cùng nhau , và vẫn giữ hai chữ 'vì nhau' thì bao mọi khó khăn , sóng gió cũng có thể vượt qua..."Tôi đã vô tình đánh mất Thanh Xuân tươi đẹp của mình"…
Thanh xuân như một cơn mưa rào, dù bạn bị ướt, nhưng vẫn muốn được tắm lại mãi.Có phải, bạn cảm thấy câu nói này rất đúng? Thanh xuân, đơn giản là để bỏ lỡ, bỏ lỡ người mình thích, bỏ lỡ câu chuyện còn dang dở, bỏ lỡ đường gấp khúc của tuổi xuân, chỉ vì một người...Đối với tớ, cậu là một trời kí ức đẹp, giữa cậu và tớ có một khoảng cách rất xa, xa đến mức tưởng chừng chẳng thể nào chạm tới, có đôi khi cảm thấy cậu rất gần, nhưng gần thế nào cậu cũng không cảm nhận được. Năm 17 tuổi, tớ cảm ơn cậu vì đã cho tớ một quãng thanh xuân ngây thơ, ngốc nghếch nhất. Cậu của năm đó là quan trọng nhất. Nhưng tớ của bây giờ mới là tớ tuyệt vời nhất. Kí ức năm đó tớ không bao giờ quên được, bởi vì trong đó...có cậu…