[atsukita;] một thiên niên kỷ nỗi muộn sầu
vì atsumu vừa là một kẻ hèn vừa là một người dũng cảm.…
vì atsumu vừa là một kẻ hèn vừa là một người dũng cảm.…
anam cara (n. Gaelic) a person with whom you can share your deepest thoughts, feelings and dreams-by @coldebxv.…
what will we do when we're sober?by @nouveaujonette.…
Khi Thành Huyền khóc, Càn Hạo ước rằng nước mắt của người yêu nó hãy hóa thành lũ cuốn chết nó luôn đi. -Vietnam!AUminor nomin. written by n.…
au | namgi | oneshot | lower case | đọc chậm có lẽ ai cũng biết "la douleur exquise" là một cụm từ tiếng Pháp, mang nghĩa nỗi đau đến nghẹt thở vì mãi mà không có được người ta yêu.nhưng "la douleur exquise" còn dùng để nói về tình cảnh biết mình chẳng thể có được, lại vẫn cầm lòng không đặng mà ham muốn tới gần, đặt hết tâm tư tình cảm vào người đó.tặng @chun_ah, mừng sinh nhật hai bọn mình, và mừng namgi mười một năm.…
chỉ có thoại, siêu ngắn, siêu pink, siêu hường phấn, siêu HE. mỗi tội dở hơi ha ha. mười bốn đến một.…
au | multi-shot | namgi | PG | pink | fluff Viết pink yêu nhau quấn quýt để cầu trong hiện thực người viết kiếm được một tấm bồ. Tặng chị Meow siêu sạch chung một nỗi niềm về những nOTP với em.…
"Cúc áo thứ hai của anh đấy mừ." Fukatsu giải thích, anh chỉ vào áo mình, quả thật đang bị thiếu một cúc từ trên xuống, vị trí ngay gần tim. Cậu vừa nín khóc, giờ đã cười toe. Là học sinh ai chả biết cái cúc áo thứ hai nó thiêng liêng như thế nào. Cậu nắm nó trong tay, nâng niu như một món đồ vô giá. "Anh cho em hả?" "Ừ, cho làm chìa khóa đó mừ. Cúc áo thứ hai gần tim nhất, nên anh cho em làm tín vật để mở khóa ở đây mừ." Fukatsu chỉ tay vào tim mình, rồi anh cười. "Anh xây cho em một ngôi nhà trong tim, đợi em trở về." -by n.…
"Cậu quay lại phòng khách với thùng nặng trĩu đồ ăn và bắt gặp một Junmyeon mơ màng. Thân thể anh đã tan vào nắng, tất cả những gì còn sót lại chỉ là gương mặt nghiêng nghiêng với đôi mắt khép hờ nơi ánh sáng không rọi tới, nhưng cũng mờ mờ ảo ảo như cảm giác vốc lấy hình dạng lưu lại khi soi mình lên mặt nước trong veo."- by jonette.MAJOR CHARACTER'S DEATH.…
"Tớ cũng thế". Anh dừng lại hồi lâu mới bật ra câu trả lời, lại ngừng một hơi, ngửa cổ uống nốt chút bia còn sót lại trong chai. "Tớ cũng sẽ rất hạnh phúc nếu chết cùng cậu ngay lúc này."…
au | namgi | oneshot | smutlại là viết nhảm, không đầu không cuối. có thể coi đây là một đoạn kết cho một câu chuyện quá khứ, cũng có thể coi đó là phần mở đầu cho cuộc tình hiện tại. chỉ là mình sẽ không phát triển nó thêm mà thôi.dù sao thì chúc mừng daesang đầu tiên của Bangtan nhé.…
"Em đang nghĩ là..." Sehun thở hắt ra trước khi nói tiếp, ngón tay gầy khẽ miết qua bờ môi Junmyeon. "Em nghĩ là vòng tay của Junmyeon là nơi ấm áp và yên bình nhất thế gian." -by @coldebxv.…
Một vấn đề khác của Mitsui Hisashi là sau cùng thì anh vẫn chỉ là một cậu học sinh mười bảy tuổi mà thôi, nhưng anh đã sớm có được sự giác ngộ về một điều cả đời này anh chưa bao giờ nghĩ tới: rằng là anh nhận được quá nhiều tình yêu, đến mức cả cơ thể anh cũng không thể đỡ được hết, đến mức anh ngơ ngác vì không biết phải làm gì với đôi tay mình.written by n.mitsui hisashi x kogure kiminobu…
"Anh thích em" Junmyeon chợt nói, mái tóc đỏ của anh lúc này tự dưng khiến cậu chói mắt. "Anh chỉ thích em thôi sao, anh không thương em à?" Cậu cười cười hỏi lại, nhưng câu hỏi chẳng có ý tứ trách móc gì. Anh khe khẽ lắc đầu. Và anh nghĩ, chưa đến lúc. Rồi một ngày anh sẽ nói với em. Quả là một suy nghĩ thật ích kỉ, nhưng mà nếu không ích kỷ thì sao là con người, em nhỉ? Junmyeon toan nói với Sehun như vậy, nhưng rồi anh dằn lòng lại, để sự im lặng xen vào, hơi ấm le lói trong hơi thở của nhau. Mùa đông ươm vào lòng anh một mầm non ngây dại. OBSESSION!AU. n.…
Không biết nó thích từ bao giờ, và có lẽ nếu chúng tôi không ghìm nó xuống đất mà gặng hỏi cho bằng được, chúng tôi cũng không biết rằng nó thích Tuấn Miên. Chuyện xảy ra vào thứ Ba tuần trước, trên đường về nhà, thằng Hạo nói bâng quơ về việc tình yêu học trò của người ta sao mà đẹp quá, rồi Thế Huân mới buột miệng để lộ cho chúng tôi về mối tình hai năm của nó. Nếu như tôi không kéo nó lại, nếu như Anh Hạo không ôm chặt lấy nó, Thế Huân ắt đã chạy trối chết, và chỉ sau ngày hôm đó thôi chúng tôi sẽ sống với một phát hiện nửa vời, làm lòng tôi bứt rứt. Lúc kể, mặt Thế Huân cúi gằm, hai vành tai đỏ lên, giọng run run. Tôi đã nghĩ lúc đó nó chỉ đơn giản là ngượng ngùng, nhưng ngẫm lại, có lẽ nó cảm thấy một điều gì đó còn tệ hơn - tủi hèn, nhục nhã. Anh Hạo đã im lặng suốt một ngày sau đó, đến hôm sau nữa, nó mới bảo với tôi: "Này, mày nghĩ thằng Huân có nghiêm túc không?" "Sao lại không?""Thì không... nhưng mà, tao hơi sợ." "Sợ gì.""Thì... sợ nó chết." -Vietnam!AU. SeHo, viết bởi n.…