RuHends | HiHiHaHa
Mỗi chương một mẩu chuyện ngắn 🤡…
Mỗi chương một mẩu chuyện ngắn 🤡…
bản quyền thuộc về mình, vui lòng không đem ra khỏi W…
Phi gien hoàn mỹTác giả: Cố Trường MiênThể loại: trùng sinh, cường cường, 1×1, có cơ giáp.edid: vẫn là yêm, không có betatình trạng bản gốc: hoàn…
...Có một chàng trai thích màu xanh lá.Có một chàng trai thích màu xanh dương.Có một cô bé thích màu đỏ...."Màu xanh lá", vẻ đẹp trường tồn của mẹ thiên nhiên ban tặng."Màu xanh dương' sự yên tĩnh của sóng vỗ bên bờ biển xanh."Màu đỏ" ngọn lửa đỏ rực trên trái tim cùng tình yêu nồng cháy....Hay là..."Màu xanh lá", sự mất thăng bằng trên sợi dây chặt, nó đang dần tuột mất thứ nó hằng bám lấy."Màu xanh dương", bị chìm trong lãng quên sâu thẳm dưới hàng vạn dặm đại dương."Màu đỏ", con tim đang bị rỉ máu....Cuộc sống của tôi chưa bao giờ thành thế này.Đáng lẽ ra, tôi phải nên trân trọng nó.…
Thế giới chưa bao giờ chỉ thuộc về con người.Giữa những tòa nhà chọc trời, ánh đèn neon rực rỡ và dòng người tất bật, có những kẻ sống trong bóng tối, len lỏi giữa những góc khuất của xã hội. Chúng tồn tại ngay trong những con hẻm hẹp, những khu phố thượng lưu xa hoa, thậm chí là ngay bên cạnh con người-một giống loài bất tử với đôi mắt rực lửa và sự thèm khát vĩnh hằng.Ma cà rồng.Bọn chúng không còn là những sinh vật hoang dại khát máu như trong truyền thuyết xa xưa. Thay vào đó, chúng ẩn mình trong thế giới hiện đại, điều hành những tập đoàn lớn, kiểm soát kinh tế và chính trị. Những gia tộc ma cà rồng quyền lực đã thống trị từ trong bóng tối hàng thế kỷ nay, mỗi gia tộc nắm giữ một phần thế giới ngầm, không để con người nhận ra sự tồn tại của chúng.Kim gia là một trong số đó.Và đêm nay, một con người sẽ bị ném vào trung tâm của ván cờ tàn khốc này.Wonwoo đứng trong căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Đôi tay cậu siết chặt vạt áo cũ kỹ, đôi mắt u tối nhìn xuống mặt sàn lát đá cẩm thạch lạnh lẽo. Không ai nói với cậu chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng cậu biết rõ số phận của mình đã không còn thuộc về bản thân nữa.Cậu đã bị bán.…
Trên thế gian, có một loài hoa mang tên Bỉ Ngạn, nở rộ giữa cõi âm dương, sắc đỏ tươi như máu nhưng lại ẩn chứa nỗi đau ly biệt, bi thương. Nàng, một đóa Bỉ Ngạn sống động, xinh đẹp kiều diễm nhưng lại mang trong mình dòng máu ma quỷ.Nàng lạc bước vào cõi nhân gian, đi lạc vào chốn hoa tử đằng của một vị chúa công hiền từ như Phật. Người, với tấm lòng bao dung vô bờ bến, đã cưu mang nàng, cho nàng một cái tên mới, một cái tên tượng trưng cho bông hoa tuyết dưới ánh bỉ ngạn, vừa xinh đẹp nhưng lại đầy khổ ải.…
Tác giả: Yêu Điện HạThể loại: Đam mỹ, đoản văn, sinh tử văn, hài, cường thụ, ôn nhu công, công (siêu) sủng thụ, HENguồn (?): http://phongxavien.wordpress.com[Bánh Bao ra lò hệ liệt]Truyện kể về cuộc sống toàn đường và trái tim bay tung toé của tiểu công và tiểu thụ trong quá trình "chưng tiểu Bánh Bao" (có H nha :v)…
chuyện là giữa t1 và hle đang chí chóe nhau về việc hôm nay bên nào sẽ chăm Choi Wooje.…
Không chịu nổi tình trạng lạnh nhạt và thờ ơ của bố Francis và mẹ Alice, Alfred và Matthew quyết tâm thay đổi tình hình trước khi cuộc hôn nhân của bố mẹ họ hoàn toàn đổ vỡ.Tóm lại, đây là một câu chuyện tình nhàm chán của một cặp vợ chồng già vào dịp Giáng Sinh.Nhân vật chính: France, Nyo!England, America, CanadaCameo: Lisa (hậu kiếp Jeanne d'Arc trong nguyên tác), Monaco, Seychelles cùng một vài OC khác.…
chuyện chả có gì nếu như Choi Wooje không mạnh mồm tuyên bố " Đời em chưa phải khổ vì bất cứ thằng đàn ông nào trừ khi em cho phép. "…
Choi Wooje và anh chú da chưởng của em ta…
warning: lowercase, bạn đã được cảnh báođiếc. đôi tai em đã rỉ máu.chẳng thể nghe thấy gì nữa. chẳng thể nghe thấy tiếng súng đạn nơi chiến trường xa kia.cũng chẳng thể nghe thấy giọng anh nữa.•lòng hắn nhói lên từng cơn. trái tim quặn lại đau đớn. đôi mắt khẽ nheo lại, ghé xuống hôn lên đôi vành tai còn ửng đỏ kia mà thì thầm.'tôi thương em...''anh đang nói gì đấy?''không có gì.'khuôn mặt nghiêm nghị quay đi, không thể giấu đi nét buồn. em của hắn, cũng đã không còn là em nữa. trớ trêu, cũng thật đáng buồn thay.em đứng giữa nơi chiến trường đẫm máu. đơn phương độc mã với một cây giáo, bóng lưng lẻ loi đến đau lòng. hắn dù có muốn bảo vệ em nhưng cũng chẳng thể.bỗng dưng đôi mắt hắn đanh lại.'cẩn thận'nhưng hắn quên rồi sao? em chẳng thể nghe thấy gì đâu. chỉ có tiếng hắn vang mãi giữa chiến trường đẫm máu đó.thống khổ.máu em thấm đẫm một vùng đất. đôi chân khuỵu xuống, đôi mắt nhắm nghiền. bi thương buông xuống cả vùng trời nắng.đau xót đến chẳng thiết tồn tại.…
Từ khi nào mà em lại quan trọng với anh như vậy hả ? Bây giờ nói luôn , anh không muốn làm bạn nữa, làm người của anh đi. ( Lưu ý, mọi chi tiết trong truyện là do trí tưởng tượng của tác giả, không có real đâu nha!)…
Tác giả: Lăng Báo TưThể loại: đam mỹ, hiện đại, vườn trường, tiểu ngược, hài, công sủng thụ, phong lưu - phúc hắc - ôn nhu công × ngây thơ - tâm tư thiếu nữ - mít ướt - manh thụ, HE,...[Bối cảnh truyện là ở Nhật Bản][Nằm trong Anh Hoa học viện hệ liệt]Nguồn: https://minqiu.wordpress.com/anh-hoa-học-viện-hệ-liệt/Giới thiệu:Tỉnh Lý Xuân Nhật từ nhỏ đã thích những thứ dễ thương như búp bê, màu hồng, vì vậy luôn bị bạn bè bắt nạt, ức hiếp. Một lần được Đằng Ngộ giúp đỡ khi bị bắt nạt (thật ra chỉ là do vô tình). Cậu liền coi hắn là hoàng tử bạch mã của mình. Nhiều năm sau, cậu bé yếu ớt ngày nào đã trở thành 1 nam sinh vóc dáng cao lớn. Cậu nhận được học bổng học viện Anh Hoa với tư cách là kiện tướng thể thao. Liệu Tề Đằng Ngộ, một người chỉ thích những người đáng yêu, nhỏ nhắn có thể chấp nhận một người cao tương đương mình làm người yêu?…
"Mày có biết mày có mùi gì không?"Wonwoo không hiểu ý hắn, nhưng ngay sau đó, cả người cậu run lên khi cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn lướt qua cổ mình. "Một Omega thấp kém như mày... lại có thể khiến tao cảm thấy hứng thú đến mức phát điên." Mingyu gằn từng chữ, nụ cười trên môi hắn càng trở nên tàn nhẫn.…
Muốn cắn chết mấy thằng AD, thằng nào gánh được mình thì tha =))))…
Căn phòng nhỏ ở rìa rừng luôn mang mùi gỗ cháy cũ kỹ và hơi ẩm của sương đêm. Jeon Wonwoo co người trong chiếc áo choàng đen, lưng dựa vào cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài - nơi bóng đêm đang nuốt chửng từng cành cây khô gãy, từng mảnh trăng bị che khuất bởi mây đen.Gió lướt qua khe cửa, len vào kẽ áo cậu, mang theo âm thanh rì rầm của những linh hồn không tên. Mỗi đêm đều giống nhau. Vọng lại từ Giới lãng quên, những tiếng gọi thì thầm:"Trả lại... trả lại máu của ta...""Jeon Wonwoo... Ngươi đã phá vỡ giao ước..."Cậu không đáp. Không bao giờ đáp.Cậu đã học được cách sống sót với nỗi sợ. Với những lời nguyền rủa. Với cả chính bản thân mình.Khi mặt trời vừa ló, một bức thư lạ được kẹp dưới cánh cửa.Giấy da ngả vàng, con dấu màu đỏ sẫm mang hình một con rắn quấn quanh trăng lưỡi liềm.Jeon Wonwoo nheo mắt. Đây là dấu của Huyết giới - nơi cậu đã thề sẽ không bao giờ quay lại."Omega mang mùi hương sát khí. Nạn nhân thứ năm đã chết theo cách giống nhau. Chúng tôi cần cậu ."Không có lời chào. Không có tên người gửi. Chỉ là mệnh lệnh lạnh lẽo.Cậu nên vứt nó đi. Nhưng đôi tay lại run lên khi chạm vào bức thư, và trước khi kịp nhận ra, hình ảnh một đôi mắt đỏ như máu vụt qua tâm trí - ánh mắt quen thuộc, như thể từng đâm xuyên tim cậu trong một giấc mơ đã kéo dài cả ngàn năm.Kim Mingyu.…
Text, ngôn từ tục tĩu…
Đọc đi nè…