Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện lấy bối cảnh tại một tỉnh ven biển Bắc Bộ những năm 1851 nơi lương duyên giữa Ninh Thụy An và Dương Nhất Hoàng được nối lại . Trải qua một đời ngỡ vạn kiếp bất tương phùng nhưng ai ngờ trời thương để Ninh Thụy An sống lại . Trớ trêu thay không phải mình hắn sống lại ."Mối tơ vương một đời đứt đoạn Người ta thương vạn kiếp bất trùng phùng Ơn trời cao để ta được gặp lại Nguyện đời này quy phục dưới mắt người . "…
"Nếu được trở về năm mười bảy tuổi, có lẽ tôi vẫn sẽ chọn gặp cậu. Chỉ là lần này, trước khi chúng ta quay lưng bước về hai phía, tôi nhất định sẽ nói rằng - năm ấy, tớ đã thích cậu nhiều hơn những gì tớ từng dám thừa nhận.Nếu bạn đã từng thích một người nhưng không đủ can đảm để nói...Có lẽ bạn sẽ nhìn thấy chính mình trong câu chuyện này.Tuổi mười bảy của Xuân Di bắt đầu bằng một chỗ ngồi cạnh cửa sổ và một cậu bạn ngồi phía sau tên Duy Minh.Từ những lần mượn bút, những tin nhắn chúc ngủ ngon, những buổi chiều tan học dưới cùng một chiếc ô, hai người từng bước bước vào cuộc đời nhau lúc nào chẳng hay.Họ đã từng nghĩ rằng chỉ cần còn gặp nhau mỗi ngày thì sẽ còn rất nhiều thời gian để nói hết những điều còn giữ trong lòng.Nhưng tuổi trẻ chưa bao giờ dịu dàng với những người chần chừ.Một lần hiểu lầm.Một lần ghen tuông.Một lần im lặng.Và những lời chưa kịp nói...đã đẩy hai người đi về hai phía.Nhiều năm sau, giữa dòng người tấp nập, Xuân Di vẫn nhớ rõ buổi sáng đầu tiên của năm lớp mười một.Ngày cô gặp Duy Minh.Ngày mọi câu chuyện bắt đầu.Và cũng là ngày định sẵn một lời hứa không bao giờ được thực hiện.Bởi có những cuộc chia ly không đến từ việc hết yêu.Mà đến từ việc cả hai đều nghĩ:"Để ngày mai rồi nói." Chỉ tiếc rằng...Không phải ngày mai nào cũng còn cơ hội.Một câu chuyện về tuổi mười bảy, về những rung động đầu đời, những lần ghen vu vơ, những giọt nước mắt lặng lẽ và hành trình học cách trưởng thành.…
Bóng đêm bao trùm lấy mọi thứ, nhưng ở một nơi bé nhỏ nào đó đã có một đôi tim bén lửa tình mà nhấp nháy trong đêm...Mùi rượu nồng nặc khiến người ta cũng có thể say khi đi cạnh, dáng người lảo đảo bước về nơi mà con tim mình đang hướng đến, nơi mà mình nhất quyết một lòng một dạ.Rầm!Cánh cửa nhanh chóng khép lại, sau đó là một giọng nói vừa uất nghẹn vừa than trách vang lên.Người lớn ôm chặt lấy người nhỏ mãi chẳng buông, đầu cậu gục bên vai người đó, nước mắt trực trào đã tuông rơi." Hảo à, em ác lắm em có biết không? "Hảo nó đỡ lấy người kia có chút chật vật, muốn đẩy ra nhưng sao mà mãi chẳng đẩy được." Cậu hai...cậu buông con ra đi, như vậy kì lắm cậu ơi "Bỗng người kia nắm chặt lấy tay nó mà đặt lên nơi ngực trái của mình, nơi vẫn còn nhịp đập." Em vờ cái gì? Em biết tôi thương em, em biết tôi dâng cả lòng cả dạ này cho em mà? Nhưng mà em ác lắm, tim em làm bằng sắt đá hay sao? "" Chữ thương của tôi đâu phải thứ tùy tiện? Xin em đừng có xem thường nó có được không em?"Hảo nó cúi đầu, chẳng dám đối mặt với người đang hỏi mình, chợt vai nó run lên, giọng nói cũng thế." Em không xem thường...nhưng em không xứng cậu ơi "______________________Trần Phước An Khang - Huỳnh Việt Hảo.…
Đây là Lưu Hải Khoan x Uông Trác Thành, đời thường đời thường đời thường ( điều quan trọng phải nói 3 lần ;)) ) của hai cậu, không có Vân Mộng và Cô Tô ở đây!…
Ta một không cẩn thận tra khuê mật nhị ca.Kết quả ngày hôm sau, khuê mật lắp bắp tỏ vẻ: "Đó là ta nhị thúc."Kêu nhị ca có vẻ tuổi trẻ điểm. Ta mẹ nó?????Vậy ngươi kêu ta nhị thẩm đi..*Tác giả: Đường Tiểu Tô…
Quyển 4 : TRỌNG SINH TRUY NHÃI CON HOẢ TÁ TRÀNGVì quá mê bộ này nên t quyết định đi săn tìm nhưng chỉ còn được Q4 .Q2 Q3 trên lofter tìm không được thất lạc rất nhiều. Mọi người muốn đọc Q1 có thể sang nhà cô @meomapvodich hoặc @lovedanmei1 nhé ạ.Nghe đồn Q2 Q3 rấc ngọt ai tìm được xin hãy chia sẻ với mình nhé Truyện đăng vì mục đích đọc và lưu trữ mình không dịch chuyên nghiệp nên mong mọi người hoan hỉ ạ!( hãy tìm đọc Q1 trước khi vào Q4 nhé ạ vì hai thế giới này liên kết với nhau)…
Một câu chuyện tình yêu giữa vị minh tinh cùng tổng tài.Là chuyện giữa Lâm Mộc Nam cùng Phí Mạo.Không có tình tiết / tùy hứng mà viết / toàn bộ vung đường / hoàn toàn không ngược.Ngay thẳng gỡ mìn:1, Nhuyễn manh nhược thụ, thích cường thụ cần phải cẩn thận khi nhảy hố.2, Ngốc bạch ngọt, chỉ là bán manh vung đường, theo đuổi cốt truyện có chiều sâu cần phải cẩn thận khi nhảy hố.…
Đi với tớ hết thời thanh xuân nhé?Thể loại : Thanh xuân vườn trường(Vì là trường cấp ba nên sẽ kh có h, lâu lâu sẽ có ngoại truyện về lúc mấy ẻm trưởng thành)Ngày bắt đầu : 20/7/2024Ngày kết thúc : ?????Hiện đã chốt xong hết cpKết He, ngược nhẹ, truyện healling chữa lành, nhẹ nhàngP/s : tương tác nhiều lên mn ❤️🔥😭💞…
- Vợ gì mà dữ như quỷ! Em ghét anh!- Làm như tôi yêu cậu lắm! Ghét thì viết đơn ly dị!- Hê hê em đùa... anh đừng nóng...Au viết để phục vụ bản thân là chính, thể loại huấn văn, ai không thích có thể lướt qua, xin đừng buông lời cay đắng nha. Tất cả đều là tưởng tượng, ảo giác hết nha mấy bồ uiiiii…
"Thứ mà em quy phục là công ơn dưỡng dục của anh chứ không phải thứ gia quy khắc nghiệt đến ích kỷ của nhà họ Triệu. Dù có gạch tên Triệu Thế Khải khỏi gia phả thì cũng không thể chối bỏ được dòng máu chảy trong người em là của cái nhà này. Anh hai, em phát ngấy với thứ lễ nghĩa sáo rỗng của anh rồi!""Bao năm là con cờ của Triệu gia, con mệt rồi...Bây giờ đến lượt con cầm cờ. Ba chơi cùng con một ván chứ?""Các người dám thách thức uy quyền của người đứng đầu nhà họ Triệu? Được, ta sẽ dạy dỗ từng người một!"Người ta nói gã đã sai. Người ta nói chính sự ích kỷ và tham vọng quyền lực của gã đã phá nát hạnh phúc gia đình. Nhưng người ta chẳng thể hiểu rằng nếu không có gã thì họ Triệu đã chẳng thể giữ được ánh hào quang đến tận bây giờ. Người ta chỉ thấy những lằn roi mà gã ban cho người dưới tay mình nhưng không thể nhìn thấy những vết thương chí mạng mà gã phải nhận lấy để chống đỡ mái gia đình. Là sai hay đúng? Là ích kỷ hay vị tha? Có lẽ chẳng ai có thể giải thích rõ ràng được. Có lẽ chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu.…
Phần này là phiên ngoại trong truyện An ca kí vi từ của một chị tác giả viết huấn văn siêu siêu hay, truyện này và truyện Phương Chu là của cùng một tác giả á. Mọi người có thể lên gg đọc truyện An ca kí vi từ nha, đã được edit full rồi, giờ còn phiên ngoại thôi.…
Mỗi người họ là những nốt nhạc riêng lẻ trôi nổi nơi nhân gian, xuyên qua những vết nứt âm giai trên dòng thời gian để vô tình hay cố ý hòa cùng nhịp đập, mang theo những nốt ngăn dở dang chưa kịp điền lời, để va vào nhau, tạo thành một bản tình ca thay cho lời được nói. "Áng văn nơi hạ thế" là nơi tình yêu không hiện lên qua tên gọi mà lặng lẽ sống trong từng dây tơ bị giăng nhầm lối, qua tiếng nhạc dạo đầu một thời thơ ấu, qua điệp khúc thời thiếu niên chập chững trên đường đời, và qua hồi ức của kẻ to xác trong hình hài người lớn. Tóm gọn là thứ âm thanh cất vang từ những đứa trẻ học cách trưởng thành.Họ thương nhau như thế, như thể không gian chưa đủ rộng để ôm trọn nhau, như thể đức chúa trời cố tình trêu ngươi đúng lúc trái tim loạn nhịp. Và giữa cõi hạ trần mịt mù lời chưa nói, những áng văn sẽ thay người cất vang từ trái tim."Có bản nhạc chỉ viết một lần và những người gặp nhau vào đúng một mùa.""Nếu có kiếp sau, xin đừng để chúng tôi gặp nhau khi còn dang dở.""Trên đời này có người người sinh ra để gặp một người, rồi tan biến vào hư không."…
Người ta vẫn thường hay nói: " Có một loại tình yêu nó tên là buông bỏ".Đúng vậy, tôi tin vào nó!Bạn biết không, gần đây tôi không hiểu lý do vì sao mỗi lần nhìn thấy tôi anh ấy lại tỏ ra thờ ơ dù rằng chúng tôi đã từng xuýt chút nữa thành vợ chồng hợp pháp? Chia tay rồi thấy nhau ít nhất cũng cần một lời chào theo phép lịch sự chứ nhỉ? Và tôi cũng không biết vì sao kể cả ba mẹ từ lúc nào chẳng còn để ý tới những lời tôi nói, những câu tôi hỏi? Phải chăng bằng một cách nào đó tôi đã trở lên vô hình trong mắt của họ? Nhìn tấm di ảnh tên bia mộ tôi tự hỏi:"Hạnh là bất hạnh hay hạnh phúc?""À hóa ra tôi chỉ là một vong hồn..."…
Tác giả: Tướng quânĐến giờ tui mới biết tác giả đu hổm h là tác giả bộ kinh điển này muaahahahaa 🤣Mấy cô còn nhớ năm đó nhà tui có đoạn thời gian rộ lên 1 tác giả chuyên viết dân quốc hông, văn phong hay, khá là nổi trên Tiêu tương khê uyển, sau đó Tiêu tương bay màu, rất nhiều tác giả mất tích đi kèm 1 đống hàng hố sâu không đáy, và bộ này là 1 bộ năm đó hố tui tiếc lắm nè 😁Đây là 1 đại tra cha, tra cha chuẩn hàng không bao đổi trả, đến gần 50 chương vẫn tra không phản ngược, bây giờ thì hông rõ (Do bộ Lưỡng tương ly ngược vậy mà cuối cùng vẫn HE được) nhưng phong cách hồi xưa của tác giả này hầu hết các hàng dân quốc báo trước đều SE, không SE thì bye bye hông ngày gặp lại, tui thì mong bộ này đi vế 2 giùm, chứ lão này tui hông muốn tẩy trắng 🤣🤣Tóm lược truyện: Thời thế loạn lạc phân tranh, con không cha mẹ lưu lạc đầu đường, ăn nhờ ở đậu xem người sắc mặt, đến khi tương nhận vẫn là người dưng.…
Tôi mê trai đẹp, ai cũng biết.Nhưng từ lúc gặp Jay, mọi tiêu chuẩn của tôi... dường như sụp đổ.Một ánh mắt trong đêm lửa trại, một lần đạp xe giữa Đà Lạt mù sương, một người không đúng gu...Nhưng lại khiến tim tôi rung lên từng nhịp.Tôi nghĩ mình biết mình thích ai. Cho đến khi người đó bước đến.…