Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ánh Sao Rơi

Ánh Sao Rơi

68 8 1

Ai cũng đều cảm thấy thích thú trong một giây ánh sao rơi xuống bởi những nguyện cầu họ gửi đến vì sao. Duy chỉ có Trần Hoài Trúc Oanh là chẳng mong ánh sao ấy rơi trúng mình. Ấy vậy mà ngôi sao nhỏ cứ ngỡ ánh dương lấp lánh ấy lại rơi trúng đầu cô, cái tên phiền phức Nguyễn Hoàng Long đó còn kéo theo nhiều chuyện lằng nhằng mà cậu ta bày ra. "Tao biết rõ bí mật của mày, nếu không muốn tao nói ra thì cá cược cùng tao đi."Trúc Oanh nghĩ rằng bản thân sẽ chẳng bao giờ để mắt đến cái tên nổi bật thuở ấy. Cho đến ngày chiều thu lộng gió, hình ảnh cậu với vết máu đỏ trên môi đã khắc sâu vào tâm trí, từ tốn tiếp cận, từ từ đào sâu, vỏ bọc hoàn hảo đó vĩnh viễn bị đập vỡ.Và rồi, cá cược tưởng chừng như trò đùa lại như con thêu thân lao vào ngọn lửa của ký ức chôn sâu, thối nát, lầm lỗi và những liên kết tưởng chừng đã trôi vào quên lãng. Trúc Oanh chỉ ước rằng mình không bao giờ gặp Nguyễn Hoàng Long. ----------Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên lời văn có hơi non nớt, nếu các bạn có góp ý gì thì cứ nói thẳng nha mình sẽ lắng nghe và tiếp thu.Mình chỉ muốn gửi gắm những tâm tư, những câu chuyện cũng như trải nghiệm của cá nhân, của tuổi học trò, để những cảm xúc ấy vẹn nguyên trên trang giấy. Vì các câu chuyện được lấy cảm hứng từ người thật việc thật nên sẽ có những lúc nhân vật lựa chọn bồng bột và ngu dốt. Mong mọi người thông cảm và theo dõi nó với tấm lòng rộng mở nhe. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…

Áng văn trôi nơi hạ thế

Áng văn trôi nơi hạ thế

1 0 2

Mỗi người họ là những nốt nhạc riêng lẻ trôi nổi nơi nhân gian, xuyên qua những vết nứt âm giai trên dòng thời gian để vô tình hay cố ý hòa cùng nhịp đập, mang theo những nốt ngăn dở dang chưa kịp điền lời, để va vào nhau, tạo thành một bản tình ca thay cho lời được nói. "Áng văn nơi hạ thế" là nơi tình yêu không hiện lên qua tên gọi mà lặng lẽ sống trong từng dây tơ bị giăng nhầm lối, qua tiếng nhạc dạo đầu một thời thơ ấu, qua điệp khúc thời thiếu niên chập chững trên đường đời, và qua hồi ức của kẻ to xác trong hình hài người lớn. Tóm gọn là thứ âm thanh cất vang từ những đứa trẻ học cách trưởng thành.Họ thương nhau như thế, như thể không gian chưa đủ rộng để ôm trọn nhau, như thể đức chúa trời cố tình trêu ngươi đúng lúc trái tim loạn nhịp. Và giữa cõi hạ trần mịt mù lời chưa nói, những áng văn sẽ thay người cất vang từ trái tim."Có bản nhạc chỉ viết một lần và những người gặp nhau vào đúng một mùa.""Nếu có kiếp sau, xin đừng để chúng tôi gặp nhau khi còn dang dở.""Trên đời này có người người sinh ra để gặp một người, rồi tan biến vào hư không."…