Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ở trên sân, Itoshi Rin sẽ luôn là nơi Isagi Yoichi hướng mắt về. Nhưng chỉ cần rời khỏi sân cỏ, ánh mắt Isagi sẽ đặt lên bóng lưng người đó. Bóng đá là phần lớn cuộc sống của anh. Phần còn lại, phần an nhiên và nhạt nhòa; phần lặng lẽ và sâu xa, lại thuộc về một người tưởng chừng rất đỗi xa xăm và cách biệt đến vô cùng. - part 1 - [isagi & reo] our eyes had never met. part 2 - [rin & isagi] shouldn't have placed your eyes on me.…
Cảnh báo: Những creepypasta trong này 1 ít dựa trên câu chuyện có thật. Cân nhắc trước khi xem. Một vài fic trong này ít nhiều có ảnh hưởng đến người đọc đặc biệt là những fic được tác giả nhắc nhở trước. Cấm người dưới 12 tuổi. Không dành cho người yếu tim. Ai mà thích đọc những câu chuyện kinh dị, hãy bơi về đây với ta Mọi phản hồi của người đọc sẽ hãy gửi lên tường nhà hay hộp thư của ta.... Nào.....! CHÚNG TA BẮT ĐẦU.....…
Thuở ấy, em chẳng hề nhận ra sự bực tức và thầm so đo của mình đâu chỉ đến từ lòng kiêu hãnh. Em mặc định rằng đó là phức cảm dành cho người em xem là tấm gương. Mãi đến khi biết tin anh hẹn hò, em mới muộn màng phát hiện: cảm xúc của mình chẳng phải ngưỡng mộ, mà là ái mộ.Là yêu.Đó là lần đầu tiên em thực sự nhận ra pheromone của mình. Trước đây, nó luôn thoảng nhẹ, chẳng có gì đáng để tâm. Nhưng vào kỳ phát tình lần ấy, mùi hương kia bỗng trở nên nồng đậm hơn. Em ngửi thấy mùi cam chanh chua gắt và não nề của tình đầu chết trẻ.…
Sân cỏ chính là cuộc đời họ, là thánh đường in khắc từng dấu chân, là chứng nhân cho lời thề vĩnh cửu mà đôi bên nhào nặn trong những cái liếc mắt, trong mỗi đường chuyền và từng cú sút rung chuyển tấm lưới. Họ sẽ luôn là họ, tiền đạo Isagi Yoichi và tiền đạo Itoshi Rin, chẳng khi nào ngơi nghỉ cái khát khao chạm tới đỉnh cao vĩnh hằng luôn sục sôi trong huyết quản, chưa từng mảy may dừng bước trên con đường độc nhất và duy nhất trong đời.Vậy nên Rin chẳng tài nào hiểu được nguyên do anh lẳng lặng biến mất khỏi sân cỏ, khỏi thánh đường của riêng họ, để ngỏ một lời thề, một đích đến chưa bao giờ tàn lụi trong đáy mắt trùng khơi sóng vỗ.…
Adrenaline vẫn còn sôi sục trong máu, Reo nhìn về phía đội bóng đối địch. Các thành viên bên Bastard chia thành từng nhóm trò chuyện sau trận đấu. Giữa đám đông nhốn nháo, cậu vẫn bắt được ngay khuôn mặt rạng rỡ của thiếu niên tóc đen. Cảnh vật xung quanh như bị lu mờ, lúc này trong tầm mắt cậu chỉ còn mỗi mình cậu trai ấy. Sự hưng phấn còn đọng lại sau trận đấu như muốn tuôn trào, trong tâm trí Reo giờ chỉ còn một ý niệm duy nhất.Cậu muốn hôn Isagi ngay bây giờ.Ý nghĩ vừa lướt qua, Reo lập tức bước nhanh về phía cậu trai tóc đen, đương khi Isagi còn chưa kịp phản ứng đã chộp lấy cổ tay cậu trai, kéo người kia về phía mình. Trong thoáng chốc khi trông thấy vẻ mặt sững sờ của Isagi, Reo đã kịp lấy lại được một tia lý trí. Cậu chuyển động tác, dang tay ôm người kia vào lòng.Tất thảy mọi thứ dường như ngưng đọng trong một khoảnh khắc.…
Thảng hoặc, Chiêu Dương có những cơn mơ. Những giấc chiêm bao về một vùng xa xăm xứ sở, đất đen thay thế cát vàng, với những kênh đào và tường thành vạn lý. Thẳm sâu nơi ấy sừng sững một tòa thành uyên áo trong những con lũy ô vuông. Chàng lớn lên trong tòa thành, người khoác lụa là, tóc cài trân phẩm. Người người quỳ rạp dưới chân chàng, ban ngày miệng hoa không ngớt lời tán tụng; đêm sang lại âm thầm chuốc chàng rượu độc. Tòa thành bề thế như chiếc lưới vàng nhốt chàng lại, mặc chàng lê lết sống mòn trong khắc khoải, đơn côi. Chiêu Dương không thể tin tưởng ai ngoài cái bóng của chính chàng. Những đêm mất ngủ, chàng lại thắp đuốc sáng rực, bơ phờ nhìn chiếc bóng. Đôi lần chàng thấy huyễn cảnh, chiếc bóng kia sống dậy thành người. Người ấy nhất định sẽ có mái tóc đen tuyền như suối thác, đôi mắt ôm trọn nét mực sơn hà. Gương mặt người ấy thi thoảng sẽ phảng phất nét u sầu, lành lạnh như nước, cũng tịch mịch, êm đềm như trăng. Người ấy sẽ đến bên chàng trong tăm tối, xoa dịu chàng bằng cái ôm dịu dàng.----------------------------Commission by Hỗn Thiên Lăng, đăng tải dưới sự cho phép của chính chủ.…
Xưởng pháp thuật của Qifrey nổi tiếng với sự ngăn nắp, kỷ luật và những bài tập ma pháp. Coco cũng dần quen với nhịp sống đó cho đến khi... một kẻ lạ mặt ghé thăm bằng đường cửa sổ.Không mũ, không báo trước, và sở hữu phong cách ma pháp trận "ngẫu hứng" đến mức khiến Olruggio phải tăng xông. Chào mừng đến với những ngày tháng "nổi loạn" tại xưởng, nơi mà ma pháp không chỉ là những đường thẳng, mà là một mớ hỗn độn rực rỡ và những bông hoa bạc hà biết... đòi quyền tự do."Ai cho phép cậu biến cái xưởng này thành rừng rậm hả?!"[Lưu ý!!! Sẽ có OOC, lỗi chính tả và lâu lâu là những cái lỗi logic nhẹ tại tác giả hay quên-]…
Tác giả: onlimessĐây là truyện được mình re-up lại của tác giả, vì một số lí do nào đó nên tác giả sẽ đóng acc và xóa truyện này. Tác giả đã cho mình re-up lại.…
" Không phải có được đôi cánh trắng muốt , thuần khiết mới là thiên thần. Chỉ cần có tâm địa tốt đẹp, luôn mang tới hạnh phúc cho người khác . Thì sẽ là thiên thần , Mabel Pines là một thiên thần .... đã từng là một thiên thần . "…
Tôi từng là Sói - một con Sói quá hiền và quá tin người.Sau bảy nỗi đau và những lần phản bội, Sói dần biến mất.Cừu được sinh ra để thay thế.Không còn ngây thơ, không còn tin tưởng tuyệt đối - chỉ còn lại một trái tim học cách tự bảo vệ mình.…
Nữ 9: Bạch Kiều Ninh (25 tuổi)- Bác Sĩ chuyên khoa Não Nam 9: Lục Hàn ( 28 tuổi)- bị bệnh trầm cảm ít tiếp xúc với người ngoài nên dẫn đến bệnh tự kỹ. Thật ra đã hết bệnh từ đầu nhưng vì yêu vợ giấu cô thân phận mình là ông trùm hắc đạo nên mới giả ngốc.Chuyện tình của cô Bác sĩ chuyên khoa não ngày ngày phải chịu áp lực công việc và phải chăm sóc ông chồng ngốc này thật mệt mỏi nhưng mà cũng cảm thấy vui.-----------Đây là truyện ngôn tình pha lẫn hài hước nhưng ko bik có nên cho cảnh 18+ vô ko thì để xem tình tiết ha~~~. Mà thôi chắc có rồi.…