/Seonghyeon/ Dịu dàng
Bạn là gì của em thế?Là dịu dàng của em.…
Bạn là gì của em thế?Là dịu dàng của em.…
Có Kẹo nhỏCó chị lớnCó tình yêu chúng mình💗…
Một bộ đồng nhân về băng Liễu cửu.Thẩm Cửu chỉ là một kẻ thân tàn ma dại, vốn chỉ là muốn chết, lại có kẻ rảnh rỗi, giúp hắn hồi sinh.[Nếu không làm ngài sẽ chết đấy, ngài tốt nhất ngoan ngoãn nghe ta đi như vậy kết quả mới mĩ mãn được.] Nó dần không còn kiên nhẫn giọng điệu nhí nhảnh lúc trước liền thay bằng giọng tức giận có chút nũng nịu."Nếu có thể tan luôn thần hồn thì càng tốt."Sự bình tĩnh này hoàn toàn dọa hệ thống cuống cuồng. Giọng nói trở lên gấp gáp.[Cửu ca à, ta nói ngươi nghe.][Mọi chuyện vẫn có thể thay đổi mà đúng không?][Ngươi ngàn vạn lần đừng nghĩ bậy.]"Ta không cần."[Aaa....aaaaaa]Nó gào lên tha thiết. Sau khi thấy Thẩm Cửu chẳng có phản ứng gì, liền bỏ hết liêm sỉ mà nài nỉ.[Cửu Ca à.]"Nếu hiện tại là câu chuyện của ta, vậy ta có thể thay đổi tương lai đúng không?"[Có thể]_Cùng với hành trình tạo câu chuyện cho riêng mình_…
Vì là tuỳ hứng viết nên truyện này theo kiểu yên bình lắm k sóng gió đâu mng ạ:))) Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của một cô cái cá tính có tên Y/n. Cô luôn sống theo cách riêng của mình và có rất nhiều mối quan hệ thân thiết. Sự liên kết giữa cô và anh hàng xóm mới chuyển đến trùng hợp một cách lạ thường.…
Ngày trước, cứ mỏi mệt, tôi sẽ bỏ trốn. Chạy khỏi mọi thứ, để sóng át đi tiếng còi xe và nhịp sống ngột ngạt của một London mờ mịt và xa xôi.Cho đến khi, được gặp lại em.Hạnh phúc, từ đó, chẳng còn là những chuyến đi xa. Nó là buổi sáng em nhắn tin, kèm một bức ảnh mờ sương em chụp vội.Nó là chiều tôi cùng em dạo bước qua con đường ven công viên, gió lùa qua áo, em hát khe khẽ theo bài nhạc trong tai nghe, giọng nhỏ nhưng đủ làm tôi quên hết deadline.Nó là đêm muộn, chúng tôi ngồi trên sofa, em bật loa nhỏ, một bài hát cũ vang lên, mưa rơi ngoài kính, ánh đèn xa hắt lên khung cửa.Chỉ cần, bước vào nhà, ôm em là đủ...Theo bạn, tôi và em, chúng tôi là gì của nhau?Plot này được lên trước cả khi Một Nửa Hoàn Hảo có wrap chính thức. Cũng là câu chuyện mùa thu kế tiếp nằm trong series: Love You Till The End. Tuy nhiên, au cần xin phép "chủ nhân của câu chuyện" trước khi dùng làm inspired. May mắn bạn đã đồng ý🍬Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Mình post lên chủ yếu để lưu lại đọc vì truyện hay, không vì mục đích nào khác nhé 💗Tác giả: Mỹ Lệ
Vietnam có một cái chớt lãng xẹt nên cậu đã được xuyên vô một thế giới khác để sửa tất cả những gì mà thk nguyên chủ gây ra=))truyện đầu tay akk:0(AllVietnam0nếu đây là NOTP thì click back! ở đây ko đục thuyền...…
Ai phản bội trước người đó sẽ phải xuống địa ngục.…
Chúng ta có thể thích, có thể yêu, có thể thương và có thể hiểu. Thích một chút, yêu hết lòng nhưng không biết cách hiểu để thương trọn vẹn.…
textfic lai văn xuôi, lowercase, shortfic. my au, ooc. không liên quan đến đời thực.Mason Nguyễn × CONGBXuân Bách × Thành Côngtruyện đầu tay nên văn phông còn non ạ.…
Truyện Chính:Kí Sự Hồi Quy/Regressor Instruction Manual/회귀자 사용설명서Fanfic: TheDawnCatcher tại Archive of Our OwnCouple: Kim Hyunsung x Lee Kiyoung Tóm TắtCuối cùng Hyunsung cũng đã đạt được ý định của bản thân, sau cái chết của Kiyoung trong dòng đời thứ hai. Chẳng cách nào có thể đưa người mình yêu sống trở lại, Hyunsung sau cùng đã hy sinh chính mình và hồi quy trở lại một lần nữa. Ở lần này, anh không để Kiyoung phải hy sinh bản thân - không phải cho lục địa, không phải cho bất kì ai. Anh ta sẽ bảo vệ Kiyoung thân quý của mình bằng bất cứ giá nào. _____*Chỉ là couple ship!…
Nơi đây hội tụ fic, dịch Allmain trong Wind Breaker của tôi.Nhiều nhất là Togame (Otp siêu to bự, rùa x đào của tôi)…
Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả @-dongcheng#Cheng…
Hoa, dù có nở rộ hay mãi chẳng hé, vẫn sẽ lay động khi có cơn gió thoảng qua. Tình yêu, dù còn yêu, hay đã hết, vẫn luôn tồn tại. Có câu hát rằng: 愛が通り過ぎた跡に 咲かない花が揺れている - 'Trên dấu vết nơi tình yêu đã đi qua, bông hoa không nở vẫn khẽ lay trong gió'. Dù cho... tình yêu đã đi qua, nhưng sự rung động vẫn còn đó. Một cảm xúc... sau cuối của tình yêu, khi vẫn còn gió, vẫn còn hoa, nhưng tất cả đều lặng im... toả hương, thứ mùi hương riêng biệt, thân thuộc, chỉ loài hoa ấy mới có, vẫn sẽ len lỏi theo gió cuốn vào những ký ức xưa cũ, dù đoá hoa ấy có nở rộ, hay mãi chẳng hé.Bạn sẽ làm gì, khi nhận ra người mình yêu và yêu mình sâu đậm, đã chẳng còn chút 'cảm xúc' yêu nào với mình?Còn bạn, bạn sẽ làm gì, nếu phát hiện ra... mình có những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết đặc biệt, với... một người... không phải người bạn sắp kết hôn?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Invisible String Theory - Lý thuyết sợi dây vô hìnhTrong văn hoá phương Đông, người ta cho rằng: giữa những linh hồn có duyên, luôn tồn tại một sợi dây vô hình được buộc lại đâu đó trong vũ trụ. Nó không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, chỉ có thể cảm nhận khi thời điểm đến. Có lẽ vì vậy mà đôi khi, hai người cứ mãi lạc nhau... đi qua cùng một con phố, cùng một quán cà phê, cùng một khung giờ... mà chẳng hề hay biết. Vũ trụ vẫn kiên nhẫn giữ họ ở hai đầu sợi dây, để mỗi người phải đi qua đủ những mùa cô đơn, đủ những tổn thương cần thiết, rồi mới có thể gặp nhau trong phiên bản trọn vẹn nhất của chính mình.Và khi khoảnh khắc ấy đến, mọi thứ dường như trùng khớp kỳ lạ. Một cái nhìn, một giai điệu quen thuộc, hay chỉ là hơi thở của gió - cũng đủ khiến họ nhận ra: À, hóa ra là người này. Không một chi tiết nào lệch khỏi nhịp định sẵn, như thể vũ trụ đã âm thầm viết nên bản nhạc của riêng hai người.Có lẽ, không có cuộc gặp nào là ngẫu nhiên. Chỉ là, có những sợi dây đã được buộc sẵn từ rất lâu và hôm nay, chúng mới khẽ rung lên.Vì khoảnh khắc ấy cuối cùng cũng sẽ tới, nhất định!"Thuận theo tự nhiên đi em. Vì, tự nhiên ở đây, là em đó bé".Nhật ký ghi lại cảm xúc của tác giả đối với những khoảnh khắc rung động của hai chàng muse '🍊🍓' sẽ khởi hành ngay lúc này, cùng một series hoàn toàn mới: "Dự Báo Thời Tiết Hôm Nay thế nào"?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
"Nhưng mà, sao anh lại thích hoá học đến vậy chứ?""Bởi vì anh thấy, hoá học rất đặc biệt.""Đặc biệt chỗ nào?""Ví dụ như: Glucose và tructose giống nhau đến mức có cùng công thức phân từ, cùng là monosaccharide. Nhưng Br2 vẫn tìm thấy glucose giữa vô số phân tử khác. Vì hoá học sẽ không đưa ra lựa chọn qua loa chỉ từ vài điểm giống nhau mà luôn dựa trên những chi tiết dù là nhỏ nhất.""Vậy sao anh lại tới làm việc ở Viện Sinh học?" cậu hôm nay đặc biệt dành cho anh nhiều thắc mắc hơn bình thường. Dĩ nhiên, Nam rất vui lòng giải đáp những thắc mắc của bạn nhỏ này, luôn luôn. "..." bởi vì dù anh có thu được bao nhiêu kết quả nghiên cứu, cũng không giải mã được cách con tim hoạt động. Có lẽ, trái tim con người mãi mãi là một điều thần kỳ chẳng khoa học nào lý giải được..., giữa biển người mà trong ADN của họ đều có bốn loại nu là a,t,g,x, giữa rất nhiều người giống nhau như vậy. Nhưng trái tim lại như một ổ khoá đặc biệt, chỉ nhận chìa khoá của một người mang liên kết đặc biệt.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Nếu vào lần cuối cùng gặp em, Anh kịp nói điều gì thêm để mình khỏi cần lặng im...Nếu anh kịp tới ngồi cạnh em,Khi em với gọi anh trên chặng đường nối lại niềm tin ...Và nếu những lúc rối bời anh kéo tay em tới,Nhẹ nhàng nói cho em nghe câu chân tình,Nếu lời nói dối bị nhìn thấu,Và anh mới là người đau khi phải giấu cho riêng mình..."Dòng kí ức viết vội vàngGiấu đi từng tiếng thở thanNhững điều nuối tiếc muộn màngĐến bao giờ hết ngổn ngang?""Anh cũng không biết nữa, anh không biết mình sẽ ngổn ngang trong nỗi nhớ em đến bao giờ...""Có lẽ... là tới khi mình gặp lại nhau, thêm một lần nữa."Sau một tuần suy đi nghĩ lại, tui quyết định mang tới, những mẩu chuyện ngổn ngang, dang dở... mà có lẽ, phải có thật nhiều quyết tâm, mới dám đăng tải.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Tạ Dương là kiểu người mà ai trong trường cũng biết.Đứng đầu khối nhiều năm liên tiếp, chơi bóng rổ giỏi, ngoại hình nổi bật nhưng tính cách lạnh nhạt đến mức người khác không dám tùy tiện lại gần.Cậu không thích người khác động vào mình.Không thích nơi quá ồn ào.Cũng không thích những mối quan hệ quá phiền phức.Nhưng có một ngoại lệ.Cố Tranh.Thanh mai trúc mã lớn lên cùng cậu.Người luôn vô thức kéo tay áo cậu giữa đám đông.Người thích vị dâu, hay thức khuya, luôn xuất hiện trong những ngày bình thường nhất.Cho đến một ngày, Tạ Dương nhận ra:"Có vài người, khi bước vào cuộc sống của mình quá lâu, sẽ khiến bản thân quên mất cảm giác một mình."✦ Ánh dương gặp tiếng đàn, từ đó thanh xuân bắt đầu có tên.Tác giả: Hạ Miên…
Ngàn ánh sao gấp gọn bên gối Người dẫn lối, người về với emTag: chua ngọt, abo, HEAlpha Geonwoo x Omega Anxin…