Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hạ Chi, một cô gái lớp 7 xinh đẹp và giàu có, tình cờ bị cuốn hút bởi Trương Minh Tuấn, chàng trai lớp 8 lạnh lùng và ít nói. Dù không phải người nổi bật, Minh Tuấn lại khiến cô rung động bởi cách chơi bóng và phong thái đặc biệt. Từ tò mò đến yêu thầm, Hạ Chi kiên trì theo đuổi, nhưng Minh Tuấn đã có người trong lòng. Một mối tình đơn phương đầy day dứt giữa những năm tháng thanh xuân.Hãy thử đọc nha mn, mình up 1 chap/ngày mỗi tối ak 💕…
Là một câu chuyện buồn của một cô gái đã lỡ tương tư một chàng trai.Hai người xa nhau,rất xa nhau.Gặp được nhau qua mạng xã hội.Cô chợt nhận ra đã yêu anh theo thời gian.Hàng loạt những chuyện xoay quanh cuộc sống của cô vì anh mà đảo lộn.Đến cả người bạn cô cho là rất thân cũng vì thế mà dường như đã không ưa cô."Đơn Phương Như Thế Nào?" có thể gọi là một cuốn ngôn tình rất thật,nếu cảm giác lúc này khi bạn đọc sâu lắng thì tất nhiên có thể sẽ khiến cảm xúc của bạn dâng trào.Tin tôi đi.…
Một cô nàng hiếu động vốn chẳng hiểu gì từ "yêu". Làn gió nhè nhẹ đưa đến bên cô một chiếc lá phao. Cũbg chẳng phải gì to tát nhưng chiếc phao ấy lại có thể cảm hóa một xon người luôn nghịch ngợm như cô. Khiến cô phải ngồi yên tĩnh và nhịn lại thứ tình đầu mà mình cho đi. - Hàn Tử Thiên, tớ thích cậu! Một câu tỏ tình vốn cần rất nhiều sự can đảm để thổ lộ. Nhưng đổi lại với tâm tình hồi hộl của cô. Chàng chỉ cưòi, một nụ cười như làn nắng mai.…
" Này, cậu đối với cô ấy là như thế nào ?""Bạn thân""Còn trong lòng cậu, tôi là gì ?"" Cậu ư ? Trong lòng tôi, cậu chẳng là gì cả, chỉ là một đứa bạn bình thường thôi"Hóa ra từ trước đến giờ, chúng ta vẫn chỉ là bạn...…
Ai cũng vậy trong cuộc đời trong khoản Thanh Xuân của mình ai cũng điều thích thầm hoặc yêu đơn phương 1 người đúng không ? Người ta nói Yêu mà không dám nói là 'Ngu' nhưng nói ra rồi bị từ chối còn hơn chữ ngu mà nó còn đau gấp trăm lần nữa . Như kiểu định mệnh đã cho sẵn hai Chúng ta không thuộc về nhau vậy . Như Lửa với Nước .…
Ánh mắt anh nhìn em, không phải tình bạn càng không phải là tình yêu, có lẽ là một thứ tình cảm mà em dành cả đời cũng không thể hiểu. Lúc anh dịu dàng chăm sóc, yêu thương em, lúc anh lại lạnh nhạy thờ ơ lướt qua em một cách lạnh lùng .Em thật khó mà từ bỏ anh, 1 phút rung động mà cả đời phải sống trong đau khổ .Chúng ta từ lúc quen nhau chưa từng có mâu thuẫn dù chỉ là nhỏ nhất, anh luôn nhường nhịn em, điều đó không khiến em hạnh phúc mà chỉ khiến em cảm thấy thật vô vị, cảm giác mối quan hệ này chỉ là xã giao, ép buộc đối với anh. Khi em quyết định từ bỏ tất cả quên đi mọi thứ về anh thì anh lại chạy đến ôm em vào lòng, cái ôm này thật khác nó mang lại 1 cảm xúc thật ngọt ngào, ấm áp cái cảm xúc mà em chưa từng được trải qua, phải chăng tình cảm của em đã được đáp lại. Vào giây phút đó em đã hy vọng chờ một ngày mà anh đến bên em nói " Anh yêu em ". Nhưng tất cả cũng chỉ là những suy nghĩ viển vông của em 1 tháng, 2 tháng, 1 năm, 2 năm .... ngày đó vẫn không đến...…
"Tôi từng thích một người... từ khi còn chưa hiểu thế nào là thích."Tôi từng ấn tượng với nụ cười tươi của một cậu bé năm ấy - nụ cười hồn nhiên, ấm áp như nắng ban mai. Chúng tôi từng là bạn, từng chơi đùa vô tư bên nhau mà tôi chẳng biết rằng mình đã lặng lẽ thích cậu từ khi nào.Chỉ là một tình cảm bé xíu, không lời...Chỉ là những ánh mắt nhìn trộm, những lần tim đập nhanh...Chỉ là một mảnh ký ức trong trẻo của tuổi thơ, mãi nằm yên ở đó.Đây là câu chuyện của tôi. Một người đã từng đơn phương - và đã học cách buông tay nhưng mà buông bỏ cái tình cảm chứ chưa buông được kỉ niệm đẹp thời ngây thơ ấy với họ...vậy nên mới có bản truyện nàyVà giờ đây đối với tôi thì những lời đây chỉ là cất giữ hồi ức không có hối tiếc hay là vẫn theo đuổi họ nữa đâu…
Một năm, hai năm, mười năm, ba mươi năm?Không, đối với hắn, nó còn dài hơn thế.Dài đến mức, lâu đến nỗi, những thứ còn tồn tại trong kí ức của hắn, đều trở nên mơ hồ cả rồi.Duy chỉ có nàng, khắc sâu vào tim hắn, chưa bao giờ phai nhạt.Ngày lại ngày, năm qua năm, chẳng biết từ bao giờ, hắn đã già đến thế...…
Cô yêu anh....Cô thích anh.... Làm tất cả mọi thứ để có được tình cảm của anh.. Nhưng...Anh không hề quan tâm đến cô..Anh là con người máu lạnh tuyệt tình....Có người nói cô thật là ngốc!!... Dành cả tuổi thanh xuân của mình để theo đuổi anh ... Nhưng họ không biết rằng... chính anh đã là cả thanh xuân của của cô rồi!!---Thanh xuân của tôi mang tên Jeon JungKook---…
Đọc thử đi, tôi đảm bảo bạn không hối hận. Bạn có thể để lại lời bình hoặc không. Mong bạn đón nhận nó vì đây là tác phẩm duy nhất khiến tôi muốn hoàn thành tròn vẹn.…