binsung | lonely together
em ước gì mình có năng lực điều khiển nhịp tim mỗi lúc trông thấy anh cười.…
em ước gì mình có năng lực điều khiển nhịp tim mỗi lúc trông thấy anh cười.…
Ai cũng vậy trong cuộc đời trong khoản Thanh Xuân của mình ai cũng điều thích thầm hoặc yêu đơn phương 1 người đúng không ? Người ta nói Yêu mà không dám nói là 'Ngu' nhưng nói ra rồi bị từ chối còn hơn chữ ngu mà nó còn đau gấp trăm lần nữa . Như kiểu định mệnh đã cho sẵn hai Chúng ta không thuộc về nhau vậy . Như Lửa với Nước .…
Đây là các mối tình đơn phương của nhân vật Lan những cảm xúc không thể thổ lộ,những người đi qua đời nhau trong lặng lẽ, truyện có kể đến tôn giáo mong mn cân nhắcTruyện hư cấu không có thật mn nên đọc vui thôi đừng toxic mik nha 🥺 c. ơn mn nhiều, mong mn ủng hộ truyện…
• Nội dung: Nói về câu tình yêu đơn phương của Diệp Băng dành cho Nhất Thiên.Sau bao nhiêu tình cảm cô dành cho cậu liệu có được đáp trả hay không? _Thông tin nhân vật√ (Chỉ là để hình dung nhân vật dễ hơn) • Diệp Băng: là cô gái cá tính,xinh đẹp,gia đình giàu có. • Nhất Thiên: người có sức hút,quyến rũ,gia đình giàu có._______________👉💚💚👈______________…
Thanh xuân của Ngọc là những khoảnh khắc lặng lẽ bênHoàng. Mỗi sáng nhìn cậu ngồi cạnh, tim cô lại đập rộn ràng dù chẳng dám nói gì. Đã ba lần Ngọc lấy hết can đảm tỏ tình, và cũng ba lần cô nhận lại sự từ chối nhẹ nhàng. Cô biết tình cảm này không thể được đáp lại, nhưng chỉ cầnHoàng mỉm cười hay vô tình quan tâm, Ngọc lại thấy hạnh phúc, vô tình co và hoàng đã đưa nhau vào một mối quan hệ không tên,nhưng lại nhiều cảm xúc trong đó . Tình yêu đơn phương ấy, dù buồn bã, nhưng lại dịu dàng đến lạ, Ngọc nhận ra rằng cô không chỉ thích mà đã yêu cậu bạn cùng bàn ấy, cô yêu cả kỷ niệm của cả hai, đó là ký ức dịu dàng trong thời học sinh của cô…
Truyện nói về 1 cô gái đơn phương một anh chàng, xoay quanh cảm xúc của cô gái và tâm tư của anh [ Miin ]…
Đây không phải là một câu chuyện liền mạch có cốt truyện rõ ràng. Mỗi phần sẽ nêu lên một nội dung riêng, ứng với tâm trạng của tác giả cũng như tâm tư chung của nhiều người. Đọc tác phẩm, các bạn có lẽ sẽ bắt gặp chính mình trong đó...Mong sẽ được đọc giả yêu mến !!!…
đơn giản là từng ngày tôi đang từ bỏ người mình thương.…
Tác giả: M T - Á n g M â y, Quán Trà Nắng VàngThể loại: Đam Mỹ, Niên Hạ, Cường x CườngTag: Nhẹ nhàng, Lãng mạng, Sâu Lắng, Công đơn phương, Thụ mạnh mẽ, Công ôn nhu, Thụ nóng nảy....||Ngày lập: 13/03/2026||Couple chính: Lý Nhất Chu (24 tuổi) x Trần Duệ Hy (26 tuổi)Văn Án:Trái đất vốn dĩ thật tròn, cho dù người ta gặp vô tình quên mất thì ắt hẳn sau này vẫn còn duyên nợ để gặp nhau. Cậu và Anh chính là thuộc dạng đó. Anh rất ghét cậu vì chuyện hiểu lầm thời tốt nghiệp Đại Học. Cậu muốn giải thích nhưng cứ mặt dày tìm đến thì anh lại né tránh. Cậu mệt mỏi, lết thân về ký túc, cậu cứ nằm suy nghĩ mãi, trong lòng có chút lo lắng dành cho anh. Nhưng rồi ngày đó lại tới, cậu đã rời đi cùng mẹ để du học. Chưa kịp nói lời nào, cậu chỉ kịp nhìn lại đằng xa như muốn níu giữ điều gì đó."Gửi tình ta vào khúc nhạc chưa kịp viết."Sau ba năm, kể từ ngày hôm đó, cậu đã không còn liên lạc với anh. Nhưng duyên phận thế nào mà lỡ để cậu làm hàng xóm của anh. Và từ đó, mở ra một cánh của mới cho mối quan hệ của cả hai."Gửi ngàn lời yêu thương vào khúc nhạc của đôi ta."…
Với họ, chuyện tình cảm là một thứ quá bình thường.Nhưng đối với tôi, thì nó sẽ phải đánh đổi bằng danh dự và đặc biệt là mất đi tình cảm mà tôi dành cho anh...…
Cậu và anh gặp nhau vào một ngày mùa hè mưa rả rích cách đây mười hai năm. Dù đã mười hai năm trôi qua nhưng cậu không thể nào quên được ngày hôm đó. Ngày hôm đó chính là khởi đầu cho mọi chuyện... Chuyện tình của cậu bắt đầu vào một ngày mưa, cậu phát hiện ra tình cảm của mình cũng vào một ngày mưa, có lẽ tình cảm đơn phương này sẽ giống như mưa, có lúc dữ dội, có lúc dịu nhẹ nhưng lại âm ỉ, rả rít mãi không dứt, khó chịu và ẩm ướt. Và rồi, chắc có lẽ sẽ kết thúc vào một ngày mưa nào đó.…
* Nữ chính là Thiên Bình -.- ** Nam chính là Song Tử -.- * ( tuy nhiên có thể thay đổi tùy vào tâm trạng của tác giả )…
viết một chút về những lần thương người không thương mình (눈‸눈)…
Ngày tôi chạm vào cậu, cũng là ngày cậu nhẫn tâm từ chối tôi. Ngày em biết mình thích anh, cũng là ngày em mỉm cười vui vẻ tác hợp anh và người ấy. Ngày tôi biết mình thích em, nhưng người em yêu lại là người con trai ấy, em đã không biết tôi đau khổ đến mức nào. 4 con người, hai chuyện tình. Ngày mọi thứ được sáng tỏ, cũng là ngày những ngày tháng đau khổ phải chấm dứt? Liệu có phải như thế chăng.…
Đây là tác phẩm đầu tay nên mong mn đóng góp thêm…