tài chính quốc tế
…
Tên truyện: Hoa Anh Đào Mùa Xuân Đây là một câu chuyện ngắn kể về cuộc sống nhẹ nhàng, bình dị xoay quanh một cô bé tuổi 14 và hành trình lớn lên từng ngày của em.Nhân vật chính: Nguyễn Thị Ngọc ÁnhTuổi: 14 ( sẽ tăng lên theo từng mạch truyện )Lưu ý: - Truyện sẽ có một ít yếu tố tiêu cực.- Truyện có nhiều thiếu sót trong quá trình viết.Cảm ơn bạn vì đã đọc !…
Kể lại cách mình đã crush một cậu bạn trai!…
QuotesChâm ngônCuộc sốngNgôn tình trong môn họcTrích dẫn ngôn tìnhVân vân và mây mây~~~~~•••••••…
Muốn lập một ít topic, và tâm sự cuộc sống ở một nơi mà không phải ai cũng biết mình là ai.…
Mới viết nên còn kém, lời văn khá trẻ con nên mong mọi người thông cảm.…
Chuyến tàu nhỏ chở anh và em, đến trạm anh đi xuống, một mình em ở lại trên chuyến tàu này viết tiếp câu chuyện của em về tương lai.-------------------------Mỗi một phần là một câu chuyện khác nhau, về những điều nhỏ nhặt mà tôi tích luỹ được. Author: Py…
Hai cô gái...hai tính cách...hai hoàn cảnh...nhưng lại chung một số phận. Liệu hai cô gái này sẽ tìm được điểm chung của nhau? Hai cô gái này có đến với nhau? Hãy cùng theo dõi câu chuyện nhé!…
Cuốc sống của Trần Hạ Yến đã thây đổi khi gặp và quen biết cậu bạn trong có vẻ là học sinh hư nhưng lại có học lực giỏi là Nguyễn Hoàng Nam, nhờ có sự đẩy thuyền nhiệt tình của Phan Gia Hiếu và Lê Hoàng Linh đã giúp họ dần dần có tình cảm với nhau để rồi kết thúc bằng một đám cưới mong ước…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
Diên vĩ xanh _ Hoa cúc trắng.…
Giống như một cuốn tự truyện. Gần như là một cuốn nhật ký. Nhưng cũng có thể là không phải.…