Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"476.95" là biển số xe của cậu.Trích đoạn:17 tuổi."Mày nhớ được những gì?"Khi đám bạn hỏi đã nhớ được bao nhiêu công thức toán hình thì thứ duy nhất xoay quanh đầu tôi lúc này là "476.95".Tôi vừa biết những con số này vì sáng nay vô tình gặp cậu đang dắt xe vào trường. "476.95" là biển số xe của cậu.Xe Cub vàng có biển "476.95" là xe máy của cậu. Cho nên bất cứ khi nào thấy xe Cub, tôi sẽ nhìn biển số xe. Bởi vì tôi hi vọng chúng ta tình cờ gặp nhau, trên cuộc đời chẳng ai biết trước được điều gì này.Truyện được đăng tải duy nhất tại Wattpad(toilaaitoiodau).…
Trong những tháng ngày cuối cùng dưới mái trường cấp ba, cảm xúc trong tôi cũng bị cuốn theo sự tiếc nuối và hoài niệm của đám học trò. Để rồi khi ánh hoàng hôn rải trên làn tóc đỏ rực ấy, dáng vẻ Mẫn trên chiếc xe đạp quen thuộc khiến trái tim tôi nhói lên từng hồi.…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…
Sau khi dạo một vòng mà chưa tìm được bộ nào ưng ý nên bạn ad quyết định làm bộ này sau khi bộ "Đốt cháy hết lãng mạn" kết thúc. Quyển này cũng thuộc trong hệ liệt cùng bộ trên, nói về cặp đôi Thẩm Mộ Ngạn và Cố Phán. Theo như phong cách của tác giả thì sẽ lại là một bộ Ngọt Sủng, có chút hài, có chút bi, chủ yếu là chỗ để nhân vật chính thể hiện yêu đương, nhân vật phụ chỉ là mây bay. 🙂 (lời bạn ad)Hoan nghênh các bạn cùng nhảy hố. 😊~~~~~~Văn án: Thẩm Mộ Ngạn nổi tiếng trong giới vì sự lạnh nhạt. Trên thương trường thủ đoạn tàn nhẫn, cũng hoàn toàn không để ý đến người khác giới. Mọi người đều cảm thấy, dưới vẻ ngoài kiêu ngạo và lạnh lùng của người đàn ông này, nhất định chảy dòng máu không có nhiệt độ. Nhưng không ai đoán được rằng anh sẽ lặng lẽ cưng chiều một cô gái, một lần cưng chiều chính là gần mười năm.Cố Phán biết bên cạnh mình có một ông chú chân dài bí ẩn. Cô thiếu tiền thành lập ban nhạc, ngày hôm sau, trong thẻ có nhiều hơn 5 triệu. Cô muốn đi trượt tuyết, ngày hôm sau nhận được vé máy bay và thẻ phòng tổng thống. Sau đó, cô suy nghĩ một chút, cảm thấy mình vẫn cần một người bạn trai.Cố Phán nhìn vào đối tượng thân thiết trước mắt, động tác phát WeChat dưới tay không dừng lại. [Người nào đó, cậu đã giới thiệu cho tôi người này ... là người ngày hôm qua tôi thề cả đời sẽ không qua lại với nhau :)] Sau đó làm bộ làm tịch chào hỏi. "Chào anh, Cố Phán." Người đàn ông ở đối diện khuôn mặt lạnh lùng, ngồi ngay ngắn ở đó quanh người mơ hồ có khí thế l…
Lan - chàng trai U30 nói về cô gái mà anh ấy thương - Man.Truyện viết theo cảm hứng, không có cốt truyện rõ ràng.Truyện được đăng duy nhất tại Wattpad (toilaaitoiodau).…
[BTS] Nhường tớ thì cậu chết à?⇝author: MeooAka99JungKook: Nhường tớ một tí thì cậu chết luôn đấy à? *phụng phịu*Taehyung: Sao đến giờ mới nói, tớ còn tưởng đầu óc cậu có vấn đề nên mới cả ngày bày trò nhảm. Đống thành tích kia nếu cậu thích thì cứ vồ đi, tớ không thi cũng có thể tốt nghiệp mà.JungKook: Cậu... Sao cái gì cậu cũng đem cho được hết vậy?Taehyung: Vì tớ tốt.JungKook:...____________JK: Cho tớ mượn bút được không?TH: Lấy đi.JK: Tớ quên mang vở rồi.TH: Cầm lấy.JK: Tớ không mang thước kẻ.TH: *ném cả cặp sách vào lòng JK*JK: Taehyung, tớ lạnh.TH: *Cởi áo* Mặc vào đi.JK: Taehyung, tớ ..TH: *Cắt lời* Tớ chẳng còn thứ gì hết, còn mỗi cơ thể này, cậu muốn lấy không?JK: Cái đấy cũng cho được sao? TH: Tớ tốt mà. •••JK: Chúng ta chẳng có gì hợp nhau cả.TH: Tớ biết.JK: Cậu thì quá ngố còn tớ thì thông minh quá.TH:.... *câm nín*JK: Taehyung à, cậu sinh ra là để hãm tài tớ đúng không?TH: ...JK: Tại sao ông trời sinh ra tớ rồi lại còn sinh ra cậu nhỉ?TH: *Lay người JK* JungKook à, cậu vừa đập đá đúng không? Ngáo thế?JK: ....•••JK: Này, cậu không sợ bị lừa sao? Cái gì cũng cho như vậy thì tương lai cậu sống thế nào?TH: Tớ không như cậu.JK: Là sao?TH: Là đầu tớ không phải chỉ để mọc tóc giống như cậu, đương nhiên là tớ biết thứ gì nên cho và không nên cho. JK: Thứ gì nên cho và thứ gì không nên cho?TH: Thứ gì có thể kiếm lại thì nên cho còn thứ gì duy nhất trên đời thì để lại, ngốc.JK: Vậy cậu tìm thấy thứ gì không nên cho chưa?TH: Rồi.JK:Là gì?TH: Bố mẹ và JungKook.JK: *hài lòng* Taehy…
Thực ra màu xám không hề nhạt như mắt người thấy. Để tạo ra được màu xám thì vẫn phải dùng đến những màu cơ bản, trong đó có cả những gam màu nóng như đỏ, vàng. Với mỗi lượng màu khác nhau sẽ cho ra một màu xám với sắc độ khác nhau, vậy nên màu xám chẳng "nhạt" như người ta hay nói. Người mang màu xám cũng không "buồn" như nhiều người hay thấy.Truyện hiện được đăng tải tại Wattpad và Rookies. Nếu các bạn đọc tại trang web khác vui lòng quay về acc @toilaaitoiodau ở hai nền tảng này để ủng hộ tác giả quèn là tôi đây. Xin cảm ơn!…
Mười sáu tuổi, thanh xuân chín mọng như những múi mâm xôi đầu mùa vừa lấp lánh dưới ánh nắng lại ngọt ngào đến luyến lưu.Thanh niên tuổi ấy mới tập tành học cách người lớn, có sự bồng bột thể hiện cũng có nét chập chững suy nghĩ sâu xa. Màu sắc nào đẹp hơn mối tình đầu năm mười sáu?Hương thơm nào ngọt ngào hơn mùi áo người thương? Những cảm xúc mới mẻ của tình yêu thủa ban sơ luôn là thứ khiến người ta nhớ nhung nhất và đánh dấu một cột mốc quan trọng trong cuộc đời của ai đó...Cái vấp ngã thủa đầu đời không muốn đối diện, cảm giác đau khổ lần đầu tiên phải trải qua...nó là gì? Có ai còn nhớ mình đã bước qua thế nào hay giờ chuyện ấy vẫn là một mảng kí ức tối tăm trong quá khứ mà không thể nào quên? Năm mười sáu tuổi, không phải độ khởi đầu cho một thanh xuân nhưng nó lại lặng lẽ ghi lại tất cả những cảm xúc lần đầu được cảm nhận.Mười sáu tuổi, em đã đủ lớn hay chưa?…
Rimuru xuyên không tới Kimetsu để vui chơi như mọi lần đi tới thế giới khác, nhưng Rimuru vô tình vướng vào rắc rối không ngờ và mọi chuyện rắc rối đang chờ đợi Rimuru trong cuộc vui chơi này và cả những sự kiện sau đó sau đó nữa.…