Atsh - anh oi co em day roi
Viết để chữa lành và mong các Embes sẽ chữa lành, mong Abé mau quay lại ạ..…
Viết để chữa lành và mong các Embes sẽ chữa lành, mong Abé mau quay lại ạ..…
ê cái quán này ngựa quá vậy?lowercase.…
"Đừng để cảm xúc chi phối lý trí của mày"…
Tác giả: Peanelopea Kết truyện: Tuỳ con này.Đây là một cặp Pea ship :) lạc loài lần N :)Và vô truyện đi, không muốn lộ nội dung đâu.Mà ủng hộ Pea nhoa :)…
Thịt, thịt, thịt -))))-----Sự thật là tui vừa xem phim xong , thật lòng thật dạ theo dõi hết 39 tập và tập cuối bà biên kịch bả cho OE đập vô mặt. Tui không cam tâm!!! Không cam tâm nên lên đây viết cho thỏa nỗi lòng.…
-about my life -be yourself -keep going on your way, even if you only live for a daybia cre: 𝕓𝕦𝕟𝕟𝕚𝕢𝕦𝕖𝕕𝕚𝕥𝕤𝕙𝕚𝕟𝕖𝕤…
"Chúng ta yêu nhau, không phải để chữa lành.Mà để cùng nhau chìm xuống, tận đáy."Quang Anh - Họa sĩ thiên tài từng đoạt nhiều giải thưởng, sau tai nạn mất đi người thân, sống ẩn dật trên gác xép và bắt đầu nghe thấy tiếng nói trong đầu.Đức Duy - Bệnh nhân tâm thần trốn viện, từng là học sinh giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng sau một vụ việc không ai nhắc đến, cậu biến mất khỏi xã hội.Hai kẻ điên - một người vẽ, một người viết - tìm thấy nhau trong một căn phòng khép kín với ánh đèn mờ và tường dán đầy tranh máu.Họ yêu nhau.Nhưng tình yêu đó không kéo họ lên.Mà kéo họ xuống sâu hơn. Vào một cơn mê đẫm máu, nơi không có đúng - sai, chỉ có bản năng, chiếm hữu và khát vọng được tồn tại trong tâm trí người còn lại.Đây không phải một câu chuyện chữa lành.Không ai được cứu.Không ai tốt.Chỉ có hai linh hồn méo mó, nhìn thấy bản thân mình trong sự điên loạn của đối phương - và yêu nhau, như yêu chính phần xấu xí nhất trong mình.…
anh ơi, đừng bỏ em lại đây mà, anh ơi . . .;ooc, lwc…
Ý là mê cặp Cụ-Em này voãi mà ko ai ship lun á🤡=)) Thôi thì tự đẻ hàng hihi…
Đây không phải lần đầu tiên Quang Anh uống Tequila Reposado nhưng đây là lần đầu anh cảm thấy thứ nước này khó uống tới thế. Tequila Reposado là loại rượu mang hương vị ngọt ngào, mang chút hương gỗ sồi tinh tế trong từng giọt rượu. Nhưng tại sao giờ đâu anh càng uống càng cảm thấy chát, càng uống càng đắng ... "Giống chuyện tình đôi mình nhỉ?" Quang Anh thì thầm một mình ...…
Phước Thịnh bị loại khỏi chương trình trình, nhưng nó vẫn muốn support tượng đài nó hết cỡ. Và nó nhận ra kêu gọi trong nhóm là chưa đủ.Phước Thịnh quyết định lôi con acc clone của mình ra để nhờ người yêu cũ vote cho Thanh Bảo hộ nó. Tình trường thì dài, người yêu cũ thì vô số, chẳng hiểu sao mối tình nó day dứt nhất lại trả lời nó nữa.-----ooc.…
Trần Đăng Dương × Lê Quang Hùng Lưu Ý: Kết SE Hùng ngất lịm đi bên cạnh xác cha mẹ. Khi cậu tỉnh lại, thế giới của cậu đã không còn màu hồng nữa. Nó chỉ còn một màu đen đặc của tro tàn và sự căm hận sắp sửa giáng xuống từ người đàn ông mà cậu đã dành cả thanh xuân để thầm thương trộm nhớ.…
Scarlet - Màu đỏ của tình yêu rực cháy, của vết thương từng đau đớn, nhưng cũng là sắc màu của sự tái sinh mạnh mẽ.…
Đây là chuyện mình viết nhằm mục đích giải trí, không mang tính cọ xít và đi ngược lại với hàm Phong Mỹ tục của Việt Nam, truyện này mình chỉ viết cho vui nên cũng có thể sẽ không hợp với nhiều bạn và cũng sẽ không hay. Đây chính bộ truyện đầu tiên trong sưu tập bốn mùa của mình, còn ba mùa nữa hãy ủng hộ và đón chào mình nhé. Thank you~~~~…
Hội trưởng thích tôi à~~…
câu chuyện hằng ngày của rắn và mèo…
bộ thứ nhất trong series 'Thành phố của Thỏ'mong mn sẽ thích ạ^^…
dính đoạn tình rồi!!…
"Anh là độc nhất vô nhị, anh chu đáo quan tâm, anh là người tốt nhất thế gian. Và em là người may mắn nhất khi có anh trong đời.""Em khiến cho ngày buồn trở nên bình thường và ngày bình thường trở nên hạnh phúc. Em làm mọi thứ xung quanh anh trở nên tốt đẹp hơn. Đó là lý do mà anh luôn yêu em."…
Quang Anh ngồi trên chiếc xích đu -nơi mà anh lần đầu tiên gặp định mệnh của cuộc đời mình-Hoàng Đức Duy người mà đã đem lại cuộc sống hạnh phúc cho anh.Anh thẫn thờ nhìn bia mộ trước mặt, nơi mà cây anh đào của anh và em trồng cùng nhau năm xưa giờ đã trưởng thành và nở rộ.Trên tay cầm cây đàn anh ngân nga bài hát dành tặng cho người anh thương,cũng đã 3 năm từ ngày định mệnh đó rồi nhỉ?…