《ATSH2》Cứ thích var nhau
"Cứ var nhau kiểu này thì tốn mỏ lắm bây ơi"…
"Cứ var nhau kiểu này thì tốn mỏ lắm bây ơi"…
"làm rách vết thương"…
Trong nhà thầy Ngọc đang giấu thứ gì vậy?…
Đây là câu chuyện về một thế hệ thanh niên trí thức rời bỏ thành phố, mang theo khát vọng dựng xây và đổi mới, đặt chân lên vùng núi Tây Bắc giữa những năm tháng chuyển mình của đất nước.Giữa núi rừng bao la và những bản làng còn hoang sơ, họ không chỉ đối mặt với khắc nghiệt của thiên nhiên, thiếu thốn của đời sống mới, mà còn đối diện với chính mình - với những nỗi đau riêng, với lý tưởng đã lỡ mang theo, với những tình yêu không được gọi tên.Quang Anh, một kỹ sư thủy điện với ánh mắt như nhìn xuyên qua cả thời cuộc. Đức Duy, một thầy giáo trẻ mang trong mình lòng nhân hậu và sức bền của kẻ từng mất mát. Cùng họ là những người bạn, người đồng chí - mỗi người một lý do để ở lại, để gieo mầm cho một ngày mai tươi sáng hơn.Không có bài ca hào hùng. Chỉ là những ngày mưa gió kéo dài, những đêm không điện, cơm chan nước suối, và ánh mắt người dân bản còn dè dặt. Nhưng giữa khốn khó ấy, tình người lặng lẽ nảy mầm.Truyện là lát cắt của một thời kỳ từng rất thật. Về những người trẻ từng nghĩ mình sẽ thay đổi cả thế giới - nhưng cuối cùng, chính thế giới đã đổi thay trong họ.…
cột sống của anh dà tứn tài với các con báo le vờ max🤡…
mọi người ghé chơiiwarning : ooclowercasekhông có thật…
textfic, không mang ra ngoài wattpad…
Thiên Chi - Trần Đăng Dương, hắn là con trời, cậu Hai cao quý nhà họ Trần. Từ nhỏ tư chất thông tuệ, học rộng hiểu cao, là kẻ vạn người phải dập đầu kính sợ, là người mà ông Hội Đồng Trần lấy ra kể làm tự hào với những ông quan chức trong những buổi tiệc xa xỉ. Được định sẵn là người thừa kế của nhà họ Trần quyền thế nhất nhì Gia Định bấy giờ. Ngoài cầm bút, Trần Đăng Dương còn được cha dạy cầm súng, batoong và roi da, dùng cường quyền để có được thiên hạKiêu Tử - Trần Minh Hiếu, em là đứa con cưng của vị thần Kiêu Ngạo và Hống Hách. Đường đường là cậu Ba nhà Tổng Đốc Trần, từ khi sinh ra được định sẵn là một đời phồn hoa tựa gấm, cả phủ Tổng Đốc dùng hết tâm sức trải bạc trải vàng lên gót chân em, là đứa con được ông Tổng Đốc nâng niu trong lòng bàn tay, chỉ muốn đem tốt đẹp cả đời này cho em. Cầm Kì Thi Họa, không môn nào trong Nữ Tắc là em không tinh thông, mệnh danh là Tài Tử đứng đầu trong giới tinh anh ở Sài Gòn. Là đóa mẫu đơn trắng thuần khiết khiến người người bỏ mạng tranh dànhCả hai người cao quý nhất nhì Sài Thành lại có mối quan hệ không thể gọi tênThiên Chi cưng chiều Kiêu Tử như Ông Vua trên muôn ngườiKiêu Tử che chở Thiên Chi bằng cả mạng sốngHọ dùng huyết tươi và bạc vàng để chứng minh tình yêu vừa điên cuồng vừa sâu đậm và không kém phần huy hoàng của họChẳng có gì có thể thách thức quyền lực tuyệt đối của họ và khiến hai con người đứng đầu thiên hạ đó khom lưng cảVậy khi họ lạc giữ ranh giới quyền lực, bạc vàng và tình thân gia đình, h…
Người mà tôi thích chính là cậu, trước kia, bây giờ và sau này vẫn là cậu.…
" Người yêu hay mập mờ? Khai ra để nhận sự khoan hồng"" Dạ là bạn ạ"…
Vui vui nha mng…
Lần đầu làm phụ huynh…
mới viết lần đầu nên cũng hay bí ý tưởng, thông cảm nghen…
Author: Pitextfic, hài, có ngược.…
Baby all you need is 1 LOVE…
yêu vào cũng thành bò cả thôi…
Nơi thỏa mãn otp của toiĐừng bế fic này đi đâu…
"Chúng ta yêu nhau, không phải để chữa lành.Mà để cùng nhau chìm xuống, tận đáy."Quang Anh - Họa sĩ thiên tài từng đoạt nhiều giải thưởng, sau tai nạn mất đi người thân, sống ẩn dật trên gác xép và bắt đầu nghe thấy tiếng nói trong đầu.Đức Duy - Bệnh nhân tâm thần trốn viện, từng là học sinh giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng sau một vụ việc không ai nhắc đến, cậu biến mất khỏi xã hội.Hai kẻ điên - một người vẽ, một người viết - tìm thấy nhau trong một căn phòng khép kín với ánh đèn mờ và tường dán đầy tranh máu.Họ yêu nhau.Nhưng tình yêu đó không kéo họ lên.Mà kéo họ xuống sâu hơn. Vào một cơn mê đẫm máu, nơi không có đúng - sai, chỉ có bản năng, chiếm hữu và khát vọng được tồn tại trong tâm trí người còn lại.Đây không phải một câu chuyện chữa lành.Không ai được cứu.Không ai tốt.Chỉ có hai linh hồn méo mó, nhìn thấy bản thân mình trong sự điên loạn của đối phương - và yêu nhau, như yêu chính phần xấu xí nhất trong mình.…
Wr : tụcmấy con mều lấy từ Serie hững hờ…
anh ơi, đừng bỏ em lại đây mà, anh ơi . . .;ooc, lwc…