kookga-không thể say.
"ăn kem trước cổng" không anh?…
"ăn kem trước cổng" không anh?…
biết bao thời gian đi qua, ta đâu thể vò lại tháng năm như vò một tờ lịch đã cũ. rồi bỗng nhận ra rằng tất thảy dù đủ rộng đủ dài, nhưng chẳng đủ mênh mông cho những ân cần, thương mến.…
thì ra đã qua lâu rồi, cái thời em đi thênh thang trong nỗi nhớ, nhớ những người và những điều thuộc về mình.…
"anh ơi, em chẳng có gì trong tay cả, chỉ có mỗi thế giới thu lại là anh."mỗi chap lại là một câu chuyện, lower case and happy ending.…