[Gerdnang] Ngạo nghễ
'đặng thành an láo thế mà vẫn chưa bị xử à?' 'mày điên à, động vào an đặng là mày ăn đạn liền đấy!'…
'đặng thành an láo thế mà vẫn chưa bị xử à?' 'mày điên à, động vào an đặng là mày ăn đạn liền đấy!'…
sau này có ngoảnh đầu nhìn lại, tất cả đều là kí ức đẹp đẽ để đáng trân trọng dù cho chúng ta chẳng còn vẽ lên kí ức cho mai sau. •lowercase. thể loại: ngược (?), 1x1, hiểu lầm...không áp dụng truyện vào đời thật hay tuyên truyền sai thông tin, sự thật. truyện dựa trên trí tưởng tượng nhằm thoả mãn sở thích cá nhân. writter by: kattiie__@kat.…
thu đến và đinhư những gì đã sắp đặt 🍂...…
chuyện là có một con bé đi học nhưng toàn phá.!!! hãy đọc must read trước khi vào truyện !!! •lowercase. thể loại: tin nhắn, mạng xã hội, harem ( chỉ có hint chứ không có couple).nhân vật kim thư là của mình. không áp dụng truyện vào đời thật hay tuyên truyền sai thông tin, sự thật. truyện dựa trên trí tưởng tượng nhằm thoả mãn sở thích cá nhân. writter by: kattiie__@kat.…
cà phê sữa.daily về cuộc sống của ebe tú và chồng trẻ khó tính làm giám đốc siêu giàu của ẻm.…
_Minh Tinh Điện Ảnh_"Hai người đó yêu nhau thật sao?""Nghe bảo Huỳnh Hoàng Hùng là sủng vật của Trần Minh Hiếu đó"⚠️ Warning: OOCKhông mang đến chính chủ ❗Có H tục❗❗Sử dụng từ ngữ thô tục❗⚠️⚠️⚠️⚠️⚠️⚠️⚠️Tác giả: CarryWangXiao - Carry Kim…
trưởng khoa ngoại x sao hạng a…
Sìn otp☆…
Văn án:Côn Luân Tiểu Quái - Ôn Chủy Vũ là họa sĩ vẽ tranh thủy mặc theo lối công bút, chuyên vẽ núi Côn Luân cùng các loại sơn tinh thần quái trong truyền thuyết, đã có hai mươi năm tuổi nghề. Ông nội là họa sĩ thủy mặc chuyên vẽ tranh hoa điểu, cũng là người yêu thích sưu tầm đồ cổ. Ba cô là thương nhân, khi xí nghiệp bị phá sản thì ôm tiền bỏ trốn. Chủ nợ đến tận nhà, cô và ông nội vì trả nợ cho ba mà bán hết toàn bộ gia sản, đồ cổ tranh họa, kể cả áo cưới của bà nội để lại cũng đành phải bán đi. Hai ông cháu họa si cùng đường, lưu lạc...Nữ doanh nhân Diệp Linh vốn có sở thích sưu tầm đồ cổ cùng tranh chữ, lại cực kỳ yêu thích bức Côn Luân Vạn Yêu Đồ và yêu ma quỷ quái dưới ngòi bút Côn Luân Tiểu Quái, là fan hâm mộ trung thành của Ôn Chủy Vũ. Nàng và ba của Ôn Chủy Vũ vốn là đối thủ cạnh tranh trên thương trường. Sau khi đánh bại xí nghiệp nhà họ Ôn, Diệp Linh mua lại nhà của Ôn Chủy Vũ, thu hết đồ sưu tầm, thư họa của cô cùng ông nội, hơn nữa còn mở triển lãm bằng tranh của hai ông cháu.- Diệp Linh nghiêm mặt: Tôi và Côn Luân Tiểu Quái Chủy Vũ là bạn tri giao, không có giấu giếm nhau chuyện gì, hai bên luôn tin tưởng đối phương.- Ôn Chủy Vũ: Tôi chưa từng thấy ai mặt dày, vô liêm sĩ như thế.Giới thiệu một câu: Diệp Linh hủy hoại gia đình của Ôn Chủy Vũ, chiếm luôn gia sản, đổ cổ lẫn cả nhà của người ta, sau đó còn hâm mộ người ta, quyến rũ luôn người ta.P/s: Hai người các cô có chung đam mê sở thích cùng trí tưởng tượng phong phú.…
* Đây là truyện do mình tự viết, các bạn lưu ý không tự ý edit* Truyện xoay quanh nhận vật chính là Tề Phi và Châu Tĩnh Anh. Anh và cô là bạn cùng bàn trong những năm cấp ba. Trong mắt Tề Phi, Châu Tĩnh Anh là một cô gái xinh đẹp không tì vết. Cô có làn da trắng, mềm mềm và đôi mắt long lanh. Tề Phi ra sức theo đuổi, quấy rầy để gây sự chú ý. Nhưng mà Châu Tĩnh Anh ngốc căn bản không để ý đến anh. Châu Tĩnh Anh là một cô bé được bố chăm sóc và bảo vệ rất cẩn thận. Tề Phi muốn tiếp cận cô thật không dễ dàng. Đến một ngày bố của cô- Châu Vĩnh Khang phát hiện ra chuyện của hai người. Ông rất không vừa mắt Tề Phi, một tên nổi loạn. Ông lo lắng anh sẽ dạy hư con gái của ông. Thế là Châu Vĩnh Khang ra sức chia cắt hai người, ông mang con gái đến một nơi mà Tề Phi không tìm được. .... Phần sau của câu chuyện sẽ rất gay cấn, mình không tiết lộ đâu hihi 😁. Chỉ nói với các bạn Tề Phi sẽ đi theo con đường hắc đạo để tìm được Châu Tĩnh Anh và nhiều diễn biến hấp dẫn hơn nữa. Các bạn hãy đọc để biết nhé 🥰 Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình…
bộ môn này ghiền quá em ra nữa nè các môm 🤗…
Summary: Những điều tốt đẹp nhiều không kể xiết. Lần này hãy đưa mọi thứ trở lại điểm xuất phát, kể lại câu chuyện trong giấc mơ và cùng hiện thực hóa giấc mơ ấy bằng một câu chuyện. Author: _UsRTY_Translator: Rosalie ChoiBản dịch đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
Summary: Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, điểm thêm một tầng vàng nhạt cho lớp sơn màu be khiến ngôi nhà trở nên ấm áp hơn hẳn. Hai người cùng nhau thưởng thức bữa trưa, trong mắt tràn ngập ý cười cùng tình yêu chẳng thể che giấu.Author: -月色正浓- (Alban0512)Translator: Rosalie ChoiBản dịch chưa được sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không re-up.…
Author: _UsRTY_Translator: Rosalie ChoiSummary:Một giọt nước mắt khẽ rơi xuống và được ai đó nhẹ nhàng đỡ lấy.Doãn Chính cảm nhận được hơi ấm của bàn tay đang áp trên mặt mình, mơ màng nhắm mắt lại, có lẽ là khóc mệt rồi."Ngủ đi, bảo bối của anh."Sau đó lại là một nụ hôn, dịu dàng mà vững vàng như khắc tên, rơi xuống vệt nước trên má.Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
Summary: Nếu chỉ còn mười ngày để sống, bạn sẽ sử dụng nó như thế nào?Author: -月色正浓- (Alban0512)Translator: Rosalie ChoiBản dịch chưa nhận được sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không re-up.…
Summary: "Anh là Trình Phượng Đài, là Nhị gia của Thương Tế Nhụy, nhưng không phải là chủ tiệm Trình." Sau khi ghi hình xong xuôi, Doãn Chính ôm eo Huỳnh Hiểu Minh từ phía sau khẽ nói. "Ừm... nhưng mà anh là Huỳnh tổng, là chủ tiệm Huỳnh của em."Author: 江离Translator: Rosalie ChoiBản dịch đã được sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không re-up.…
Author: _UsRTY_Translator: Rosalie ChoiSummary:Khác với cơn mưa rào rả rích như màn sương thu bao trùm không khí phía ngoài cửa sổ, bên trong tấm chăn là một thế giới hoàn toàn khác: Ở đây sẽ có những chiếc ôm và nụ hôn chẳng bao giờ phai tàn, có thể chạm đến cơ thể ấm áp kề bên, rồi dùng ánh mắt nóng rực nhẹ vuốt ve khuôn mặt người thương... cho đến lúc chìm vào giấc ngủ yên bình, đến khi mưa ngớt trả lại chỗ cho bầu trời đầy sao, và thẳng đến khoảnh khắc trăng lặn bình minh về.Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up.…
Một chiếc fic rất ngắn và zô tri 🥲Author: 顾冉Translator: Rosalie ChoiBản dịch chưa được sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không re-up.…
Không ai thực sự biết rõ về Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân- sinh viên y khoa của trường đại học Osaka, một anh chàng lăng nhăng thích cặp kè với những cô gái đẹp trên chiếc xe ô tô đắt tiền hay Ngô Thế Huân- một quân nhân lạnh lùng ẩn chứa nhiều bí mật? Cả Bạch Hiền cũng vậy, dù anh có nói cậu hãy tin anh như thế nào, bất chấp tình yêu cậu dành cho anh ra sao thì vẫn không thể xóa nhòa đi hiện thực rằng anh đang che giấu cậu quá nhiều thứ.Hôm nay xuất hiện một cô vợ của anh, liệu ngày mai có lộ ra thêm những bí mật động trời nào khác? Quá mệt mỏi với mối quan hệ không rõ ràng này, Bạch Hiền đã quyết định từ bỏ, cậu sẽ về nước, sẽ quên anh. Cậu bắt mình phải quên anh đi.Nhưng Ngô Thế Huân có thể quên được không? Đứng bên ngoài cửa hàng váy cưới nhìn người con trai mình yêu đang cười hạnh phúc với người khác, anh có thể quên được không? Liệu bây giờ anh trở lại, dùng mọi thủ đoạn có thể kéo cậu quay trở về?Văn án----- Nếu cậu tin tưởng, lời nói "anh yêu em" là sự thật... ----- Nếu cậu tin tưởng, những tổn thương anh mang đến cho cậu không phải là do anh cố ý... ----- Nếu cậu tin tưởng, những nỗi đau mà anh không thể nói thành lời tựa như những tế bào độc bệnh lan truyền toàn thân... ----- Thì liệu cậu và anh có bỏ lỡ khoảng thời gian ba năm của cuộc đời??? ღ♥ღ♥ღ♥ღ♥ღ♥ღ♥ღ…