Sát thủ làm người hầu ư??
Nói chung vô chuyện là biết…
Nói chung vô chuyện là biết…
Đây là fic đầu tay nên hk được hay với lại mình viết theo cảm nghĩ của mình nên mong mn thông cảm…
Ai chắc hẳn cũng có 1 đứa bạn thân nhỉ.? Tôi cũng vậy. Tôi là Cửu Long vơi biệt danh là longcityboy:). Cậu ấy,cậu ấy cao hơn tôi nhiều. Cậu cũng là học sinh mới nữa. "Tôi không hề rụt rè như các bạn khác" biểu cảm khuôn mặt của cậu ấy đã nói lên thế đấy. Mặc dù cậu chả thèm Bắt chuyện với ai. Sau những ngày cậu ko chịu Bắt chuyện với tôi tôi cũng từ bỏ. Nhưng tôi nhận ra rằng...........…
Đu otp,ai ko thích thì lượn đê…
Mọi người thường nói: "Cỏ bốn lá là một biểu tưởng may mắn." Nhưng có ai từng hỏi vì sao việc thêm một chiếc lá từ cỏ ba lá ven đường lại được nâng niu như thế? Có lẽ là bởi sự khác biệt nhỉ? Nhưng liệu chiếc lá ấy có cô đơn không? Giữa muôn vàn cỏ ba lá, chỉ có nó một mình vươn lên để được nhìn thấy người đó?Cậu là Đăng trong "hoa đăng", là ánh sáng đã cứu lấy thế giới tăm tối đang mục rống trong anh. Nhưng cậu là ánh sáng, là món quà may mắn như ngọn cỏ bốn lá trong đêm giống anh tìm được. Còn anh là Minh trong "Minh Giáp" - một thứ cỏ may mắn của người xưa. Là món quà may mắn trao cho cậu cuộc sống mới. Cậu và anh khác biệt trong xã hội kia nhưng dẫu sao vẫn mong hai người được gặp nhau lần nữa...…